Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Năm ngày sau, khi quản sự đến báo cho bọn họ ngày hôm sau thuyền sẽ cập bến ở
Hồn thành, đoàn người đều trở nên vui vẻ.
Mỗi ngày đều trôi nổi ở trên mặt nước, lúc đầu còn cảm thấy mới mẻ nhưng ngày tháng trôi đi, ngay đến Dương ma ma cũng cảm thấy nhàm chán.
Hồn thành so với Phụng thành lại phồn hoa hơn vài phần, con thuyền sẽ dừng lại ở chỗ này hai ngày.
Lúc họ đến Hồn thành vào đúng giờ ngọ, Kỷ Đào hứng thú bừng bừng lôi kéo Lâm
Thiên Dược cùng Dương ma ma, ba người rời thuyền lên bờ, tránh đi những người đang chở hàng hóa qua lại, bến tàu ở chỗ này lớn nhưng lại chỉ có một con thuyền lớn cùng ba chiếc thuyền nhỏ.
Trên bến tàu vô cùng náo nhiệt hông giống như đường phố ở trong thành, ở nơi này đâu đâu cũng có thể nhìn thấy những công tử nhà giàu, thư sinh thậm chí cả bá tánh mặc áo vải cũng có thể nhìn thấy.
Lâm Thiên Dược cùng Dương ma ma cẩn thận che chở cho Kỷ Đào đi xuyên qua đám người, trên bến tàu bán đủ các loại đồ vật, có trang sức bằng ngọc sáng trong, cũng có những đóa hoa được làm bằng sợi vải giá rẻ, giá cả vô cùng phải chăng, chỉ cần bỏ ra hai văn tiền là có thể mua được ba đóa.
Đi dạo cả một buổi trưa, ba người ở trên phố ăn xong cơm mới quay về.
Trong con đường thường ngày yên tĩnh hôm nay lại vô cùng ồn ào, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược liếc nhau, đi vào bên trong liền nhìn thấy một phụ nhân hơn ba mươi tuổi, thân hình đẫy đà, trên mặt tràn đầy kiêu ngạo, quần áo trên người vô cùng tinh xảo thêu đầu những đóa hoa phù dung, càng làm cho mặt của bà ta them sắc bén đang ra lệnh cho nha hoàn cùng bà tử, bà nhìn khung cảnh của con đường hết lần này đến lần khác nhíu mày tỏ vẻ chán ghét cùng kinh tởm.
*Phụ nhân: người đàn bà.
Nhìn thấy có hai người tiến vào, bà ta liếc nhìn đánh giá Lâm Thiên Dược một lượt, nở một nụ cười nói: “Vị công tử này đi thi có phải không?”
Lâm Thiên Dược gật gật đầu, che chở cho Kỷ Đào định đi qua, phụ nhân này nhìn thấy tình hình của hai người, lại thâm trầm mà nhìn Dương ma ma, cười nói: “Còn trẻ như vậy đã là lão gia, trong nhà nhất định vô cùng phú quý phải không?”
Lời còn chưa dứt, đại khái là nhìn thấy y phục tầm thường trên người của Lâm Thiên Dược lại xua xua tay nói: “Ta chỉ đang nói bậy thôi. Các ngươi muốn làm gì thì làm đi.”
Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược trở về phòng, cũng kêu Dương ma ma trở về nghỉ ngơi, đi dạo cả một buổi trưa, đại khái là ở trên thuyền đi lại không nhiều cho nên bây giờ chân của Kỷ Đào có chút đau.
Chờ tới buổi tối liền thấy có rất nhiều nữ nhân trang điểm đậm, mặc y phục mát mẻ đi dạo trên bến tàu, dựa theo lời của quân sự đây đều là điểm đặc sắc ở trên các bến tàu lớn, không cần phải tiêu tốn nhiều bạc cũng có thể có được một đêm xuân tươi đẹp.
Sau khi Kỷ Đào nghe được những lời này từ Lâm Thiên Dược liền dứt khoát không cho hắn ra ngoài vào ban đêm.
“Phu nhân của nhà ngươi là đại phu sao?”
Thanh âm uy nghiêm của nữ tử truyền đến.
Thì ra là người phụ nhân kia cũng đi theo nam tử ra ngoài.
“Không phải là đại phu, chỉ là biết trị chút đau đầu nhức óc mà thôi.” Dương ma ma mỉm cười nói.
Phụ nhân không cho là đúng nói: “Vậy mời phu nhân đến xem giúp nha đầu Yên nhi một chút đi.”
“Y thuật của ta không tinh thông. Chỉ là nghe cô nương này nói tình hình bệnh trạng, có chút giống với say tàu, chỗ này của ta có mang theo thuốc, chi bằng lấy một ít về dùng thử đi. Nếu là bệnh gì khác, ta cũng không thể làm gì được.” Kỷ Đào thở dài.
Say tàu vốn là không phải là chuyện gì lớn, người bình thường sau hai ngày quen dần thì sẽ tốt lên
Lại nói, người này say thật hay giả say còn chưa biết được.
Kỷ Đào nhìn đến ánh mắt của người nam tử kia dừng lại ở trên cái cổ trắng nõn cùng dáng người lả lướt của nha hoàn kia, giống như đang suy tư gì đó.
Đúng lúc này, Dương ma ma nhanh chóng mở cửa đi vào, sau khi đi ra trong tay còn cầm hai bao thuốc, nói: “Tất cả đều ở chỗ này, nếu vẫn không có hiệu quả vậy thì chỉ có thể chờ sau khi thuyền cập bến lại mời đại phu thôi.”
Phụ nhân không thèm để ý, xua xua tay nói: “Cầm đi sắc đi”
Sau đó lại xoay người nhìn về phía Kỷ Đào, dửng dưng nói: “Đa tạ phu nhân.”
Kỷ Đào hơi hơi mỉm cười, xoay người đi vào phòng.
Rất nanh sau đó, người nha hoàn mới vừa rồi còn quỳ ở trước cửa lại gõ cửa tiến vào nói: “Phu nhân, đây là tiền thuốc phu nhân nhà ta đưa.”
Nói xong, hướng Kỷ Đào nói: “Oanh nhi đa tạ phu nhân ra tay cứu giúp.”
“Không cần đa tạ.” Kỷ Đào nhàn nhạt nói.
Người nha hoàn bị tống cổ đi ra ngoài, hai người Lâm Thiên Dược cùng Kỷ Đào đối với nàng thật sự lãnh đạm.