Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Anh ta nói cái hình xăm của mình rất đẹp, do chính anh ta tìm một sinh viên mỹ thuật chuyên về hội hoạ để phác thảo hình xăm, sau đó đến tiệm xăm hình cho thợ xăm theo. Nhưng ngay khi anh ta xăm hình xong thì liên tục gặp xui xẻo, uống nước bị sặc, lái xe thì bị đâm trúng một ông lão lừa gạt. Vài ngày trước bạn gái còn cắm sừng anh ta, bắt gian ngay tại giường, lúc ấy anh ta tức giận lắm, hai người bọn họ đã yêu nhau được hơn bốn năm rồi."
Tôi bối rối một lúc rồi nói cái này đúng là thảm mà.
“Quá thảm!" Mặc dù Lý Sơn nói thảm nhưng cười híp mắt đi đến cạnh máy uống nước lấy ly dùng một lần ở bên trong rồi uống nước cho ướt cổ họng.
"Lúc ấy tên đó cũng kể khổ với tôi, nói sao anh ta lại xui xẻo như vậy chứ, lúc ấy tôi mới nói với anh ta rằng gần đây anh ta mới bắt đầu xăm hình Đường Tăng nên phải vượt qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn! Theo tôi tính thì anh vừa trải qua ba kiếp nạn, người đó lập tức bối rối, anh biết không, chuyện này khiến tôi cười chết mất, hình Đường Tăng sao có thể tùy tiện xăm được chứ?”
Tôi nghe Lý Sơn vừa về đã đặc biệt đến tiệm xăm của mình khoác lác với tôi, ngược lại cũng khá vui.
Người nọ là tự tìm đường chết, phải đi tìm người trong nghề để sửa lại hình, nếu không thì vận xui này sẽ còn tiếp diễn, nói đến chuyện thứ hai.
Lúc này, nụ cười của Lý Sơn nhạt dần, trở nên có chút rầu rĩ không vui: "Chuyện thứ hai là ở triển lãm hình xăm Hải Nam có người chết.”
"Có người chết sao?"
Tôi ghé vào trước máy tính ở quầy thu ngân, nhất thời mất bình tĩnh vội hỏi là chuyện gì xảy ra, có phải do mấy tên thanh niên súc vật bọn cậu hiếu thắng đánh nhau với người ta hay không?
“Sao chúng tôi có thể đánh nhau được?” Vẻ mặt Lý Sơn không vui, bĩu môi nói: “Anh nói sao chứ? Anh em thích xăm mình cũng không phải là người xấu. Chẳng phải anh trai xăm hình Đường Tăng kia chỉ để tiêu khiển thôi sao? Lúc ấy tôi cũng không nói gì, đây không phải là cách hay để nói chuyện với anh ta hay sao.”
Tôi trừng mắt liếc hắn ta một cái, nói tên nhóc như cậu đừng có ở đây khoác lác, cậu còn nói không có làm gì, mẹ nó, không phải cậu đang vui vẻ hả hê khi thấy người ta gặp họa sao?
“Cái gì mà hả hê khi thấy người gặp họa? Tôi đây gọi là kể lại sự thật!”
Lý Sơn nhất thời xấu hổ cười khan vài tiếng, lập tức nói sang chuyện khác, lúc này kể cho tôi nghe chuyện chính, chuyện của người ở triển lãm lúc ấy.
“Người ở triển lãm kia là bị chết đuối, rất tà dị.”
Câu nói đầu tiên của hắn ta vừa thốt ra thì giọng điệu của hắn ta bắt đầu hơi run rẩy và kinh hãi, như thể hắn ta bị cảnh tượng quỷ dị của người chết lúc ấy hù dọa.
Tôi vẫn luôn cho rằng lá gan của Lý Sơn khá lớn, một tên lưu manh không sợ trời không sợ đất như hắn, ba ngày hai bữa ngày nào cũng hãm hại và lừa gạt, lần đầu tiên thấy hắn ta lộ ra biểu cảm này, bây giờ ngay cả tôi cũng bị cái biểu cảm này của hắn ta lây nhiễm, cảm thấy không khí trong tiệm trở nên nghiêm túc và căng thẳng hơn.
Tôi không khỏi tự hỏi rằng thật sự đáng sợ đến vậy ư.
Hắn ta lập tức khẳng định một câu, đúng là vậy! Có vị thần hiển linh ở triển lãm hình xăm kia!
Có thần hiển linh sao?
Lúc này hắn ta đã hoàn toàn khơi dậy lòng hiếu kỳ của tôi, tôi lập tức lấy ra túi hạt dưa mà bình thường khi dùng để giết thời gian trong lúc trông tiệm xăm, nói vậy đàn em như cậu nên nói cho tôi biết.
Sau đó hắn ta cũng không nói năng lan man nữa.
Người này sợ thì sợ, tôi chỉ cần tâng bốc hắn ta một chút, lại cung kính bưng hạt dưa lên thì hắn ta rơi vào bẫy ngay lập tức, lộ rõ bản tính nói nhiều của mình, lập tức vui vẻ hăng hái ngồi xuống cắn hạt dưa, mở miệng là chém gió, kinh hồn bạt vía kể lại cho tôi nghe chuyện ở triển lãm hình xăm.
Hắn ta cắn hạt dưa, bắt chéo chân kể cho tôi nghe.
"Về phần đám người tham gia triển lãm hình xăm kia thì đến từ trời nam biển bắc, chúng tôi đều là những người yêu thích hình xăm, người anh em đó có hình xăm Quan Công đọc binh thư vào ban đêm, đương nhiên là Quan Công nhắm mắt, dù sao thì cũng không thể xăm mắt cho Quan Công được, anh ta cũng là một nhân vật trông coi sòng bạc cho lão đại ở vùng đó, mỗi tháng cũng kiếm được bốn năm chục ngàn."
Tôi xen vào một câu, nói vậy thì lăn lộn cũng không ít nhỉ.
“Lúc ấy chúng tôi cũng kinh hãi, mấy anh em của tôi cũng kết bạn nhờ anh ta nâng đỡ, nói đại ca như anh phải dìu dắt chúng tôi đó, người ta cũng phóng khoáng, mời chúng tôi ăn ngon uống ngon, còn đến Hải Nam bồi bổ sức khỏe, nói là trải nghiệm cảm giác phong tình mới lạ ở nước ngoài, kết quả là lúc vào nhà tắm cùng với chúng tôi thì anh ta lại bị chết đuối.”