Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hà Nhiên cũng không dám lộn xộn, sắc mặt suy sụp bị Cù Thiến đẩy ra khỏi cửa.
Lâm Thiên Dược nhìn thấy tình hình như vậy, ánh mắt dừng ở y phục trên người Cù Vĩ, nói: “Cù huynh, ta còn có vài bộ y phục chưa mặc tới, ta mang đến đây cho huynh.”
Sắc mặt của Cù Vĩ cũng dịu đi vài phần, cũng không cự tuyệt, nói: “Đa tạ Lâm huynh.”
Lâm Thiên Dược không thèm để ý nói: “Cũng không phải đồ quý giá gì.”
Chờ Lâm Thiên Dược lấy y phục tới, trong phòng cũng thu dọn gần như xong, trên giường chăn thật sự là ướt hết, không có chỗ nào khô cả, Kỷ Đào suy nghĩ một lát, đứng lên kéo Lâm Thiên Dược trở về phòng, nói: “Chúng ta đem chăn của mình đưa cho bọn họ có được không?”
Lâm Thiên Dược sờ sờ tay nàng, phát hiện bởi vì vừa rồi Kỷ Đào hỗ trợ dọn dẹp cho nên bàn tay lúc này lạnh giống như băng vậy, nắm tay nàng ở lòng bàn tay, nói: “Ta sợ nàng bị lạnh.”
“Không sao đâu, chờ khi mặt trời xuất hiện, chăn của bọn họ phơi khô rồi đương nhiên sẽ đem chăn trả lại cho chúng ta.” Kỷ Đào cười nói.
Nói xong liền đi đến bên giường ôm chăn, Lâm Thiên Dược vội tiếp nhận.
Chờ hai người bọn họ quay lại phòng của Cù Vĩ liền thấy Cù Vĩ đã thay xong y phục, y phục của Lâm Thiên Dược mặc ở trên người của hắn có chút nhỏ, thoạt nhìn thịt phình ra, dưới lòng bàn chân lại có chút dài, vừa thấy liền không hợp thân.
Bất quá vẻ mặt của hắn lại vô cùng thản nhiên.
Cù Thiến đang ngồi ở trên cái ghế đã khô rơi nước mắt, Dư thị ôm đứa nhỏ không ngừng đi tới đi lui dỗ dành, nói: “Sớm biết họ vô lương tâm như vậy thì chúng ta cũng sẽ không gả muội sang đó.”
Cù Thiến lau nước mắt ở trên mặt nói: “A Nhiên có lẽ là không cố ý nhưng mà nương của chàng thực sự làm cho người ta phải thất vọng cùng buồn lòng.”
Lâm Thiên Dược ôm chăn đi vào, sau khi Dư thị nhìn thấy thì vô cùng vui vẻ, nói:
“Đa tạ các ngươi.”
Kỷ Đào nhìn đứa nhỏ trong lòng ngực của nàng, đưa ra lời đề nghị: “Ta cũng không giúp được gì nhiều, không bằng trước tiên đem đứa nhỏ cho ta ôm giúp, các ngươi cũng lau dọn một lượt, như vậy cũng sẽ nhanh hơn một chút.”
Đứa nhỏ ở trong lòng ngực của Dư thị lúc này đã ngủ rồi, nàng đầy mặt cảm kích, cũng không cự tuyệt, đem đứa nhỏ đưa cho Kỷ Đào chỉ nói: “Muội tử, ta không phải là người không có lương tâm, những chuyện này ta đều sẽ nhớ kỹ.”
Kỷ Đào cũng không để ý cười cười, ôm đứa nhỏ ngoan ngoãn trong lòng ngực trở về phòng.
Dư thị người này, trọng tình nghĩa nhất.
Khi Kỷ Đào ra ngoài, nhìn thấy Hà Nhiên đang đứng ở cửa, cũng không để ý tới, trực tiếp liền ôm đứa nhỏ trở về phòng.
Sau khi Kỷ Đào trở về phòng liền cùng với đứa nhỏ ngủ một giấc.
Lúc này bên ngoài trời vẫn mưa nhỏ, gió thổi vào người từng đợt lạnh lẽo.
Khi Lâm Thiên Dược trở về, nhìn thấy Kỷ Đào cùng đứa nhỏ liền cười nói: “Hình như là hơi sớm thì phải?”
Kỷ Đào trừng mắt nhìn hắn một cái, nhẹ giọng nói: “Nhỏ giọng một chút, nếu đứa nhỏ tinh dậy, ta chắc chắn sẽ không dỗ dành được.”
Lại hỏi tiếp: “Bên kia thế nào rồi?”
Lâm Thiên Dược cởi giày lên giường, nói: “Còn không phải vẫn như vậy thôi sao, lau cả nửa ngày nhìn qua thì ổn nhưng vẫn vô cùng ẩm ướt.”
“Vậy Hà Nhiên đâu?” Kỷ Đào lại hỏi.
Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Vẫn đứng ở trước cửa phòng của Cù huynh.”
Kỷ Đào thở dài, Ngô thị thực ra cũng không sai, con người đều sẽ suy nghĩ cho bản thân đầu tiền, ở đây là Càn quốc, bị một trận phong hàn nói không chừng cũng sẽ làm chết người, hơn nữa một thư sinh đọc sách cũng vốn yếu ớt.
Nhưng vẫn có tình người ở trong đó, Cù Vĩ đã giúp đỡ Hà Nhiên rất nhiều, không nói đến việc ngày thường trợ cấp bạc, ngay đến việc công danh cử nhân của Hà Nhiên, Cũ Vĩ cùng ngầm chỉ điểm rất nhiều.
Nói mấy lời khó nghe chính là Hà Nhiên nếu không phải nhờ mối hôn sự này có liên quan đến Cù Vĩ, tình cảm huynh muội của Cù Vĩ cùng Cù Nhiên lại tốt, khiến cho hắn tốn công tốn sức chỉ điểm thì chỉ sợ Hà Nhiên ngay đến thì phó bảng cũng quá sức với hắn.
Ngô thị không cảm kích thì thôi vậy mà lại cư nhiên buột miệng thốt ra mấy lời cái gì mà vì có tính toán với Hà Nhiên nên mới giúp đỡ.
Đương nhiên, Kỷ Đào tin tưởng lúc ấy Ngô thị là sợ Cù Vĩ sẽ chỉ trích hành động Hà Nhiên đẩy Cũ Thiến liền đánh đòn phủ đầu, mới buột miệng thốt ra lời này.
Nhưng mấy lời buộc miệng thốt ra này không biết chừng lại là suy nghĩ tận sâu trong đáy lòng của Ngô thị. Hoặc là bà đang lo lắng sau này Hà Nhiên thi đậu thì cả đời sau sẽ bị Cù Vĩ nắm chặt trong lòng bàn tay.
Thật ra, có lẽ còn bởi vì Cù Vĩ quản giáo hẳn quá mức nghiêm khắc.
Theo mấy lời mà Cù Thiễn ngẫu nhiên nói ra, hiện tại ở trên thuyền mỗi ngày Hà Nhiên đều sẽ nhận nhiệm vụ mà Cù Vĩ giao cho.