Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào nắm thật chặt áo choàng ở trên người, xác định rõ không phải là ảo giác của bản thân, tiết trời thực sự rất lạnh, đặc biệt là vào ban đêm. Nhưng người ta lại có thể lấy quạt giấy để quạt gió, vẫn còn thấy chưa đủ mát lạnh sao!
Chờ bọn họ đi xa, quản sự cũng cáo từ rời đi, Kỷ Đào xoay người nhìn về phía Lâm Thiên Dược, nhìn hẳn từ trên xuống dưới đánh giá một lượt, làn da trắng nõn, diện mạo thanh tuấn, thân hình thon thả, y phục ở trên người tuy không phải làm từ tơ lụa tốt nhất nhưng vẫn toát ra vẻ hào hoa phong nhã, cho dù bên ngoài khoác them một cái áo choàng mập mạp cũng sẽ không làm tổn hại đến phong độ trí thức vốn có của hắn.
Sau đó nàng nhìn lên trên lại chỉ thấy ánh mắt của hắn chuyên chú nhìn nàng, bên trong còn lộ ra chút nghi hoặc.
“Đào nhi?”
Đúng vậy, thanh âm cũng rất dễ nghe.
Khóe miệng của Kỷ Đào tràn đầy tươi cười, nói: “Ta thấy hình như chàng chưa bao giờ dùng quạt giấy có phải không?”
Lâm Thiên Dược còn cho rằng nàng muốn nói gì đó, ví dụ như cảnh cáo hắn một trận phải cách Tuyết Nguyệt lâu này xa chút.
Thật sự không nghĩ tới nàng sẽ nói ra lời này.
“Ta không cần.” Lâm Thiên Dược khẽ cười nói.
“Vì sao vậy?” Kỷ Đào nghi hoặc hỏi.
Tuy rằng trong thời tiết này dùng quạt giấy đúng là có chút lạnh nhưng đối với thư sinh mà nói lại là không tính là xấu, nếu cầm ở trên tay thì chắc chắn sẽ rất đẹp.
Lâm Thiên Dược đi qua, kéo nàng vào trong phòng, bên ngoài đúng thật là có chút lạnh, một lát sau mới nói: “Ta phải chăm sóc cho nàng, nếu trên đường có nhiều người chen lấn, trên tay của ta lại cầm quạt giấy vậy thì làm sao có thể che chở cho nàng được đây?”
Nói cũng đúng.
Màn đêm buông xuống, nam tử kia không trở về, Kỷ Đào biết chuyện bởi vì người phụ nhân kia đi tìm quản sự để tính sổ, nháo loạn vô cùng lớn, còn kinh động đến cả Hồ tam gia.
Kỷ Đào lại không có đi ra ngoài nhìn xem mà đi ngủ từ sớm.
Bụng của nàng hiện giờ đã hơi lớn nhưng lại không có người nào biết nàng đang mang thai, Dư thị cùng Cù Thiến có lẽ là tự mình nhìn ra được, dù sao Lâm Thiên Dược chăm sóc cùng quan tâm nàng không giống như bình thường.
Sáng sớm ngày thứ hai, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược liền mang theo Dương ma ma rời thuyền đi lên bến tàu.
Buổi sáng không khí vô cùng tươi mát, phong cảnh ở Du thành lại giống như tranh vẽ, ngay cả trên những con đường nhộn nhịp cũng có thể nhìn thấy được có vài người đang vây quanh cây đại thụ, không biết cái cây đó thuộc giống gì nhưng mùa đông đã đến rồi cũng vẫn xanh um tươi tốt.
Trên đường cũng có thể nhìn thấy được tiệm sách, xem ra ở chỗ này có rất nhiều người đọc sách, nếu không phải như vậy thì nhiều sách như thế bán cho ai chứ?
Bước vào tửu lầu, trên cửa còn dán câu đối, chữ viết mượt mà, thoạt nhìn làm cho người ta cảm thấy thoải mái.
Ngay cả tên các món ăn cũng có nét đặc sắc riêng của Du thành, tràn đầy hơi thở của văn nhân, vô cùng lịch sự cùng tao nhã.
Ba người ăn uống xong lại tiếp tục đi dạo ở trên đường phố.
Văn nhân ở đây rất nhiều, thực ra cũng có nhiều lợi ích, họ nói chuyện cùng làm việc đều không thô bạo giống như những địa phương khác, cho dù là tiểu nhị ở trong tửu lâu cũng là ôn hòa có lễ.
Đi dạo nửa ngày, Lâm Thiên Dược tới tiệm sách đọc sách một lúc, tiểu nhị trong tiệm sách cũng không mất kiên nhẫn, cũng hoàn toàn không thúc giục, bọn họ nhìn nhiều cũng hình thành thói quen rồi.
Đến buổi chiều, sau khi ba người ăn cơm xong chuẩn bị quay lại thuyền lại phát hiện hướng bến tàu có rất nhiều người đang đi lại, Lâm Thiên Dược sau khi hỏi qua mới biết được bọn họ đều muốn đi thuyền, bên trên mặt sông vậy mà không chỉ có mỗi Tuyết Nguyệt lâu.
Tuyết Nguyệt lâu chỉ là chỗ xuất sắc nhất ở trong đó mà thôi, chung quanh còn có rất nhiều những tòa lâu khác đủ hình dáng màu sắc, những tòa lâu đó nói thẳng ra thì chính là làm ăn bằng xương thịt của người khác.
Nhưng cũng giống như Tuyết Nguyệt lâu, tất cả các cô nương ở đây đều biết ngâm thơ, cầm kỳ thư họa đều tinh thông.
Người nọ là một người trẻ tuổi hơn hai mươi tuổi, còn tưởng rằng Lâm Thiên Dược cũng giống như hắn.
Sau khi quay lại thuyền liền nhìn thấy một đôi nam nữ đang dây dưa với quản sự, y phục ở trên người đã cũ nhưng lại được giặt vô cùng sạch sẽ, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược đến gần, liền nghe được nàng kia cầu xin nói: “Đại ca, ca ca của ta chỉ là bị bệnh nhiều ngày không hỏi, quả thật là bị phong hàn, không phải bị bệnh gì khác, ngài nếu không yên tâm vậy thì chỉ cần chúng ta không ra khỏi cửa là được.”
Quản sự có chút khó xử, nhìn thấy hai người Lâm Thiên Dược đi tới, chỉ vào bọn họ nói: “Có bệnh hay không, không phải ngươi nói là được, ta cần phải vì mấy chục người ở trên thuyền suy xét cho thật cẩn thận, tất cả những vị khách ở trên thuyền này đều do ta phụ trách. Ca ca người bệnh thành như vậy, không có sự phân phó của chủ tử, ta không dám cho các ngươi lên thuyền.”