Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào trở về phòng thu thập hành lý, Dương ma ma cũng tới hỗ trợ, rất nhanh đã thu dọn xong, Cù Vĩ vẫn luôn kiên trì muốn bọn họ cùng ra ngoài ăn cơm, đoàn người sau khi dùng cơm xong liền trở về phòng nghỉ ngơi sớm. Sáng sớm ngày thứ hai, đoàn người rời khỏi phòng, bên ngoài trời mới tờ mờ sáng, cầm tay nải đi về hướng cửa thành.
Hi Lai quả nhiên đáng tin cậy, ba cái xe ngựa đều dừng lại ở vị trí hắn đang đứng, người khác đứng ở đầu ngõ nhìn xung quanh, nhìn thấy đoàn người Lâm Thiên Dược lại gần, cười nói: “Công tử quả nhiên trọng tín, tiểu nhân còn lo lắng các ngươi không tới, ta nhưng thật ra không quan trọng, chỉ là sau này ở trước mặt huynh đệ của mình sẽ không dám ngẩng đầu lên nữa.”
Hắn một bên nói chuyện, một bên nhận lấy tay nải trên người Lâm Thiên Dược, nhìn thấy nhiều tại nãi từ lớn đến bé cũng không ngạc nhiên, cười nói: “Quê nhà của công tử nhất định rất xa.”
Lâm Thiên Dược không trả lời, hắn cũng không cảm thấy xấu hổ, rất nhanh đem đồ đạc để lên xe, Cù Vĩ ở bên kia cùng Hà Nhiên cũng thu dọn xong, Ngô thị đang ở trước xe ngựa của Cù Vĩ khuyên nhủ Cù Thiến, hình như là muốn Cù Thiến đi cùng xe ngựa với bọn họ.
Hi Lai rất xa nhìn thoáng qua, lớn tiếng nói: “Đi thôi, sớm khởi hành để sớm đến kinh thành, có chuyện gì tới nơi rồi lại nói.”
Kỷ Đào cùng Dương ma ma ngồi ở trong xe, Lâm Thiên Dược ngồi ở bên ngoài.
Xe ngựa chậm rãi ra khỏi cửa thành, Hi Lai cũng rất nhanh đã đuổi kịp, đột nhiên giơ lên roi, xe ngựa bắt đầu chạy.
“Đi nào!”
Xe ngựa tuy đi nhanh nhưng không quá xóc nảy.
Kỷ Đào xem như cũng đã biết vì sao loại tấm ván gỗ của xe ngựa này cũng có người ngồi. Một đường từ Vận thành đến kinh thành, trên đường lớn vô cùng bằng phẳng, tuy so ra còn kém gạch lát đường trong thành nhưng cũng không tệ lắm.
Ngồi nhiều cũng cảm thấy mệt mỏi, nàng cũng chạy ra bên ngoài ngồi cùng với Lâm Thiên Dược, xe ngựa vô cùng to rộng, ngồi ba người vẫn còn dư dả, con ngựa giơ cao chân chạy, ban đầu Kỷ Đào còn cảm thấy trong lòng run sợ, ngồi một lát liền hình thành thói quen, giương mắt nhìn cảnh sắc bên đường.
Kỳ thật cũng không có gì đẹp, hiện giờ đã vào đông, nghe nói kinh thành cùng Vận thành đến tháng mười hai âm lịch mới có tuyết rơi.
Hiện tại bên ngoài đại đa số đều không có gì để ngắm.
Gió lạnh thổi nhẹ vào mặt, Kỷ Đào rất nhanh liền trở vào trong xe ngựa.
“Ma ma, giá cả ở kinh thành có cao không? Giá thuê nhà giá cả là bao nhiêu vậy?” Kỷ Đào dựa vào xe ngựa, cười hỏi.
Nàng đã phát hiện kể từ khi ngồi lên chiếc xe ngựa này, Dương ma ma liền trở nên không đúng lắm.
“Giá cả sao, nô tỳ cũng đã rời khỏi hơn hai mươi năm, không biết rõ nữa.” Dương ma ma thở dài một tiếng, nghĩ một lát liền nói: “So với Vận thành có lẽ giá cả cũng không sai biệt lám."
“Có những địa phương hẻo lánh một chút, giá cả cũng sẽ rẻ hơn rất nhiều.”
Kỷ Đào cũng chỉ là tùy tiện hỏi mà thôi, dù giá cả có đắt như thế nào thì nàng cũng muốn ở lại. Nàng cùng Lâm Thiên Dược cho đến hôm nay cũng mới chỉ tiêu một nửa trong tổng số ba mươi lượng bạc, số ngân phiếu căn bản vẫn chưa dùng đến.
Ba trăm lượng bạc, cho dù ở kinh thành cũng không phải số lượng nhỏ.
Rất nhanh đã qua nửa ngày, con ngựa dừng lại nghỉ ngơi một chút, đám người Cù Vĩ quả nhiên không có cách quá xa, còn có thể cùng nhau nghỉ chân, Dương ma ma lấy màn thầu ra đưa cho Hi Lai.
Hi Lai cũng không chê liền duỗi tay tiếp nhận, sáng nay khi hắn nhìn thấy Dương ma ma đã sửng sốt mất một chút.
Động tác của Dương ma ma quả thật không giống với những người bình thường khác.
Rất nhanh đã ăn xong, Hi Lai cho con ngựa uống thuốc rồi lại lên đường.
Lúc chuẩn bị rời đi, Hi Lai cười hỏi: “Lâm công tử, buổi tối các ngươi định dừng lại nghỉ chân ở nơi nào?”
Lâm Thiên Dược suy nghĩ một lát nói: “Tìm một khách điếm ở lại, trên đường có trấn nhỏ hay không?”
Hỉ Lai cười: “Đã hiểu.”
“Ở đây có trấn Bạch Từ, bây giờ chúng ta đi đến đó, hai canh giờ sau liền đến nơi, ban đêm cũng có thể ở lại. Đúng rồi...”
Hi Lai quay đầu nhìn về phía Lâm Thiên Dược cười nói: “Nơi đó đồ dùng đại đa số đều là đồ sứ, từ chén thô đến chén sứ đều có, có sứ trắng, cũng có đồ sứ vẽ hoa văn, có rất nhiều giá cả khác nhau, bên kia còn có đồ sứ làm riêng cho cung điện.”
“Các ngươi cần có thể đi dạo xem thử một chút.”
Lâm Thiên Dược gật đầu.
Trấn Bạch Từ vô cùng náo nhiệt, những người tới đây ngoại trừ thương nhân còn có tùy tùng, nhiều nhất chính là những tiểu công gánh hàng.
Nói là trấn nhỏ nhưng đã có thể theo kịp độ xa hoa của huyện Đại Viễn.
Lúc bọn họ đến đã là buổi chiều, mấy người Kỷ Đào liền cùng nhau đi dạo, mua một chút chén đũa, còn có chén trà, bình hoa cũng mua một chút, chỉ cần nhìn thấy đẹp lại dùng được thì Kỷ Đào đều muốn mua, theo lời của Hi Lai, giá cả ở nơi này so với kinh thành thì rẻ hơn đến một nửa.