Tiên Phàm Phân Giới

Chương 8. Ta Là Tiểu Sư Thúc Của Tiên Tử?

“Đi bộ qua đó? Tiểu sư thúc, ngươi hiện tại là cảnh giới gì?”

“Cảnh giới? Ta không có cảnh giới a.”

Lục Đồng Phong sửng sốt, lập tức hiểu ra.

Cái gọi là cảnh giới, chỉ chính là cấp bậc tu luyện của tu sĩ trên thế gian này.

Trước kia hắn từng nghe sư phụ nói qua, nay nhân gian bách gia tranh diễm, các loại tu chân lưu phái như Đạo, Phật, Ma, Vu, Quỷ, Nho cùng tồn tại trên đời.

Ngoài ra, còn có sáu nhánh sinh mệnh trí tuệ phi nhân loại là Yêu, Linh, Tinh, Quái, Thú, Dị tộc.

Cấp bậc tu luyện của tu sĩ các phái nhân loại trước kia rất tạp nham, bắt đầu được thống nhất vào mấy ngàn năm trước.

Từ thấp đến cao tổng cộng có chín cấp bậc.

Lần lượt là Luyện Khí, Trúc Cơ, Khống Vật, Nguyên Thần, Hợp Đạo, Hóa Thần, Thiên Nhân, Đại Thừa, Hóa Hư.

Vân Phù Dao nhíu mày nói: “Tiểu sư thúc, ngươi... không biết ngự kiếm phi hành?”

Lục Đồng Phong khẽ lắc đầu.

Ánh mắt Vân Phù Dao nhìn về phía thanh kiếm gỉ giắt chéo bên hông Lục Đồng Phong.

Lục Đồng Phong rất nghèo, không mua nổi vỏ kiếm, hai mảnh gỗ rách kẹp lại với nhau chính là vỏ kiếm của hắn, nửa đoạn thân kiếm còn lộ ra ngoài, có thể nhìn rõ một lớp gỉ sắt dày cộm trên thân kiếm.

Thanh kiếm rách này, vứt trên đường, phỏng chừng ăn mày cũng lười cúi xuống nhặt.

“Thanh kiếm trên người ngươi, hẳn cũng là sư thúc tổ để lại đi.”

“Đúng vậy a, sư phụ để lại cho ta ba món đồ, kiếm gỉ, hồ lô rách, còn có con chó già vĩnh viễn không bao giờ chết kia.”

“Gâu gâu!”

Đại Hắc dường như rất bất mãn với việc Lục Đồng Phong gọi mình là chó già, nhe răng trợn mắt với Lục Đồng Phong, sủa ầm lên vài tiếng.

Vân Phù Dao khẽ nhíu mày, nói: “Sư thúc tổ truyền kiếm cho ngươi, chẳng lẽ không truyền cho ngươi pháp môn tu luyện cùng kiếm đạo thần thông của Vân Thiên Tông?”

Lục Đồng Phong có chút mờ mịt lắc đầu, nói: “Lúc sư phụ chết, ta còn chưa đầy mười tuổi, ông ấy cái gì cũng không dạy ta, cũng không nói với ta chuyện trước kia của ông ấy, chỉ bảo ta ở đây đợi người tới.”

Vân Phù Dao khẽ nhíu mày.

Nàng dường như cũng không ngờ, vị tiểu sư thúc này của mình thế mà lại cái gì cũng không biết.

Thảo nào kiếm của hắn đều gỉ sét hết rồi.

Lục Đồng Phong nói: “Phù Dao tiên tử, ta thấy cô lúc trước ngự kiếm phi hành bay tới, rất là lợi hại. Cô là cảnh giới gì?”

Vân Phù Dao chậm rãi nói: “Ta là đệ ngũ tầng Hợp Đạo cảnh.”

Lục Đồng Phong không biết Hợp Đạo cảnh cụ thể chỉ cái gì, nhưng hắn lại biết toàn bộ hệ thống tu chân chỉ có cửu trọng cảnh.

Vân Phù Dao trước mắt thoạt nhìn cũng chỉ chừng mười bảy mười tám tuổi, tuổi còn trẻ mà đã đạt tới đệ ngũ tầng cảnh giới, tuyệt đối là một cao thủ.

Vân Phù Dao trải qua một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, cũng không đồng ý mang theo Lục Đồng Phong cùng ngự kiếm trở về Vân Thiên Tông.

Vị Huyền Si sư thúc tổ này thọ nguyên vượt qua tám trăm tuổi, nếu ở lại trong Vân Thiên Tông, tuyệt đối là người có bối phận cao nhất.

Thế nhưng, Huyền Si sư thúc tổ nhiều năm qua lại gần như không về sơn môn.

Về phần nguyên nhân cụ thể, Vân Phù Dao không được biết.

Nhưng loáng thoáng có thể đoán được một chút, hẳn là có quan hệ với biến cố của Vân Thiên Tông nhiều năm trước.

Nhiều năm qua Huyền Si sư thúc tổ ẩn danh ở nơi này, không nói cho Lục Đồng Phong biết lai lịch của lão nhân gia, cũng không bảo Lục Đồng Phong đưa chiếc hộp này về Huyền Thiên Tông, càng không truyền thụ đạo pháp tiên thuật cho Lục Đồng Phong, chỉ bảo Lục Đồng Phong ở đây chờ đợi khách nhân của Vân Thiên Tông.

Điều này khiến Vân Phù Dao cảm thấy, sư thúc tổ e rằng cũng không có ý định để Lục Đồng Phong bước vào con đường tu chân.

Nếu mình mạo muội đưa Lục Đồng Phong về tông môn, phỏng chừng sẽ mang đến tai họa gì đó cho vị tiểu sư thúc này.

Vân Phù Dao dự định trở về tông môn, bẩm báo chuyện này với sư phụ xong, rồi mới do sư phụ quyết định có đón tiểu sư thúc về Thiên Vân Sơn hay không.

Thế là, Vân Phù Dao liền nói: “Tiểu sư thúc, ta ngự kiếm chở một người thì được, nhưng bên cạnh ngươi còn có con chó đen này. Ta ra ngoài tìm kiếm sư thúc tổ đã hơn nửa năm, nay lấy được vật sư thúc tổ để lại, ta phải mau chóng trở về Thiên Vân Sơn phục mệnh, không thể chậm trễ.

Ngươi có thể ở lại đây tĩnh hầu, sau khi ta về núi sẽ bẩm báo tình hình của ngươi cho sư tôn, sư tôn hẳn sẽ lập tức phái môn nhân khác đến đón ngươi về núi.”

Nghe xong lời của Vân Phù Dao, thần sắc Lục Đồng Phong cứng đờ, vẻ mặt trở nên vô cùng mất tự nhiên.

Tiểu Phong Tử chỉ tơ tưởng nữ nhân, nhưng không phải là tên ngốc hai trăm năm mươi, đầu óc cũng không bị cửa sắt kẹp qua.

Mấy năm nay một mình lăn lộn ở trấn Phù Dương, đã sớm lăn lộn thành nhân tinh rồi.

Tự nhiên nghe ra Vân Phù Dao không muốn ngự kiếm đưa mình đến Vân Thiên Tông.

Lục Đồng Phong trong lòng rất không phải tư vị.

Mình kém cỏi lắm sao? Sư phụ đến lúc chết cũng không nói với mình ông ấy là tiền bối cao nhân của Vân Thiên Tông, cũng không truyền cho mình tâm pháp tu luyện của Vân Thiên Tông.

Bây giờ mình giúp Vân Thiên Tông tân tân khổ khổ canh giữ bảo hộp sáu năm, không có công lao cũng có khổ lao a.

Không thể qua cầu rút ván, tá ma sát lừa như vậy chứ!

Lục Đồng Phong hậm hực nói: “Thôi bỏ đi, ta không đợi được lâu như vậy, ta còn phải mang theo Đại Hắc đi Khúc Dương Thành làm một phen đại sự nghiệp nữa.

Sau này nếu có cơ hội, ta lại đi xem nơi sư phụ từng sinh sống vậy.”

Vân Phù Dao biết Lục Đồng Phong đã hiểu ý trong lời nói của mình, nàng cũng không tiện nói gì thêm.

Ôm quyền với Lục Đồng Phong nói: “Tiểu sư thúc, đa tạ ngươi ở đây thủ hộ sáu năm, chúng ta cứ như vậy cáo biệt, hữu duyên tái kiến.”

Lục Đồng Phong ôm quyền đáp lễ.

Vân Phù Dao đằng không bay lên, lập tức tiên kiếm trong tay ra khỏi vỏ, nàng ở giữa không trung chân đạp tiên kiếm lơ lửng, cuối cùng liếc nhìn Lục Đồng Phong một cái, lập tức hóa thành một đạo quang mang bay vút về phía Nam.

“Phi!”

Đợi Vân Phù Dao bay xa, Lục Đồng Phong nhổ một bãi nước bọt.

“Cái thá gì chứ, chỉ mọc được cái khuôn mặt xinh đẹp, vậy mà một chút giang hồ đạo nghĩa cũng không có. Ngự kiếm mang ta bay về thì làm sao? Chẳng lẽ ở nửa đường vị chính nhân quân tử là ta đây còn có thể ăn đậu hũ của cô hay sao?