Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hắn đi lên ôm lấy Kỷ Đào nói: “Đào nhị, vừa rồi ta cảm thấy rất sợ.”
“Ta không sợ chết, từ nhỏ đến lớn rất nhiều lần ta suýt nữa thì chết.”
“Nhưng mà ta sợ nàng sẽ sợ hãi”
Kỷ Đào yên lặng lắng nghe rồi nói: “Ta cũng không sợ.”
Dường như Lâm Thiên Dược nở nụ cười. Đứng thẳng thân mình, nói: “Ta đi xem mấy người Hà huynh, nàng không cần phải đi, cứ ngủ một giấc cho thật khỏe đi, không sao đâu.”
Kỷ Đào gật gật đầu.
Nhìn hắn mở cửa đi ra ngoài, Kỷ Đào duỗi tay lấy y phục, mặc áo trong vào, hiện giờ thân thể dưới chăn của nàng một chút y phục cũng không có.
Rất nhanh sau đó Lâm Thiên Dược lại trở về một lần nữa, cởi y phục đi lên giường, duỗi tay ôm lấy Kỷ Đào, nói: “Phòng ở của Cù huynh toàn bộ đều bị ướt, ngay cả chăn ở trên giường cũng bị ướt, nói là vốn dĩ muốn để cho Mộ nhi ngắm phong cảnh cho nên chưa kịp đóng cửa số lại.”
Kỷ Đào nhíu mày: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Phòng ở của Hà huynh cũng gần giống với phòng của chúng ta, cũng không bị nước mưa vào phòng quá nhiều, hắn cùng Cù huynh đã đổi phòng cho nhau rồi.”
“Vậy mấy người Thiến nhi sẽ phải sống trong căn phòng ẩm ướt đó sao?” Kỷ Đào lại hỏi thêm một lần nữa.
Lâm Thiên Dược ôm nàng, lúc này trong chăn vô cùng ấm áp, lắc đầu nói: “Có rất nhiều phòng ở đều bị như vậy. Hà huynh cũng không có ý kiến gì, bọn họ đã đi dọn đồ đạc rồi.”
“Nàng cứ ngủ cho thật tốt, không cần xen vào chuyện của bọn họ, tránh bị cảm lạnh.”
Hắn lại nói tiếp: “Ta nghe nàng từng nói qua, người có thai không nên uống thuốc.”
Kỷ Đào đương nhiên biết chuyện gì không nên hỏi sẽ không hỏi, nói như vậy cũng quá mức làm cho người ta thất vọng cùng buồn lòng rồi, nàng nằm trong chăn ấm một lúc, không cảm thấy lạnh lẽo nữa liền đứng dậy mặc y phục, phủ thêm một cái áo choàng dày ấm nữa, còn đội cả mũ áo choàng lên, lại không cho Lâm Thiên Dược đứng dậy, nói: “Thân thể của chàng yếu đuối, nếu bị bệnh vậy thì ai sẽ chăm sóc cho ta đây?”
Khóe miệng Lâm Thiên Dược hơi cong lên, nói: “Nàng cẩn thận một chút, sau khi nhìn qua thì nhanh chóng trở về đó!”
Hai người đều rõ ràng, tình hình lúc này như vậy dù thế nào Kỷ Đào cũng phải đến nhìn xem một chút.
Trong khoang thuyền đã tốt hơn rất nhiều, đại đa số nước đều đã dọc theo khe hở thẩm thấu ra ngoài, trên mặt đất chỉ còn lại những vệt nước.
Một cơn gió lạnh buốt đập vào mặt, Kỷ Đào gắt gao nắm chặt lấy áo choàng, hướng về phía phòng ở của Dương ma ma mà đi.
Phòng ở của hai người bọn họ, nước đi vào rất ít, lúc ấy Ngô thị cùng nàng đều đang ngủ trưa, cửa sổ cũng được đóng lại, bên ngoài một mảnh hỗn loạn, khi mọi người đều chạy ra bên ngoài, Dương ma ma mở cửa sổ ra nhìn thoáng qua cũng không quên đóng cửa sổ lại, lúc này trên mặt đất chỉ có một ít nước theo khe cửa sổ chảy vào mà thôi.
Y phục cùng chăn không có cái nào bị ướt cả, Dương ma ma đang thu dọn những mảnh vỡ cùng vệt nước trên mặt đất, nhìn thấy Kỷ Đào đứng ở cửa, vội ngồi dậy nói:
“Phu nhân, ngài mau trở về phòng nằm nghỉ đi nếu bị cảm lạnh thì phải làm sao bây giờ?”
Kỷ Đào lắc đầu nói: “Ma ma thu dọn đi.”
Trong phòng cũng không nhìn thấy Ngô thị.
Kỷ Đào đi về phía phòng ở của Hà Nhiên, còn chưa đến gần liền nghe được tiếng khóc của Ngô thị.
Nhìn vào bên trong chỉ thấy Dư thị dùng chăn bao bọc lại đứa nhỏ, chỉ chừa ra khuôn mặt nhỏ, bản thân nàng ngồi ở mép giường vô cùng xấu hổ cùng ngại ngùng.
Y phục ẩm ướt trên người Cù Vĩ vẫn chưa thay ra, sắc mặt nghiêm nghị, tựa hồ như đang trầm tư.
Cù Thiến tức giận đến mức bật khóc, Hà Nhiên lại lộ ra vẻ vô cùng khó xử.
Ngô thị bắt lấy tay áo của Hà Nhiên nói: “A Nhiên, không phải ta không muốn hỗ trợ, thật sự nếu con bị bệnh thì nương phải sống như thế nào đây? Căn phòng như vậy làm sao có thể để cho người ở chứ?”
Kỷ Đào lui ra ngoài, nhìn thoáng qua căn phòng hướng đối diện của Cù Vĩ, bên trong là một mảnh hỗn loạn, tựa hồ mới chỉ tùy ý thu dọn một lượt, trên giường hay trên mặt đất tràn đầy vệt nước.
Kỷ Đào nhíu mày, trời cũng đã sắp bước sang đông, sớm muộn gì cũng sẽ rất lạnh, ví dụ như lúc này, so với lúc vào đông cũng không kém. Căn phòng như vậy đúng thật là không thể cho người ở, chủ yếu là chăn cùng y phục của Cù Vĩ, bao gồm cả đứa nhỏ cũng không còn lại gì.
Bên kia lại truyền đến thanh âm tràn đầy lo lắng của Cù Thiến: “Ca ca ta giúp A Nhiên nhiều hay ít? Người lại muốn báo ân như vậy hay sao? Không nói đến ca ca cùng tẩu tử của ta, đứa nhỏ Mộ nhi này mới chỉ hơn năm tháng tuổi, người lại nhẫn tâm như vậy sao?”
Kỷ Đào đi vài bước tới cửa, liền nhìn thấy Cù Thiến tức giận đến nước mắt không ngừng tuôn ra, nổi giận đùng đùng hướng Ngô thị nói.