Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lâm Thiên Dược nhéo nhéo bàn tay mịn màng trong tay, thấy Kỷ Đào không khó chịu, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn một chút, xem ra Kỷ Đào thật sự không giận hắn, về Kỷ gia là muốn để dễ chịu hơn.
Chà, có lẽ đồ ăn cũng hợp khẩu vị hơn.
Hai người đi dạo quanh trấn, trấn Cổ Kỳ thực ra cũng không có gì hấp dẫn, sau khi đi đến Kỳ Nguyên lâu dùng bữa, chỉ mới qua nửa canh giờ, cả hai dứt khoát về nhà.
Còn đụng phải Ngưu thúc trên đường, hai đứa gọi xe hồi thôn càng nhanh hơn.
Sau khi chào tạm biệt Ngưu thúc dưới gốc cây lớn ở cổng thôn, Lâm Thiên Dược nhìn Kỷ Đào đang có tâm trạng tốt. lại nói: “Đào nhi, về nhà nhé?”
Kỷ Đào liếc nhìn hắn, không nói có đồng ý hay không.
Lâm Thiên Dược trong bụng mở cờ, tranh thủ thời gian kéo nàng vào thôn, vừa tới cửa Lâm gia đã truyền đến tiếng cười yêu kiều của một thiếu nữ, Kỷ Đào nhíu mày, Lâm Thiên Dược đã gõ cửa rồi.
Điền thị nhanh chóng đi ra mở cửa, nhìn thấy Kỷ Đào ở cửa mà vẻ mặt vui mừng:
“Đào nhi, con về rồi à?”
Hai người nhìn xung quanh dò xét, thoáng nhìn thấy hai huynh đệ Điền Du An đang ngồi trong sân, còn có một phụ nhân chạc 50 tuổi, bên cạnh là một nữ tử 15 16 tuổi đang cười ôn nhu, mặt mày bẽn lẽn, khí chất tương tự như Điền thị thứ hai.
Nhìn vẻ thẹn thùng không thể che giấu giữa mi tâm của nữ tử, đây là đang nhìn nhau sao?
Kỷ Đào đột nhiên cảm thấy một ngọn lửa bừng lên không thể dập tắt.
Tất nhiên nàng sẽ không vào cửa chửi bới người hay gì đó, nàng luôn cảm thấy, thân là nữ tử vì một nam nhân mà đi tranh cãi với nữ nhân khác vô cùng hạ giá, nếu phải đi tranh, thì nam nhân này nàng không có cũng được.
Nàng một phen hất Lâm Thiên Dược ra, cười nhạo một tiếng, xoay người gõ cửa Kỷ gia, Lâm Thiên Dược vội vàng chạy theo, muốn giữ nàng lại nhưng Kỷ Đào linh hoạt tránh đi, lo lắng đến mức hắn nhanh chóng giải thích: “Đào nhi, đừng trách ta, ta thực sự không biết.”
Cửa được Dương ma ma mở ra, Kỷ Đào nhanh như chớp lách vào, “rầm” một cái cửa đóng lai.
Lại thiếu chút nữa đụng vào cái mũi của Lâm Thiên Dược, Lâm Thiên Dược nhìn cánh cửa trước mặt, không nhịn được đưa tay sờ sờ cái mũi kiên định của mình.
Lui ra sau một bước, nhìn Điền thị luống cuống, lại nhìn mấy người Điền gia trong sân đang nhìn về phía bên này: “Nương, người có thấy hay không, bọn họ không muốn nhà chúng ta sống thật tốt, vừa rồi Đào nhi rõ ràng đã đồng ý về nhà, đã đi tới cửa rồi mà.”
Điền thị cũng nhìn về phía cửa Kỷ gia, thở dài: “Nhưng cữu cữu con bọn họ từ xa đến, ta cũng không thể không cho họ vào cửa, dù là người xa lạ xin nước uống cũng đâu được để họ ở bên ngoài đúng không?”
Lâm Thiên Dược kéo Điền thị, không cho người bên trong nhìn thấy hai người họ, mới hỏi: “Cô nương đó là ai?”
Điền thị chột dạ, nhưng vẫn đáp lại: “Là biểu muội của nhà tiểu cữu cữu con, Như Duyệt.”
Lâm Thiên Dược lạnh mặt, ánh mắt càng thêm lạnh lùng: “Con nói người còn chưa tin, bọn họ chỉ muốn chia rẽ nhà chúng ta, muốn nhét Như Duyệt cho ta, như thế nào?”
“Đại khái bọn họ chỉ là tới thăm người thân?” Điền thị nói một cách không chắc chắn.
Lời này, thật ra chính bà cũng không tin.
“Ta mặc kệ, dù sao ta không quay về.” Lâm Thiên Dược quay người, miệt mài gõ cửa Kỷ gia.
Kỷ Đào chợt lách người vào sân rồi nhanh chóng đóng cửa lại, mặc kệ tiếng đập cửa
“rầm rầm rầm” liên tục sau lưng: “Đừng gõ nữa, chàng về đi.”
Tiếng đập cửa ngưng lại, Kỷ Đào thoáng nhìn thấy hai người đang ngồi dưới gốc cây, Kỷ Duy và Liễu thị đều đang nhìn nàng.
Kỷ Đào đi tới ngồi xuống, vươn tay rót một tách trà, Liễu thị nhìn về phía cửa: “Đào nhị, làm sao không cho Thiên Dược vào?”
Kỷ Đào cười lạnh: “Người ta còn đang bận nhìn nhau, nói không chừng lát nữa còn đưa thư hưu(*) tới.”
(*)Ngày xưa chỉ tờ giấy li dị với vợ. Tờ giấy thôi vợ.
Kỷ Duy sắc mặt trầm xuống: “Đừng nói nhảm.”
Kỷ Đào không quan tâm, thản nhiên nói: “Cha, người không thấy đâu, cô nương đó có khí chất giống hệt nương hắn, thoạt nhìn thì chính là mềm mại, còn con thì xấu tính lại hay cáu kinh, hoàn toàn không nên vào cửa Lâm gia.”
Liễu thị chau mày: “Có một cô nương thật à?”
“Bây giờ vẫn còn ở đó.” Kỷ Đào đưa tay chỉ về phía đối diện, Dương ma ma đứng sau cánh cổng, có vẻ như đang đợi Kỷ Đào phân phó mở cửa.
“Ma ma, đến ngồi đi, không cần phải để ý bọn họ.” Kỷ Đào giọng chậm lại, gọi.
Mặt Liễu thị trở nên lạnh lùng, lại có chút rầu: “Đây là chuyện gì vậy? Đào nhi của chúng ta có chỗ nào kém chứ? Dù cho bây giờ hắn là cử nhân lão gia, nói câu khó nghe, hắn vẫn không xứng đâu.”
“Đừng nói lời này, cũng không phải ý của Thiên Dược.” Kỷ Duy bình tĩnh nói, không hề sốt ruột.