Thiên Nhãn Phong Thủy Sư
Chương 25. Lần Đầu Điều Chỉnh Phong Thủy Cảnh Sát (Quang Sát) (Thuật)
Quả nhiên giám đốc Thái rất có hứng thú, ông ấy nhướng mày lên: “Hái âm và hái dương là giống nhau sao?”
“Vâng, xét về bản chất, âm tức là dương, dương tức là âm. Sinh tức là tử, tử tức là sinh.” Tôi chậm rãi lên tiếng.
“Điều này... hình như khá giống với những gì được chép trong “Kim Cương Kinh”.” Giám đốc Thái ra chiều đăm chiêu.
“Ồ? Sao lại nói vậy ạ?”
““Kim Cương Kinh” có viết: “Vô pháp tướng, diệc vô phi pháp tướng”, “Sở vị Phật pháp giả, tức phi Phật pháp”, “Thực tướng giả, tức thị phi tướng”, vân vân, liên tục nhấn mạnh việc đừng nên cố chấp vào vẻ bề ngoài.” Giám đốc Thái giải thích.
Tôi rất tán đồng, gật gật đầu, hai chúng tôi xoay quanh chủ đề này mà nói chuyện với nhau rất lâu.
Đợi đến khi khí huyết bình ổn lại, tôi mới lên tiếng hỏi: “Giám đốc Thái, có tiện cho cháu tham quan một chút không ạ?”
Giám đốc Thái ngầm hiểu, ông ấy vừa đứng dậy, dẫn tôi đi vào trong nhà, vừa cười nói: “Vô cùng vinh hạnh.”
Phong cách ngoài sân mang đậm nét thi tình họa ý, nhưng trong nhà lại tráng lệ nguy nga.
Tầng 1 là phòng khách, nội thất bằng gỗ nguyên khối được chạm khắc tinh xảo, toát lên vẻ trang nhã và quý phái.
Phía bắc sát với nhà bếp, phòng ngủ đều nằm ở tầng trên. Bố cục tổng thể cũng giống hệt chỗ tôi đang ở.
Đi loanh quanh một vòng, trong lòng tôi đại khái đã có tính toán, đúng là có vấn đề về mặt phong thủy.
Ngoài một số thiếu sót nhỏ trong cách bài trí, vấn đề lớn nhất nằm ở đồ trang trí phòng khách.
Để tầm nhìn trông rộng rãi hơn, cũng như tạo sự kết hợp hài hòa về mặt khí thế, nhà giám đốc Thái có nguyên một bức tường toàn là kính cường lực, phụ kiện trang trí cũng sử dụng các thanh nẹp sáng bóng có độ hắt sáng.
Đẹp thì có đẹp thật, vàng son lộng lẫy, nhưng lại phạm phải sát khí phong thủy.
Tôi cặn kẽ chỉ ra từng vấn đề một cho giám đốc Thái, cùng với logic cốt lõi phía sau, và đưa ra biện pháp hóa giải.
Giám đốc Thái vừa nghe vừa đăm chiêu suy nghĩ.
Trong các bộ phim kinh dị, chúng ta rất hay bắt gặp cảnh soi gương ban đêm rồi bị tà ma quấy phá.
Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, về mặt phong thủy, kính quả thực có rất nhiều điều cấm kỵ.
Không phải vì kính chiêu tà, mà là vì những vật phản quang rất dễ hình thành quang sát.
Nếu trên tủ quần áo hoặc tường có những tấm kính lớn, khi con người đi ngang qua, bóng người loáng qua thường sẽ tự khiến bản thân giật mình. Thậm chí sự sợ hãi nhất thời này chỉ lướt qua trong tiềm thức, nhanh đến mức não bộ chưa kịp nhận ra, thì tổn thương đã được tạo thành rồi.
Sợ hãi tổn thương thận, mà thận lại chủ cốt (xương).
Thế nên rất dễ gây hại cho các khớp và xương. Lâu dần sẽ hình thành bệnh thấp khớp hoặc các bệnh liên quan đến xương.
Đồng thời, tâm thận tương giao, thận bị tổn thương sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tâm thần, bao gồm cả hai mặt tim mạch và tinh thần, ví dụ như các bệnh về tim mạch, suy nhược thần kinh, v.v.
Đặc biệt là nếu có ánh sáng chiếu vào gương rồi phản xạ ra ngoài, tạo thành đao quang kiếm ảnh, lại càng dễ nhận được ám thị tâm lý về tai ương đổ máu trong tiềm thức.
Tốt nhất không nên đặt những tấm gương lớn trong nhà, gương nhỏ dùng xong cũng cố gắng cất đi, tránh việc phản quang tạo thành sát khí.
Những chiếc gương không tiện cất đi thì một là tháo bỏ, hai là dùng rèm vải màu be không xuyên sáng che lại, ngăn cách ánh sáng thì sẽ không tạo thành quang sát.
Giám đốc Thái tán đồng gật đầu, hỏi tôi một ngày thích hợp để thi công sửa chữa, sau đó đưa cho tôi một phong bao lì xì rất dày.
Tôi không mở ra xem mà từ chối thẳng.
Thứ nhất là vì chúng tôi thảo luận với nhau rất tâm đầu ý hợp, càng giống như những người bạn.
Thứ hai là vì ông ấy vẫn chưa kiểm chứng được hiệu quả, vô công bất thụ lộc.
Giám đốc Thái năm lần bảy lượt đùn đẩy, ông ấy giải thích: “Thứ nhất, sở dĩ tôi mời cậu xem giúp, là vì tôi tin vào mắt nhìn người của mình. Thứ hai, dù nói thế nào thì cũng không thể để thầy nhọc công vô ích được, cứ coi như là lấy chút lộc may mắn đi.”
Thấy giám đốc Thái quả thực thành tâm muốn đưa, tôi nhượng bộ một bước, rút ra 100 đô từ trong phong bao, nói: “Thế này đi chú, tiền lộc này cháu nhận, đợi 1 tháng sau, nếu cơ thể chú thực sự có cải thiện, chú hẵng gửi quà tạ lễ.”
Thấy tôi cũng rất kiên quyết, lại còn có thể gửi quà tạ lễ sau, cuối cùng giám đốc Thái cũng đồng ý.
Có lẽ sẽ có người cho rằng tôi bị ngốc, có tiền mà không lấy.
Nhưng điều tôi nghĩ đến là, đợi khi ông ấy thực sự nhận được lợi ích rồi mới tạ lễ, vậy thì đó là đáng đồng tiền bát gạo, lại là chuyện khác.
Phong bao hiện tại chỉ là nể mặt mà thôi.
Không nhận thì làm khó ông ấy, nhận nhiều quá lại làm khó tôi, chi bằng mỗi người lùi một bước, giữ thể diện cho cả đôi bên.
Còn giữ lại tình cảm nể nang này, nói không chừng sau này ông ấy lại còn giới thiệu khách hàng cho tôi thì sao.
Không biết là vì “bố thí tài đạt được tài” hay là vì “thiện niệm thiện hành, tất được trời cao phù hộ”, mà mãi về sau này tôi chưa từng thiếu tiền bao giờ.
Lực hành động của giám đốc Thái cực kỳ mạnh mẽ, chẳng mấy ngày sau, nhà ông ấy đã được sửa chữa xong xuôi.
Chúng tôi còn hẹn nhau chiều thứ sáu tuần tới sẽ cùng đi luyện Kiếm chỉ công.