Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lục Đồng Phong nhặt một ít cành cây, lấy mồi lửa từ trong ngực ra châm lửa.
Chỉ là cành cây dưới mưa tuyết có chút ẩm ướt, rất nhanh tên này đã bị khói mù mịt trong hang động nhỏ hun cho chạy ra ngoài.
Còn Đại Hắc, thì đang ra sức đuổi theo một con thỏ rừng lông xám trên nền tuyết.
Lục Đồng Phong thấy thế, mừng rỡ như điên, vừa dụi đôi mắt chảy nước vì bị khói hun, vừa chỉ huy Đại Hắc bắt thỏ.
Tuyết đọng rất dày, thỏ chạy không nhanh, rất nhanh Đại Hắc đã ngậm con thỏ lông xám bị cắn chết chạy đến trước mặt Lục Đồng Phong.
“Chó ngoan! Đúng là chó ngoan!” Lục Đồng Phong vốn định nướng chút bánh bao màn thầu Linh Đang tặng, bây giờ thì hay rồi, có thể ăn thêm món phụ rồi.
Đại Hắc sau khi nhận được lời khen ngợi của tiểu chủ nhân, lập tức ngẩng cao cái đầu chó kiêu ngạo, vẻ mặt đắc ý.
Lục Đồng Phong nói: “Đại Hắc, thịt thỏ quá ít, một con không đủ ăn a, ngươi đi bắt thêm chút dã vị nữa đi! Tốt nhất là bắt thêm hai con gà rừng béo một chút về đây.”
Đại Hắc cũng cảm thấy con thỏ này còn chưa đủ nhét kẽ răng của mình, thế là liền xoay người chui vào trong mê lâm tiếp tục săn mồi.
Còn Lục Đồng Phong, thì lấy từ trong ngực ra một thanh chủy thủ sắc bén, bắt đầu xử lý con thỏ lông xám này.
Sau khi trời tối, Đại Hắc lại bắt thêm hai con thỏ béo về.
Còn gà rừng, vì biết bay, Đại Hắc ngược lại không bắt được.
Nhưng bấy nhiêu cũng đủ để một người một chó đêm nay no nê một bữa rồi.
Lục Đồng Phong dùng gậy gỗ xiên con thỏ đã rửa sạch lột da nướng trên đống lửa, còn ba tấm da thỏ kia cũng không lãng phí, xử lý sạch sẽ, dự định ngày mai mang đến Khúc Dương Thành bán lại, thùng vàng đầu tiên này chẳng phải là kiếm được rồi sao?
Trời tối không bao lâu, gió lạnh ngoài hang động gào thét như quỷ khóc, bông tuyết cuốn theo gió lạnh từ từ rơi xuống.
Lục Đồng Phong ngồi trong hang động nhỏ, nhìn thế giới tuyết rơi lả tả, gió lạnh thấu xương bên ngoài.
Hắn có chút ngẩn ngơ.
Nghĩ thầm mình bây giờ ra ngoài xông pha thật sự là chính xác sao? Có phải nên đợi qua xuân năm sau rồi hẵng ra ngoài làm sự nghiệp không?
Tuy nhân duyên của mình ở Phù Dương Trấn không tốt, nhưng mình tuyệt đối sẽ không bị chết đói trong mùa đông giá rét, cư dân trong thị trấn kiểu gì cũng sẽ bố thí cho mình chút cơm thừa canh cặn.
“Haizz, ra cũng ra rồi, nghĩ những thứ này còn có ích gì? Nếu bây giờ quay về, chẳng phải để Linh Đang chê cười sao? Dù sao Khúc Dương cách thị trấn cũng không xa, nếu thật sự không lăn lộn nổi, quay về cũng chưa muộn.”
Lục Đồng Phong chỉ có thể tự an ủi mình trong lòng như vậy.
Trong mưa tuyết, ánh sáng của hang động giống như ngọn hải đăng trong cơn bão, truyền đi không xa lắm, nhưng cũng đủ để chỉ rõ phương hướng cho những người lạc đường trong mưa tuyết quanh đây.
Lục Đồng Phong xé cắn thịt thỏ không có chút mỡ nào, thỉnh thoảng ăn một hai miếng màn thầu nướng vàng ươm.
Bây giờ hắn có chút hối hận sáng nay đã đổ hết rượu trong hồ lô ra trước mộ lão sư phụ lừa đảo, muốn uống chút rượu ấm người cũng trở thành xa xỉ.
Đại Hắc nằm sấp bên cạnh Lục Đồng Phong, răng nanh sắc bén có thể dễ dàng nhai nát xương thỏ.
Không bao lâu một con thỏ nướng đã chui vào bụng chó của nó.
Đang chuẩn bị hạ miệng với con thỏ nướng thứ hai, đột nhiên, tai Đại Hắc dựng đứng lên, quay đầu nhìn về phía thế giới mưa tuyết ngoài hang động.
Đôi mắt màu lam u ám kia, dưới ánh lửa chiếu rọi, lại có vẻ hơi yêu dị.
Đại Hắc chậm rãi đứng lên, đuôi cũng theo đó dựng đứng, đi đến cửa hang, sủa một tràng chói tai về phía thế giới ngoài hang.
Lục Đồng Phong vỗ một cái vào đuôi Đại Hắc, bực tức nói: “Đại Hắc, ngươi sủa ma sủa quỷ cái gì? Lẽ nào nơi này còn có mãnh thú hay sao?”
Đại Hắc không để ý đến Lục Đồng Phong, đột nhiên hóa thành một tia chớp màu đen lao ra ngoài.
Lục Đồng Phong kinh hãi, kêu lên: “Đại Hắc, ngươi làm gì vậy? Đại Hắc...”
“Gâu gâu!”
Trong bão tuyết, loáng thoáng truyền đến tiếng sủa của Đại Hắc.
Lục Đồng Phong sửng sốt, hắn có thể hiểu được ý của Đại Hắc, đây là tín hiệu có nguy hiểm.
Vớ lấy thanh kiếm gỉ chưa từng xuất vỏ của mình, chạy về phía có tiếng của Đại Hắc.
Chỉ đi được mười mấy trượng, Lục Đồng Phong đã tìm thấy Đại Hắc.
Trước mặt Đại Hắc, còn có một nữ tử cả người đầy máu đang nằm sấp, trong tay nữ tử còn nắm một thanh kiếm.
Chỉ là nữ tử này vô cùng kỳ lạ, cơ thể lúc ẩn lúc hiện.
Dường như giống như ảo giác của Lục Đồng Phong, cơ thể nữ tử lúc thì hư không xuất hiện, lúc thì lại hư không biến mất.
Lục Đồng Phong chưa từng thấy qua cảnh tượng ly kỳ như vậy, nhất thời tim đập thình thịch, tưởng rằng gặp phải Tuyết Nữ chuyên ăn thịt đàn ông trong truyền thuyết!
Hắn lấy hết can đảm, xách kiếm gỉ đi đến bên cạnh nữ tử lúc ẩn lúc hiện kia, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào một cái.
Ừm, có cảm giác, không phải ảo giác.
Hắn từ từ lật nữ tử lại.
Khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc kia xuất hiện trước mặt Lục Đồng Phong.
Thần sắc Lục Đồng Phong cứng đờ.
Nữ tử trước mặt, vậy mà chính là Vân Phù Dao sáng nay mang theo bảo hạp rời khỏi Thổ Địa Miếu!
Khác biệt là, vài canh giờ trước, Vân Phù Dao một thân áo trắng, trên người không vướng bụi trần, tựa như cửu thiên tiên tử không ăn khói lửa nhân gian.
Còn lúc này trên người, trên mặt, trên quần áo Vân Phù Dao đều là vết máu đã đông cứng và bùn đất.
Không sai, trong cái thời tiết quỷ quái tuyết đọng dày đến một thước này, trên người nàng vậy mà lại có rất nhiều bùn đất.
Hơn nữa xem ra bị thương không nhẹ.
Quỷ dị nhất là, cơ thể Vân Phù Dao lúc thì xuất hiện, lúc thì trong suốt.
“Phù Dao tiên tử?”
====================
Lục Đồng Phong nhìn rõ diện mạo của nữ tử, kinh hãi, vội vàng vỗ vỗ khuôn mặt đầy máu tươi của Vân Phù Dao, lớn tiếng gọi: “Phù Dao tiên tử! Phù Dao tiên tử! Vân cô nương! Tiểu sư điệt! Tiểu tiên nữ...”
Bất luận hắn gọi thế nào, Vân Phù Dao vẫn không có chút phản ứng nào.
Lục Đồng Phong vội vàng đưa tay bắt lấy cổ tay Vân Phù Dao, thử mạch đập của nàng.
Cơ thể Vân Phù Dao lạnh toát, nhưng vẫn còn mạch đập yếu ớt.
Lục Đồng Phong thấy Vân Phù Dao vẫn còn sống, cũng không có thời gian đi nghĩ xem cơ thể cô nương này sao lại chợt hiện chợt trong suốt, càng không có thời gian đi nghĩ xem nàng bị ai đả thương, lập tức bế nàng lên, chạy nhanh về phía hang động cách đó không xa.