Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cô ấy đáp đương nhiên là con quan trọng hơn rồi.
Hai vợ chồng cô ấy đợi chờ đứa bé này quá lâu rồi, Tiếu Nhu kết hôn nhiều năm, cả hai vợ chồng chưa từng sử dụng biện pháp tránh thai, luôn mơ ước có một đứa con nhưng mãi vẫn chưa mang thai. Đôi vợ chồng cũng đã đi kiểm tra, có điều không tra ra bất cứ bệnh tật gì. Ngay khi biết tin có bầu, cả nhà ai cũng vui mừng, ba mẹ chồng còn chăm sóc cô ấy chu đáo không chê vào đâu được, ngày nào cũng hầm canh gà.
Tôi nói: "Vậy thì càng quan trọng hơn rồi, cậu đừng có nghĩ luẩn quẩn trong lòng nữa."
Kết quả cô ấy vẫn kiên quyết: "Cậu đừng lo lắng về vấn đề này. Trong lòng tôi muốn gì chính tôi hiểu, cậu cứ xăm cho tôi là được, nếu cậu không xăm tôi sẽ đi tìm người khác, Mao Mao nhà tôi không còn sống được lâu nữa rồi, tôi phải mau xăm hình nó lên người, để nó có thể phù hộ được tôi." Cô ấy vừa nói vừa cúi đầu xoa đầu chú chó Golden.
Tôi nhìn con chó Golden nhí nha nhí nhố đứng ngồi không yên kia, không sao nhìn ra nổi nó chỉ còn sống được ít lâu nữa, cậu là biết xem tướng hay là có ai mách nước, thấy ấn đường con chó này biến đen hở?
Thế này có giống tác phong của cô ấy đâu?
Nhưng tôi không làm sao lay chuyển được cô ấy, bụng nghĩ nếu mang thai mình để ý cẩn thận hơn thì chắc không ảnh hưởng gì nhiều, nếu muốn xăm thật thì xăm một cái vậy.
Tôi nhìn cái bụng tròn xoe của cô ấy rồi nói tiếp: "Nếu muốn xăm thì chỉ được xăm một hình nhỏ thôi, xăm trên bụng thì không được, ngoài bụng ra thì cậu muốn xăm ở đâu? Tôi xăm cho cậu một hình ở cánh tay nhé, thấy nào?"
Cô ấy bảo xăm cho cô ấy một hình ở lưng đi, xăm phải giống nhất có thể, nhất là cặp mắt của hình xăm phải làm sống động như thật. Có một cặp mắt thay cô ấy nhìn ra đằng sau, cô ấy mới cảm thấy an toàn.
Tôi nghĩ chủ ý này của cô ấy có hơi đặc biệt, thậm chí là có hơi bất thường, nhưng cũng không nghĩ nhiều, nếu muốn xăm thế thì tôi sẽ xăm như vậy.
Tôi bảo cô ấy chuẩn bị sẵn sàng, không cần cởi đồ. Tiếu Nhu khá bảo thủ, cô ấy cởi áo sơ mi chỉ để lại lớp áo lót ren, còn bảo tôi lấy thêm cho một chiếc khăn lông trắng buộc lên che kín bộ ngực cao ngất, không để tôi nhìn thấy chút cảnh xuân nào hết. Vì bà bầu không nằm úp sấp được nên tôi bảo cô ấy ngồi để xăm.
Xăm vật sống phải chú trọng đến độ thực của vật, với tư cách là một nghệ sĩ xăm hình, việc đầu tiên là tôi dựa theo hình mẫu Mao Mao của cô ấy vẽ phác bản thảo trước, sau đấy hỏi ý kiến của Tiếu Nhu xem thấy có được hay không, sửa đi sửa lại vài lần đến khi khách hàng vừa ý thì ra được bản hoàn chỉnh. Ngay khi tôi vừa điểm mực máy xăm, ngước lên nhìn vào da Tiếu Nhu, thoáng chốc giật mình.
Trên cánh tay, cổ, thậm chí là cả tấm lưng trắng như tuyết của Tiếu Nhu ấy thế mà lại in đầy vết cào chằng chịt.
Vết nào vết nấy cào là cào ra máu, như đang ngược đãi tù nhân, mà vết cào này không phải của con người, dấu cào để lại to bằng nắp chai, xem ra thứ cào cô ấy là loại động vật nhỏ nào đấy.
Tôi nghĩ, là ai có ra tay độc ác đối xử với người con gái Giang Nam tính cách hiền lành dịu dàng như vậy chứ?
Chẳng lẽ là con chó Mao Mao kia cào?
Tôi nhìn con gâu đần lông vàng choé đang thở hồng hộc, dụi dụi lông bị buộc ở bên ngoài cửa tiệm kia.
Trong lòng cứ phân vân mãi, nhưng mà thấy Tiếu Nhu không có ý nói, thì tôi cũng không nhắc đến, cũng nghĩ chắc không phải đâu, nói sao thì chó đúng thật rất tốt với con người, chỉ có mèo là thường xuyên cào con người thôi.
Vả lại hình xăm con chó Mao Mao này cũng không phải dùng để thỉnh chính thần, cũng không phải hình xăm tà ác gì, chỉ là hình xăm nghệ thuật hiện đại bình thường, không cần tốn quá nhiều tâm sức hay chú trọng gì, tôi xăm ở vị trí chính giữa lưng dưới, một tiếng sau đã xăm xong.
Tôi lấy điện thoại ra chụp một bức rồi đưa ra đằng trước cho Tiếu Nhu nhìn, cô ấy gậy đầu nhẹ nhàng khen: "Tạm vừa lòng, tay nghề của cậu tốt phết."
"Đấy là chắc chắn rồi."
Tôi nhìn Tiếu Nhu, không hiểu sao lại nghiêng đầu, tầm nhìn vừa vặn rơi xuống cái bụng phồng lên của cô ấy, bỗng thấy một bàn chân động vật đang đạp lên đạp xuống, giống như đang chọc liên tục từ trong bụng cô ấy ra vậy.
Nhìn thấy cảnh này chỉ chốc lát tôi đã sợ đến đơ cả người.
Tôi còn tưởng bản thân gặp ảo giác, vội híp mắt lại thì phát hiện bàn chân động vật kia còn đang thúc lên thúc xuống trong bụng Tiếu Nhu, như người chết đuối đang vùng vẫy.
"Á!"
Tiếu Nhu ôm bụng, lộ ra một tia đau đớn, sau đó lại lộ ra vẻ hạnh phúc, khe khẽ vuốt ve bụng mình: "Cục cưng của tôi đang đá tôi này."
Tôi vô thức nuốt khan, cảm giác lông gà lông vịt mình đang rợn hết cả lên.