Tiên Phàm Phân Giới

Chương 16. Trị Thương Cho Gái Trong Sơn Động

Chỉ có thể tiếp tục tìm kiếm linh đan diệu dược trong đống bình bình lọ lọ của Vân Phù Dao.

Không thể không nói, trang bị Vân Phù Dao mang theo khi ra ngoài rất đầy đủ, thật sự để hắn tìm được linh dược trị gãy xương.

“Huyền Thiên Tiếp Cốt Cao”

Lục Đồng Phong cẩn thận từng li từng tí từ từ nắn lại đoạn xương mắt cá chân bị gãy của Vân Phù Dao, động tác vô cùng nhẹ nhàng, sợ làm đau đối phương.

Thế nhưng bất luận hắn cẩn thận thế nào, loại đau đớn xé rách này, vẫn khiến lông mi của Vân Phù Dao đang trong cơn hôn mê không ngừng run rẩy, dường như tùy thời đều sẽ bị đau đến tỉnh lại.

Lục Đồng Phong thấy thế chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng.

Nếu lúc này Vân Phù Dao tỉnh lại, chẳng phải sẽ bị đau sống đau chết sao?

Trải qua một phen mày mò của Lục Đồng Phong, cuối cùng cũng từ từ nắn lại được đoạn xương mắt cá chân bị gãy của Vân Phù Dao.

Sau đó lại bôi “Huyền Thiên Tiếp Cốt Cao” tìm được từ trong đống đồ vật của Vân Phù Dao lên chỗ xương gãy, đó là một loại vật chất sền sệt màu trắng nhạt, không có bất kỳ mùi thảo dược nào, ngược lại mang theo một mùi hoa nhàn nhạt.

Sau khi bôi lên, vật chất sền sệt từ từ đông cứng lại, hình thành một lớp vỏ bảo vệ tựa như nham thạch.

Lục Đồng Phong thấy thế, trong lòng vô cùng cảm khái.

Thảo nào người người đều muốn tu tiên luyện đạo, linh đan diệu dược của giới tu tiên này, quả nhiên không phải là thuốc bán trong tiệm thuốc của phàm nhân có thể so sánh được a.

Lục Đồng Phong đã làm tất cả những gì mình có thể làm.

Tiếp theo phải giao cho thời gian rồi.

Hắn cầm chiếc áo choàng lông chim màu trắng tinh đổ ra từ trong Càn Khôn Trữ Vật Đại của Vân Phù Dao lên, đắp lên người Vân Phù Dao.

Nhìn dung nhan tinh xảo tuyệt luân dưới ánh lửa chiếu rọi, Lục Đồng Phong thở dài một tiếng, nói: “Xem ra chúng ta thật sự là có duyên, đêm nay may mà cô gặp được ta, nếu không cô chắc chắn sẽ chết trong tuyết.

Một nữ tử xinh đẹp như cô, chết ở nơi hoang vu dã ngoại băng thiên tuyết địa này, thật sự là quá đáng tiếc...”

Tự lẩm bẩm một hồi, thấy trong sơn động chật hẹp đều là tạp vật.

Thế là Lục Đồng Phong liền bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của Vân Phù Dao.

Kỳ lạ là, hắn có thể dễ dàng đổ đồ vật từ trong Càn Khôn Trữ Vật Đại ra.

Nhưng nhét thế nào cũng không nhét vào lại được.

Đành phải dọn dẹp toàn bộ những đồ vật đó cho ngay ngắn, xếp thành đống ở trong góc sơn động.

Sau khi làm xong mọi việc, Lục Đồng Phong bỗng nhiên phát hiện có chỗ nào đó không đúng.

Cẩn thận suy nghĩ một chút liền hiểu ra.

Chiếc hộp gỗ tinh xảo mà sáng nay Vân Phù Dao mang đi đã biến mất.

Hắn tưởng vẫn còn trong Trữ Vật Đại, lại xách Trữ Vật Đại dốc ngược miệng túi xuống, nhưng không có đồ vật nào từ trong Trữ Vật Đại rơi xuống, bên trong hẳn là đã trống rỗng rồi.

“Bảo hộp chẳng lẽ bị kẻ đả thương nàng cướp đi rồi? Nàng là vì bảo hộp mới bị người ta tập kích?”

Lục Đồng Phong khẽ nhíu mày.

Sáng nay hắn tận mắt nhìn thấy Vân Phù Dao nhét bảo hộp vào trong chiếc Trữ Vật Đại này.

Thế nhưng bây giờ bảo hộp đã biến mất.

Lục Đồng Phong cũng không ngốc, hắn lập tức ý thức được Vân Phù Dao là vì chiếc bảo hộp kia mới biến thành bộ dạng này.

Điều này khiến Lục Đồng Phong vừa lo lắng, lại vừa tò mò.

Lo lắng là, bảo hộp mà sư phụ bảo mình canh giữ sáu năm, đã rơi vào tay kẻ ác.

Tò mò là, trong chiếc bảo hộp kia rốt cuộc đựng bảo vật ghê gớm gì? Thế mà lại khiến đối phương ra tay tàn độc như vậy với một đệ tử trẻ tuổi của Vân Thiên Tông? Chẳng lẽ không sợ Vân Thiên Tông trả thù sao?

Lục Đồng Phong suy nghĩ một hồi về chuyện bảo hộp, trong lòng phức tạp khó nói nên lời.

Hắn áy náy vì bảo hộp mình giao cho Vân Phù Dao, đã rước lấy họa sát thân cho Vân Phù Dao.

Đồng thời cũng áy náy vì mình không hoàn thành di nguyện của sư phụ. Bảo hộp là giao cho người đối đúng ám hiệu rồi, nhưng lại bị người ta cướp đi mất.

Sư phụ dưới suối vàng có biết, phỏng chừng cũng không được an nghỉ đi.

Trong lòng buồn bực, thấy có mấy vò rượu chưa mở niêm phong, thế là liền mở một vò, ừng ực ừng ực uống mấy ngụm.

“Y...”

Lục Đồng Phong kinh ngạc nhìn vò rượu trong tay.

Chép chép miệng vài cái, dường như đang dư vị.

“Rượu ngon a! Phức úc thuần hậu, miên hương nhập cốt... Đây chính là rượu mà tu sĩ uống sao?”

Sư phụ của Lục Đồng Phong chính là một con sâu rượu không rời tay, lúc nhỏ Lục Đồng Phong uống rượu còn nhiều hơn uống sữa.

Từ sau khi sư phụ qua đời, Lục Đồng Phong kế thừa hồ lô rượu của sư phụ, mỗi ngày đều sẽ đến tửu quán trong trấn đong hai cân.

Lúc không có bạc, cơn thèm rượu nổi lên, còn đi trộm rượu uống.

Hắn tự xưng là tửu trung tiên, nhưng chưa từng được nếm thử loại rượu ngon như vậy.

Không khỏi hai mắt sáng rực.

Lần này hắn không ngửa cổ tu ừng ực nữa.

Thân là người yêu rượu, nếu ngưu ẩm chỉ làm lãng phí loại mỹ tửu tốt như vậy.

Hắn tháo chiếc hồ lô rách bên hông xuống, lại lục tìm trong tay nải của mình ra một cái phễu nhỏ, đổ toàn bộ rượu trong vò vào chiếc hồ lô rách.

Sau đó tựa lưng vào vách đá, từng ngụm từng ngụm nhỏ nhâm nhi, thỉnh thoảng lại ăn thêm chút bánh trái đồ ăn vặt đổ ra từ Càn Khôn Trữ Vật Đại của Vân Phù Dao.

Còn Đại Hắc, nó thì chẳng có hứng thú gì với rượu. Nằm sấp ở cửa sơn động, đôi mắt vẫn luôn nhìn ra màn gió tuyết bên ngoài, dường như đang đề phòng thứ gì đó.

Lục Đồng Phong một bên uống rượu sưởi ấm, một bên chăm sóc Vân Phù Dao.

Hắn lo lắng kẻ tập kích Vân Phù Dao sẽ đuổi theo diệt khẩu, lại lo lắng Vân Phù Dao ban đêm thương thế phát tác mà ngỏm củ tỏi.

Gần như cứ nửa canh giờ, Lục Đồng Phong lại kiểm tra mạch đập của Vân Phù Dao, sờ trán nàng xem có bị sốt hay không.

May mà Vân Phù Dao sau khi uống một đống đan dược lộn xộn, thương thế trên cơ thể đang nhanh chóng phát triển theo chiều hướng tốt, thương thế không hề ác hóa.

Đợi đến lúc trời sắp sáng, Lục Đồng Phong cảm thấy vô cùng mệt mỏi, ném thêm vài thanh củi vào đống lửa, sau đó ngồi khoanh chân, bắt đầu vận công tu luyện.

Tâm pháp sư phụ truyền cho hắn tuy không có tác dụng gì lớn, nhưng đả tọa vài chu thiên, có thể làm giảm mệt mỏi rất tốt, sau khi thu công sẽ thấy đầu óc thanh minh, bách mạch thư sướng, tựa như ngủ sâu năm sáu canh giờ vậy.