Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Không phải ai lớn tiếng thì người đó có lý.” Lâm Thiên Dược ung dung nói, nhìn Kỷ Duy và Kỷ Đào: “Đây là nhà thê tử của ta, không phải nhà ta, dù các người có là cữu cữu của ta, cũng không nên đến nhà của nàng khoa tay múa chân.”

Điền thị lúc này nước mắt giàn giụa: “Đại ca, Du Bình, các ngươi trở về đi.”

“Xuân Lan, ngươi....” Điền Du An cau mày.

“Đi đi!” Điền thị cơ hồ là gào khóc.

Hai người kia nhìn nhau: “Vậy chúng ta đi về trước, Thiên Dược, vài ngày nữa chúng ta lại đến.”

Khi họ rời đi, Điền thị đúng cách cổng không xa, nức nở khóc không ra tiếng.

Vẻ mặt của Kỷ Đào hờ hững, Điền thị thế này, giống như là bị bọn họ ép buộc.

Lâm Thiên Dược nhàn nhạt nhìn bà ấy, cũng không tiến tới an ủi, Điền thị càng khóc nhiều hơn.

“Nương, nơi đây không phải nhà mình, người khóc ở chỗ này, không thích hợp.” Lâm Thiên Dược trầm giọng nói.

Điền thị sững sờ, thứ bà chờ đợi không phải là lời xin lỗi và an ủi của Lâm Thiên Dược mà lại là những lời nhận xét như vậy.

Quả thực, khóc ở nhà người khác không tốt.

Điền thị chậm rãi đi ra ngoài, Kỷ Đào cũng không giữ lại, Kỷ Duy cũng không lên tiếng, hiển nhiên là bọn họ không hài lòng với hành động hôm nay của Điền thị.

Trong sân vắng lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc thổi phớt qua những ngọn cây, Kỷ Đào chậm rì uống trà, không nói tiếng nào.

Kỷ Duy ho nhẹ hai tiếng, đứng dậy đi vào nhà.

Lâm Thiên Dược từng bước đi tới trước mặt Kỷ Đào, ngồi xổm xuống, nói: “Đào nhi, đừng nóng giận.”

Kỷ Đào cúi đầu xuống, nhìn vào mắt hẳn và hỏi một cách nghiêm túc: “Chàng đã ở đâu?”

“Ta vừa trở về, nương liền kêu đi qua, ta không muốn để ý, liền trực tiếp về phòng, thật là không ngờ nương ta lại đưa bọn họ tới đây. Ta phát hiện bọn họ không có ở đó còn tưởng rằng đã rời đi.” Lâm Thiên Dược duỗi tay nắm lấy tay đang đặt trên đầu gối của Kỷ Đào.

“Thiên Dược, ta muốn ở nhà vài ngày.” Kỷ Đào đột nhiên nói.

Lâm Thiên Dược sửng sốt một chút, sau đó nở nụ cười: “Chúng ta vốn là phải tham gia yến tiệc của tri huyện đại nhân vào năm sau rồi mới đi mà.”

“Ta muốn ở nhà ta.” Kỷ Đào nhấn mạnh.

“Đào nhi, nàng sao vậy?” Lâm Thiên Dược thắc mắc: “Tin tưởng ta, nếu ta biết nương đua bọn họ tới, ta nhất định sẽ ngăn cản.”

Kỷ Đào gật đầu: “Ta tin chàng, ta muốn ở nhà, không liên quan gì đến chuyện đó.

Từ khi chúng ta thành thân, ta còn chưa trở về nhà ở.”

Lâm Thiên Dược cúi đầu, hôn lên mu bàn tay nàng, nói: “Được.”

Đợi Lâm Thiên Dược đi, Kỷ Đào ngồi dưới gốc cây đại thụ, nghĩ về cơn tức giận mà nàng không thể đè nén kia, nàng không phải là người dễ nổi giận như vậy.

Liễu thị từ bên ngoài bước vào, nhìn thấy Kỷ Đào đang ngẩn người ngồi dưới gốc cây, liền cười nói: “Aido, ngày vui, đây là thế nào?”

Kỷ Đào thở dài: “Nương, vừa rồi người không biết cữu cữu của Thiên Dược đến đây.”

Liễu thị nhíu mày: “Loại người thân này chưa từng tiếp xúc, đột nhiên tới cửa, nhất định hiện tại nhìn trúng thân phận của Thiên Dược.”

Kỷ Đào thở dài, ai nói không phải đâu. Những người trong thôn biết thân phận của họ, đều âm thầm khinh thường, nhưng họ vẫn giữ được bình tĩnh như thường.

“Mẹ chồng con có vẻ rất coi trọng họ, vừa rồi con tức giận đuổi họ ra ngoài, bà ấy đã khóc.”

Liễu thị kinh ngạc: “Con đuổi bọn họ?”

Trên thực tế, Kỷ Đào đối xử với mọi người luôn ôn hòa, Liễu thị chân thực nghĩ không ra bộ dáng nàng tức giận.

“Nói con thì thôi đi. còn nói cha sủng con là hại con, con nhịn không được, liền đuổi họ ra ngoài.” Kỷ Đào lúc này nói ra vẫn còn một chút tức giận.

Liễu thị nhìn thấy sắc mặt của Kỷ Đào, thở dài: “Đừng tức giận, đuổi họ thì cứ đuổi, chỉ là mẹ chồng con?”

Kỷ Đào không vui khi nhớ đến dáng vẻ của Điền thị làm như bọn họ ép buộc bà.

Đúng lúc này, Dương ma ma đi vào, y phục trên người vẫn chưa thay, trên tay còn cầm theo một chiếc túi.

Kỷ Đào ngạc nhiên: “Ma ma tại sao cũng tới?”

“Công tử nói, để ta trở về chăm sóc cho ngài.” Dương ma ma bước đến bên bàn, quẳng cục nợ. Lại thắc mắc: “Bát đũa bên kia vẫn chưa dọn xong.”

Liễu thị nghe vậy liền liếc mắt nhìn Kỷ Đào: “Đừng làm, hai ngày nay đã mệt muốn chết rồi, đúng lúc phải nghỉ ngơi.”

Dương ma ma gật gật đầu, cầm tay nải đi vào nhà.

Ngày hôm đó, Liễu thị đã dọn dẹp phòng cho Kỷ Đào và cả Dương ma ma, bọn nàng đều ở lại.

Kỷ Đào không đi qua đối diện, cũng không nhìn về phía đó, nhưng Liễu thị và Dương ma ma thì rất tò mò về phía bên kia.

Thế là, Kỷ Đào biết được sau khi Điền thị trở về, khóc chưa bao lâu thì Dương ma ma đã bị Lâm Thiên Dược sai khiến trở về, mà những phụ nhân trong làng không biết phải làm gì, cũng không dám đưa lời khuyên, dù hữu ích thế nào cũng không tốt nếu giúp đỡ quá mức, nói chính xác là chủ nhà cũng không thích bọn họ xen vào, vì vậy sau khi Lâm Thiên Dược cảm ơn họ một tiếng, đám người liền trở về.