Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Tốt rồi, không cần uống thuốc.” Kỷ Đào rút tay về, nhàn nhạt nói.

Viên Tử Uyên gật đầu: “Đa tạ biểu muội, vậy để Toàn thúc trở về?”

Kỷ Đào không đáp, Lâm Thiên Dược giúp nàng thu dọn hòm thuốc, cũng không trả lời, Viên Tử Uyên có chút xấu hổ.

Toàn thúc gật gật đầu: “Hôm đó Cù cô nương nói mỗi ngày trả cho ta mười đồng để chăm sóc công tử, tính toán đã bốn ngày rồi, chúng ta là hàng xóm, vả lại Cù cô nương cũng là vì chiếu cố ta, như vậy đi, hôm nay không tính, chỉ thu 30 đồng.”

Kỷ Đào coi như không nghe thấy, Viên Tử Uyên từ trước đến nay chỉ mở miệng cảm tạ nàng, không hề có ý định trả phí khám. Nàng cũng không hỏi Viên Tử Uyên thu phí xem bệnh, đã coi như là hết tình hết nghĩa.

Còn muốn để nàng bỏ ra bạc, nghĩ cũng đừng nghĩ.

Viên Tử Uyên nghe xong, nhìn nhìn Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược không có phản ứng, hắn suy nghĩ một lúc: “Biểu muội, ngươi có thể giúp ta trả số tiền này không, đợi ta trở về trả lại cho ngươi.”

Giọng điệu tuy là hỏi thăm, lại càng giống như thông báo hơn.

Kỷ Đào thu dọn xong hòm thuốc, ung dung: “Biểu tỷ phu, ta chỉ đi đến đây, căn bản không mang theo bạc, hôm nay còn chưa khám bệnh tại nhà đã trực tiếp tới đây.”

Những lời này rõ ràng là nói nàng sẽ có bạc sau khi đến nhà khám bệnh, nhưng Viên Tử Uyên hoàn toàn không đề cập tới.

Viên Tử Uyên hoàn toàn không hiểu ý tứ những lời này, nhìn về phía Toàn thúc:

“Toàn thúc, hiện tại ta không tiện, mấy ngày nữa đưa cho ngươi được chứ?”

Toàn thúc nhìn Kỷ Đào, sau đó lại nhìn Cù Thiến và Hà Nhiên đang đứng dưới mái hiên nhìn qua bên này, gật đầu nói: “Vậy cũng được, ta đi về trước.”

Kỷ Đào nhíu mày.

Cù Thiến đứng ở gần bọn họ, tự nhiên nghe thấy vậy liền đi tới: “Toàn thúc, ngươi có phải còn muốn mua gạo đúng không? Ta có một ít bạc ở đây, có thể lấy về tiêu trước, đừng để mình đói bụng.”

Lúc nói chuyện nhìn qua Viên Tử Uyên ám chỉ.

Viên Tử Uyên ngồi không yên, nói: “Ta trở lại xem một chút, hình như có chút bạc rải rác.”

Nhìn hắn bước vào nhà, Cù Thiến đắc ý cười với Kỷ Đào, nói nhỏ: “Nhìn dáng vẻ của hắn đi, nếu bây giờ không đưa, sợ sau này sẽ rơi xuống đầu ta và tỷ, tiền này tuy không nhiều cũng không thể chiều theo tật xấu của hắn, có bạc cũng không được tiêu xài hoang phí như vậy.”

Viên Tử Uyên rất nhanh đi ra, đưa bạc cho Toàn thúc, lại nói cảm tạ, tiễn Toàn thúc ra khỏi cửa, một bộ nhã nhặn lịch sự.

Ngày tháng chậm rãi trôi qua, bầu không khí ở quận Phong An càng đến gần cuối tháng càng căng thẳng, còn căng thẳng hơn cả kỳ thi hương sắp diễn ra. sòng bạc thậm chí còn mở cá cược dự đoán ai á nguyên ai trạng nguyên.

Hầu hết đám học trò không về nhà mà tụ tập ở trong tửu lâu để thảo luận đề thi, vừa lo lắng vừa thấp thỏm.

Mấy ngày đầu tiên trôi qua, bệnh tình của mọi người cơ bản đã khỏe hẳn nên bắt đầu lo lắng về thành tích của mình.

Đến cả Vu Khải Minh, người mê man ốm yếu đến tận 20 tháng 8, tỉnh lại cũng không quên hỏi Trần thị ngày giờ.

Không khí bên ngoài càng thêm căng thẳng.

Cơn sốt cao của hắn cứ tái đi tái lại, một hồi mới giảm bớt, vừa một lát lại nóng trở lại, có lẽ là do sau khi bị đánh mấy ngày trước cơ thể hắn không được hồi phục tốt.

Trần thị lo lắng không yên, thường xuyên hỏi Kỷ Đào rốt cuộc Vu Khải Minh là bị làm sao, hỏi nhiều đến mức Kỷ Đào có chút không kiên nhẫn, chủ yếu vì bộ dáng của Trần thị, rõ ràng là không tin tưởng nàng.

Một ngày này, Trần thị lại hỏi.

“Vu tẩu tử, chúng ta sống gần nhau, làm hàng xóm cũng được một hai năm rồi, con người ta quen thẳng thắn, nếu ngươi thật sự lo lắng cho Vu tú tài, không bằng ra đường tìm đại phu khác tới xem, ta sẽ không để ý đâu.”

Sau khi Kỷ Đào nói ra, Trần thị liền biến sắc, lúng túng nói: “Muội tử, ta không có ý đó, tại ta thấy hắn bị bệnh gần mười ngày rồi, cứ tái đi tái lại mãi không thuyên giảm nên ta có hơi gấp gáp.”

Kỷ Đào cũng hòm thuốc trên lưng, vẻ mặt không thay đổi, chỉ nói: “Ta nói thật, không có khách sáo với ngươi, ngươi đi tìm đại phu khác ta cũng không nghĩ nhiều, nếu đại phu bên ngoài có thể thuốc đến bệnh trừ, coi như y thuật ta không tốt, với lại ta còn trẻ, này cũng là điều bình thường.”

Kỷ Đào nói đến đây, Trần thị càng sốt ruột hơn.

Điều này rõ ràng là Kỷ Đào thừa nhận mình không tốt bằng mấy lão đại phu ngoài y quán ngồi trong công đường* xem bệnh án.

*là nơi mà các thầy thuốc Đông y hành nghề trong dân gian

Kỷ Đào vừa trở về nhà đã nghe thấy cửa sân bên cạnh nhẹ nhàng mở ra, tiếng bước chân người rón rén đi về phía chợ. Nàng không nhịn được cười một tiếng, ngày thường Trần thị là người cởi mở nhưng thật ra cũng sợ người khác viện cớ, Kỷ Đào đã nói rõ ràng như vậy, nàng ấy còn sợ làm nàng mất lòng.

Nhưng qua ngày hôm sau Trần thị vẫn tới mời Kỷ Đào, thật sự là đại phu bên ngoài khám bệnh tại gia quá đắt, gần bằng cả tiền thuốc men.

Kỷ Đào chưa bao giờ nhận phí khám bệnh mà chỉ tính tiền thuốc, nếu tính thì tiền thuốc đã rẻ hơn nhiều so với ở y quán rồi.

Vả lại hôm qua sau khi đại phu đến khám, nhìn thấy dược liệu do Kỷ Đào bào chế, hắn cũng chỉ nói đúng triệu chứng, bệnh tình cũng đỡ dần, có điều hơi chậm một chút. Không có đưa thuốc mà còn lấy Trần thị hai đồng bạc, ngày xưa không có mắc như vậy, chỉ là bây giờ trong thành quận Phong An đang thiếu đại phu, nhiều người đưa bạc đại phu còn không chịu tới cửa.

Nói thật Vu Khải Minh bị bệnh thành như vậy, Trần thị ở cùng sát vách Kỷ Đào, gọi liền có mặt, thật sự là may mắn.

Đến cuối tháng, Vu Khải Minh cuối cùng cũng tỉnh lại, Trần thị mới thở phào.

Mấy ngày nay Lâm Thiên Dược đều đi ra ngoài, hoặc vào phủ lão sư, hoặc đến tửu lâu thảo luận nửa ngày, thế mà hai ngày nay hắn không ra cửa, mặc dù hắn một mực tỏ ra bình tĩnh, nhưng vào đêm trước khi danh sách được công bố, ôm Kỷ Đào, nói thật nhỏ: “Đào nhi, nếu ta trượt, nàng có thất vọng không?”