Thiên Nhãn Phong Thủy Sư

Chương 38. Bệnh Lây Qua Đường Tình Dục

Lúc tôi tới quán cà phê ở Bedok thì Đỗ Nhạc vẫn chưa đến nơi. Tôi đi dạo quanh một vòng, rất nhanh sau đó đã nhìn thấy Tiểu Bao Tử.

“Cậu muốn ăn gì, tôi bao.” Tiểu Bao Tử hào phóng nói.

Công việc của Tiểu Bao Tử chính là bán bánh bao.

“Cũng hợp cảnh phết nhỉ!” Tôi bật cười phụt một tiếng.

“Hợp cái gì cơ?” Cô ấy lại ngơ ngác hỏi.

“Tiểu Bao Tử, đi bán bánh bao.”

“Hả?” Ngẩn người mất một hồi lâu cô ấy mới hiểu ra, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Ý cậu chê tôi béo chứ gì?”

“Không phải không phải, mặt bầu bĩnh không phải là béo, mà là đáng yêu!” Tôi nói với vẻ mặt vô cùng chân thành.

“Coi như cậu có mắt nhìn đấy!” Tiểu Bao Tử đắc ý nói, “Tầm một giờ rưỡi tôi được nghỉ giải lao một tiếng, cậu đợi tôi một chút nhé, ăn bữa trưa trước đã. Muốn ăn gì nào?”

“Không vội, tôi còn có một người bạn nữa sắp qua đây, đều là đồng hương cả, đợi cậu ấy đến rồi cùng ăn. Quen thêm vài người bạn, lần sau có muốn khóc thì khỏi cần tìm tới tôi nữa.” Tôi trêu chọc.

“Ừ, quen thêm bạn bè cũng tốt mà, ngày nào tôi cũng phải đi làm từ sáng sớm tới tối mịt, chẳng có thời gian đâu mà làm quen với ai.”

Cô ấy vừa lấy mấy chiếc bánh bao làm sẵn từ trong tủ lạnh xếp vào xửng hấp, vừa rôm rả trò chuyện với tôi.

Một lát sau, chuông điện thoại của Đỗ Nhạc reo lên: “Anh lớn, tôi tới rồi, anh đang ở đâu thế?”

Tôi: “Ở chỗ quầy bánh bao này, cậu qua đây đi.”

“Tôi đang ở chỗ ga MRT, hay là... anh qua đây đón tôi trước đi.” Đỗ Nhạc nói với giọng điệu ngập ngừng do dự.

Tối qua cậu ấy hấp tấp bảo có chuyện gấp muốn tìm tôi, chẳng biết rốt cuộc là chuyện gì.

Chào Tiểu Bao Tử một tiếng, tôi liền rảo bước đi về phía ga MRT.

Đỗ Nhạc từ đằng xa nhìn thấy tôi liền lon ton chạy chậm lại gần.

Cậu ấy lén lút kéo tôi vào một góc yên tĩnh, hỏi nhỏ: “Anh lớn, anh có thể giúp Tôn Kỳ Thụy một tay được không?”

“Tôn Kỳ Thụy làm sao cơ?” Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

“Suỵt...” Đỗ Nhạc như giật thót mình, rụt cổ lại dáo dác nhìn quanh bốn phía, xác nhận không có ai ở gần mới phà hơi vào tai tôi nói thì thào: “Hình như cậu ta mắc bệnh lây qua đường tình dục rồi...”

“Cái gì cơ?” Tai tôi bị cậu ấy thổi hơi vào thấy ngứa ngáy hết cả lên.

“Suỵt... suỵt... suỵt...” Đỗ Nhạc cuống quýt giậm chân, “Anh nói nhỏ tiếng thôi!”

“Cậu có thể nói năng đàng hoàng được không hả!” Tôi nhìn Đỗ Nhạc, có chút cạn lời, “Dù có nói nhỏ thì cậu cũng phải để tôi nghe rõ được chứ!”

Đỗ Nhạc lại thò đầu thò cổ nhìn ngó xung quanh, vừa nói vừa huơ tay múa chân ra dấu: “Thì là cái chuyện đó... chuyện đó đó... Cậu ta bảo chỗ dưới của cậu ta bị đau, mọc mụn, lại còn ngứa nữa.”

“Hử?” Lần này thì tôi đã hiểu ra, cũng biết vì sao Đỗ Nhạc lại lấm la lấm lét như kẻ trộm thế này rồi.

“Sao lại nghi là... mắc bệnh đó?” Tôi hỏi một cách kín đáo.

Đỗ Nhạc giật giật khóe miệng, vẻ mặt khó nói vô cùng, ngập ngừng ấp úng bảo: “Thì... cậu ta bảo cậu ta với cái cô người Mỹ kia...”

Cậu ấy huơ tay múa chân một hồi lâu mà vẫn chẳng nói nổi một câu cho hoàn chỉnh, nhưng tôi cũng đoán ra được đại khái ý của cậu ấy rồi.

Tôi khựng lại một chút, liếc nhìn thời gian trên điện thoại, bấm ngón tay tính toán một lát rồi thở phào nhẹ nhõm nói: “Không có chuyện gì to tát đâu, cậu bảo cậu ta cứ đến bệnh viện kiểm tra là được.”

Dù sao cũng không phải đích thân Tôn Kỳ Thụy tìm tới tôi, chuyện tế nhị thế này, tốt nhất là tôi nên giả vờ như không biết, để Đỗ Nhạc truyền lời lại là xong.

“Cậu ta sợ mắc phải bệnh tế nhị đó nên không dám đến bệnh viện.” Đỗ Nhạc ngập ngừng nói.

“Lần này chỉ là một phen hú vía thôi, không có vấn đề gì đâu, cậu cứ nhắn lại với cậu ta một tiếng là được.”

“Thật thế hả anh?”

“Thật hay giả thì cũng chỉ đến thế thôi, cậu ta là người có bạn gái rồi, cũng đâu cần hai chúng mình phải kè kè đi cùng tới bệnh viện làm gì.” Tôi nói, “Cậu nhắn tin cho cậu ta xong đi, rồi chúng mình đi ăn trưa trước.”

Đỗ Nhạc vẫn chưa yên tâm lắm, nhưng cũng chỉ đành nhắn một tin cho Tôn Kỳ Thụy.

Một lát sau, cậu ấy nhận được tin nhắn hồi âm: “Tôn Kỳ Thụy bảo chiều nay họ sẽ tới bệnh viện khám xem sao.”

“Ừ, đi thôi, giới thiệu cho cậu một người bạn.”

Tiểu Bao Tử vẫn chưa đến giờ nghỉ trưa, cô ấy chọn một vài món điểm tâm đặc trưng của Singapore cho chúng tôi nếm thử, nào là bánh củ cải, bánh bao kim sa, bánh bao xá xíu, bánh bao nhân đậu phộng, bánh bao phỉ thúy, há cảo tôm, xíu mại vân vân.

Tôi và Đỗ Nhạc ăn mà cảm giác thật khó tả, không quen nổi với cái khẩu vị này, cổ họng khát khô cả ra.

Chúng tôi chạy đi mua hai chai nước khoáng, tiện thể mua thêm cho Tiểu Bao Tử một ly nước mía ép tươi. Đỗ Nhạc ngập ngừng hỏi Tiểu Bao Tử: “Ở đây có bánh bao chay hay bánh bao nhân thịt không bạn?”

“Có chứ, bánh bao chay với bánh bao thịt heo cỡ lớn đều có cả.” Tiểu Bao Tử vừa nói vừa lấy cho mỗi người chúng tôi hai chiếc của từng loại.

Hai đứa tôi vừa cắn thử một miếng, ôi thôi, vẫn cứ là vị ngọt...