Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi thuận theo đầu đề câu chuyện của cô ta, đáp không có, bên group bạn học của tôi đang nổ đoàng đoàng kia kìa, chửi tôi là thằng lừa đảo, may mà lúc trước kết thân được với một người bạn học cũ làm ăn cực kỳ thành công vô cùng tốt bụng đấy.
"Thế chẳng phải có khách rồi sao?"
Miêu Thiến Thiến đứng lên, ngồi xổm ở trước cửa tiệm xăm kéo cái cằm nhỏ của mình, mặt ủ mày chay, bỗng nhiên vỗ cặp đùi đẹp đi tất đen cái bép, nói: "Vậy chúng ta đi phát tờ rơi, dán quảng cáo đi, anh cứ đợi im đấy!"
Cô nhóc này đúng là vẫn muốn ăn 50:50 với tôi đây mà.
Nhắc đến Miêu Thiến Thiến, đúng là phải khen đỉnh của chóp, da mặt dày đục xuyên không thấu, cứ thế lái con Mercedes-Benz trị giá hơn 600 ngàn hớn ha hớn hơ đi dán giấy quảng cáo trên cột điện, thậm chí còn dán vào cả nhà vệ sinh nữ.
"Hình xăm truyền thống, xăm cầu phúc, xăm giữ bình an, xăm trợ vận..."
Thành phố của chúng tôi ít ra cũng được coi là thành phố du lịch nhỏ tuyến năm, sáu, rất quan tâm đến vấn đề xanh - sạch - đẹp của thành phố. Tóm gọn lại là những quảng cáo nhỏ dán trên cột điện, ngày hôm sau sẽ có nhân viên môi trường dọn sạch sẽ. Nhưng Miêu Thiến Thiến thì khác bọt rồi. Những cái quảng cái "Gái gọi" hay "Đăng ký" gì gì đó đã được dọn sạch, thì quảng cáo của cô ta như bệnh vảy nến, bám dai dẳng mãi không chịu đi. Ngày nào cô ta cũng đi dán, còn lái cả xe sang đi dán, chơi trò đánh du kích với mấy cô lao công.
Tôi cũng bó tay chịu chết với cô ta rồi, nhưng hiệu quả cũng không được cao.
Nhưng một thoáng sau Miêu Thiến Thiến lại nảy ra một ý tưởng mới, nói: "Dán quảng cáo giống như trải một tấm lưới rộng, hiệu quả dần dần sẽ xuất hiện, anh chớ có nóng vội! Có tay nghề không lẽ lại sợ không có cơm ăn? Tôi còn có tuyệt chiêu đây này! Người trong nghề chúng ta đều phải có mối quan hệ. Có mối quan hệ rộng, miệng truyền miệng, khách mới đến liên tục được. Lúc trước chẳng phải anh kể ở phu phố cũ phía Bắc thành phố có một người tên là Triệu bán tiên à? Người tin vào số học chắc chắn sẽ tin vào xăm hình, chúng ta đi liên lạc với đồng nghiệp đi, câu ít khách qua đây."
Tôi bảo, như vậy không hay đâu, nhỡ người ta đạp chúng ta một phát thì sao?
Miêu Thiến Thiến khinh bỉ nhìn tôi một cái, giòn giã đáp: "Đã là người làm ăn thì mặt phải dày! Bước vào cái xã hội này, nếu anh không biết hạ mình, không biết mặt dày mày dạn thì anh sẽ không kiếm được mối làm ăn! Không kiếm được mối làm ăn thì làm sao kiếm được nhiều tiền đây?"
Cô ta mở cửa, khỏi động chiếc Mercedes và bảo tôi lên xe.
Nói thật, luận về đầu óc kinh doanh đúng là tôi không bằng cô ta thật, hơn nữa chính tôi cũng đang có chút tò mò về người đồng nghiệp kia. Mười mấy phút sau, chúng tôi đến khu nhà đó.
Quả nhiên có một sạp hàng được dựng ngay trước cổng khu nhà.
Ngay bên cạnh mái đình, bên gốc cây đa lớn, có mấy ông lão đang cầm lá bài đánh tú lơ khơ, cách đó không xa có tấm biển ghi "Tính lành dữ, đoán mệnh số", quả nhiên là người trong ngành, chỉ thấy một người đàn ông trung niên nho nhã mặc một chiếc áo bào tro giặc bạc cả màu ngồi xếp bằng ở trên sạp, trông ra vẻ cao nhân phết đấy.
Chúng tôi đỗ chiếc Mercedes trước sạp hàng dưới táng lá đa, bước xuống xe.
Lão Triệu bán tiên kia liếc mắt về phía chúng tôi, lắc lắc que số ở trên bàn, bình tĩnh nói: "Hai vị khách này đến đây là để xem bói hay là gieo quẻ?"
Nói đến đây, lão ta lại còn đặc biệt bình tĩnh nhìn tôi một cái: "Vị tiểu huynh đệ này chắc là người trong nghề nhỉ? Cậu tiếp xúc nhiều với thứ không sạch sẽ, âm khí trên người rất nặng, tay nghề cũng không kém."
Tôi giật mình thầm nghĩ, thế mà lão này cũng có thể nhìn ra được, đúng là có chút bản lĩnh.
Tôi nghĩ lát rồi ướm lời: "Tôi nghe một người bạn cũ nhắc đến ông, nên đặc biệt đến đây xem thử."
"Bạn học cũ?"
"Chính là Tiếu Nhu, người phụ nữ trên người đầy vết cào ấy."
"Tiếu Nhu?" Triệu bán tiên ban đầu là sửng sốt, sau đấy từ từ đứng dậy khỏi sạp hàng, rồi đột nhiên xắn tay áo phát, quay đầu chạy ù đi!
Chạy, chạy mất rồi?
Trong nháy mắt tôi trợn ngược mắt lên.
Miêu Thiến Thiến là người phản ứng trước tiên, gào to lên: "Moẹ thằng tó, khéo có uẩn khúc trong này rồi! Đến cả sạp cũng vứt, vừa nghe thấy Tiếu Nhu cái đã bỏ chạy, y như đụng phải bên trật tự đô thị ấy. Anh mau đuổi theo ông ta đi kìa!!!"
Tôi đây mới kịp tỉnh ra, vội chạy đuổi theo.
Thằng cha già này chạy nhanh gớm, điển hình là một tên giảo hoạt, thanh niên trai tráng như tôi phải đuổi mất mấy con phố mới tóm được lão. Kết quả mới đánh gục được lão, lão đã gân cổ gọng lên gào ô ố cầu xin: "Chuyện của cái cô Tiếu Nhu kia không liên quan gì đến tôi hết, thật sự không phải tôi làm hại cô ta. Cầu xin các người tha tôi đi."