Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Nếu không nhớ rõ những điều này, khi cha sắp qua đời vì bệnh, người tới cửa lại bị nhốt ở bên ngoài, người vẫn còn nhớ kỹ chứ?”
Tim Điền thị run mạnh.
Nếu nói người quan trọng nhất đối với Điền thị trên đời này thì chắc chắn là cha của Lâm Thiên Dược.
Sau hàng loạt chất vấn của Lâm Thiên Dược, đôi mắt vốn đã đỏ của Điền thị lại càng đỏ lên, hơi nước mờ mắt, Lâm Thiên Dược có chút đau đầu, đưa vỗ vỗ trán, thở dài:
“Nương, bọn họ tới đây là vì cái gì, người thật sự không biết?”
Điền thị bụm mặt nức nở: “Thế nhưng họ là ca ca ruột của ta, hơn nữa vừa rồi cữu cữu con giải thích với ta, lần từ chối ngoài cửa đó, bọn họ không có ở nhà, chỉ có dì của con ở nhà, không dám mở cửa mới có thể như thế.”
Lâm Thiên Dược nhìn dáng vẻ khóc đến đau lòng của Điền thị, nhàn nhạt nói tiếp:
“Sở dĩ bọn họ nhiều năm như vậy không qua lại, cũng là bởi người không quay về, cho nên mới hờn dỗi không tới, đúng hay không?”
Điền thị choáng váng.
Lâm Thiên Dược nhìn khuôn mặt đẫm lệ của bà, khóe mắt đầy nếp nhăn, giọng nói chậm lại: “Nương, chính người cũng tin?”
Điền thị lau lau nước mắt: “Bọn họ là huynh đệ của ta, là cữu cữu của con, thân thích này không thể phủ nhận.”
Lâm Thiên Dược thở dài, đây là nương của hắn, tuy bà không thể quản hắn nhưng đã nuôi hắn trưởng thành, cũng rất cơ cực dành dụm bạc cho hắn ăn học, cho dù những khoản bạc đó không đủ nhưng phần công ơn này không thể nào chối bỏ. Chỉ nói: “Con cũng chưa nói không cho người nhận, nhưng người đưa họ đến Kỷ gia làm gì?”
Điền thị lí lẽ hùng hồn: “Chào hỏi! Chỉ là ta không nghĩ tới cữu cữu con hắn....”
Lâm Thiên Dược chỉ cần nghe Điền thị nói “Cữu cữu con” liền không thoải mái, đánh gãy lời bà: “Nương, người nói từ Đào nhi gả vào nhà chúng ta, cuộc sống của gia đình chúng ta có phải ngày càng tốt hơn không?”
Điền thị cúi đầu lau nước mắt, không ngẩng đầu cũng gật gật đầu.
Lâm Thiên Dược cũng bất lực, thuyết phục: “Nương nhìn xem họ vừa đến ngày hôm nay đã đi qua Kỷ gia, xáo trộn đến mức Đào nhi không muốn quay lại, đây chính là lần đầu tiên từ khi chúng ta thành thân hai năm tới nay. Nếu nàng một mực không trở về, cái nhà liền ly tán.”
Vẻ mặt của Điền thị trở nên nôn nóng.
Thấy bà như thế, Lâm Thiên Dược âm thầm thở ra: “Nương, chẳng lẽ người còn nghĩ đến những tháng ngày cô độc trong quá khứ sao? Dù sao con cũng không muốn.”
Điền thị vội la lên: “Ta cũng không muốn.”
Từ khi chắc chắn Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào thành thân, Liễu thị đã chăm sóc cho bà rất nhiều, mấy năm nay mỗi ngày bà đều trôi qua thảnh thơi, cũng không cần lo lắng về các khoản chi tiêu của Lâm Thiên Dược nữa, trong nhà còn có Dương ma ma chiếu cố, đúng là trước đây lúc cha của Lâm Thiên Dược còn ở, chưa bao giờ thoải mái như vậy.
“Người cũng đừng nói Đào nhi bướng bỉnh, hai năm qua Đào nhi đã chăm lo cho cuộc sống hàng ngày của con ở quận Phong An, con ăn mặc cái gì đều một tay nàng lo lắng. còn biết y thuật kiếm thêm phí sinh hoạt, tất cả chi tiêu của con cũng là nàng bỏ ra, cô nương như vậy đi đâu mà tìm? Nương, chúng ta không thể.” Lâm Thiên Dược nói một cách nghiêm túc.
Điền thị gật đầu giải thích: “Hôm nay cữu cữu con cũng không có ý đó, có lẽ cũng là bị đuổi đi mới đi.”
Lâm Thiên Dược đôi mắt trở nên lạnh hơn, hắn chỉ cảm thấy mệt mỏi, nói: “Nương, bọn họ không có lòng tốt, vừa đến đã chọc Đào nhi tức giận không quay về, còn có cha, ông ấy cũng rất tức giận.”
Điền thị cau mày: “Không đến mức, vì sao chứ?”
“Nương, người có nghe Như Duyệt bọn họ nói đến hay không, đây là định chuẩn bị kêu ta bỏ Đào nhi. Đó mới là mục đích của họ.” Lâm Thiên Dược không còn cách nào khác, giải thích rõ ràng với bà.
Điền thị bán tín bán nghi, nhìn đống hỗn độn trong sân: “Trước tiên chúng ta dọn dẹp những thứ này đã.”
Sau khi mọi thứ thu dọn xong, trời tối sầm lại, Điền thị đấm bóp eo, không thể thẳng lên được, Kỷ gia ở đối diện cũng đã bật đèn.
Điền thị nhìn Lâm Thiên Dược đang quét dọn sân cách đó không xa, mệt mỏi nói:
“Thiên Dược, ta đi làm cơm.”
Lâm Thiên Dược nhìn Điền thị chầm chậm đi vào bếp, cúi đầu tiếp tục làm việc.
Kỷ Đào thật sự mặc kệ phía đối diện, trời tối liền lên giường đi ngủ, tưởng rằng không trở lại trong một thời gian dài có thể bị mất ngủ, kết quả vừa lên giường liền ngủ say.
Khi nàng tỉnh dậy, trời đã hừng sáng, mặc dù không quen ngủ một mình nhưng vẫn ổn. Nàng ôm chăn lăn lộn, cảm thấy còn hơi buồn ngủ nên dứt khoát nằm im ngủ tiếp.
Liễu thị cũng không gọi nàng, Kỷ Đào ngủ thẳng một giấc đến trưa thì thấy tỉnh táo hơn, dậy tắm rửa xong mới cảm thấy sảng khoái, vào bếp thì thấy trong nồi đồ ăn còn nóng hổi, nụ cười trên khóe miệng trở nên rộng hơn.