Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sư phụ thở dài một tiếng rồi bảo: "Cách thì đúng là có, mà cũng chỉ có một cách duy nhất thôi. Long Hổ tông chúng ta có một tổ huấn bất thành văn, đối phó với hoàng bì tử, một là mặc kệ không thèm quan tâm, hai là phải nhổ cỏ tận gốc!"
Tôi có chút hoang mang hỏi: "Chẳng lẽ không có cách nào hòa giải sao sư phụ?"
Dù sao từ kinh nghiệm thực tế của bản thân tôi, năm đó lỡ nhìn trộm Hồ Mộc Yên tắm, lại còn cầm yếm đỏ của cô ấy nên mới bị phạt, nhưng cuối cùng hai bên chẳng những hòa giải mà còn thành thân với nhau đấy thôi.
Tuy tôi vẫn luôn nghi ngờ chuyện này không hề đơn giản như vậy, nhưng ít nhất cũng phải thử thương lượng, hòa giải với con hoàng bì tử này một chút chứ nhỉ?
Nhưng sư phụ lại lắc đầu nói: "Tiểu Húc, con không biết đâu, một khi đã kết oán với hoàng bì tử thì chỉ có nước một mất một còn. Bất kể hoàng bì tử đã có linh tính hay chưa, chỉ cần bị bắt là chúng sẽ chắp tay cầu xin tha thứ, nhưng nếu lòng lành thả ra, chắc chắn sẽ bị chúng trả thù tàn khốc, thậm chí còn khiến cả nhà tan cửa nát nhà. Đây là bản tính của chúng rồi, không bao giờ thay đổi được."
Những lời này của sư phụ khiến tôi cứng họng không biết nói gì thêm. Có lẽ là do tôi trải nghiệm quá ít, vẫn còn rất nhiều chuyện chưa hiểu hết được.
Lúc này, sư phụ bước tới bên cạnh Triệu Đại Bảo, cúi người xuống khẽ quát một tiếng: "Nghiệt súc, còn không mau tự báo danh tính?"
Triệu Đại Bảo đang bị nhập xác nhìn sư phụ với ánh mắt có phần sợ hãi, nhưng vẫn nghếch cổ, nhe răng ra vẻ "ông đây thách mày làm gì được tao" vậy.
Sư phụ cười lạnh một tiếng: "Ồ hố! Không chịu mở miệng đúng không? Thế thì cứ chờ mà xem!"
Sư phụ vừa dứt lời, bỗng nhiên một âm thanh quen thuộc đến mức gây khó chịu vang lên.
Cạp cạp cạp...
Là tiếng ngỗng kêu.
Kỳ lạ ở chỗ, tiếng ngỗng vừa xuất hiện, sắc mặt của Triệu Đại Bảo đang vênh váo lúc nãy lập tức biến đổi, cả người run bần bật, cố gắng co rúm lại thành một cục, trong họng phát ra những tiếng rên rỉ ư ử đầy sợ hãi.
Tôi nhìn theo hướng phát ra tiếng ngỗng, thấy trên con đường nhỏ dẫn tới chuồng gà xuất hiện một con ngỗng trắng lớn, nó vừa đi vừa rướn cổ kêu ráng lên, còn Triệu Đại Mụ thì cầm một chiếc gậy đuổi theo phía sau.
Trong ấn tượng của tôi, tất cả các loài gia cầm đều có nỗi sợ bẩm sinh với con người, nhưng con ngỗng trắng lớn này vừa nhìn thấy Triệu Đại Bảo lại giống như gặp phải kẻ thù không đội trời chung, nó xòe cánh phành phạch lao thẳng tới trước mặt anh ta, rướn cổ lên kêu điên cuồng.
Thậm chí nếu không có Triệu Đại Mụ kịp thời lấy gậy cản lại, e rằng con ngỗng này đã lao vào mổ cho anh ta một phát đau điếng rồi.
Cảnh tượng này làm tôi đờ người ra. Phải biết rằng Triệu Đại Bảo khi bị hoàng bì tử nhập xác đến cả sư phụ còn chẳng sợ mấy, thế quái nào lại bị một con ngỗng trắng bình thường dọa cho sợ sun vòi thế kia?
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, tôi dường như cũng đoán ra được phần nào.
Hồi nhỏ ông nội kể chuyện cho tôi nghe từng nhắc tới, cái giống hoàng bì tử này vốn là kẻ trộm gà bẩm sinh, cứ hễ đêm xuống là lại mò vào chuồng gà cắn cổ hút máu, chúng không sợ người, cũng chẳng sợ chó, nhưng duy nhất chỉ sợ ngỗng nhà!
Bởi vì ngỗng có thân hình to lớn, đôi cánh rất khỏe, đặc biệt là cái mỏ của chúng mổ một phát đau điếng người, đến hoàng bì tử cũng không chịu nổi. Thế nên nhiều nhà thường nuôi ngỗng trắng chung với gà ta để canh chừng hoàng bì tử.
Nghĩ đến đây, lại nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi không khỏi cảm thán, dù hoàng bì tử có tu luyện thành tinh đi chăng nữa thì chỉ cần gặp ngỗng trắng là ngay lập tức sợ tụt vòi. Đây là nỗi sợ bản năng đối với khắc tinh tự nhiên, không cách nào thay đổi được.
Điều này cũng giống như việc đàn ông ra ngoài có oai phong lẫm liệt thế nào đi chăng nữa, về nhà đối diện với vợ thì cũng phải ngoan ngoãn như cháu cưng mà thôi.
Lúc này, sư huynh béo chống cằm, làm ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ rồi lầm bầm: "Chà chà! Con ngỗng này quả nhiên không phải dạng vừa đâu nha!"
Tôi có chút ngạc nhiên: "Ơ? Sư huynh, anh cũng phát hiện ra con ngỗng này lợi hại à?"
Sư huynh lau nước miếng suýt chút nữa chảy ra khóe miệng, nhỏ giọng nói: "Hì hì! Chứ còn gì nữa, con ngỗng trắng phau lại còn béo mầm thế kia là lần đầu tiên tao nhìn thấy đấy. Con này mà thịt ra chắc phải ninh được nửa nồi to, nghĩ đến thôi đã thèm rỏ dãi rồi!"
"..."
Có con ngỗng trắng lớn áp trận, sư phụ rõ ràng càng thêm tự tin, ông vươn tay chộp lấy gáy Triệu Đại Bảo, cười tủm tỉm nói: "Nếu mày vẫn không chịu mở miệng, ta không ngại để con ngỗng trắng này đến tâm sự, gần gũi với mày chút đâu đấy!"
Triệu Đại Bảo đang bị trói nằm run bần bật dưới đất khẽ giật giật khóe miệng, cuối cùng cũng chịu cất tiếng: "Tiên... tiên nhân đại nhân tha mạng, tha mạng với ạ, tiểu nhân Hoàng Tam biết sai rồi."
Giọng nói của Triệu Đại Bảo cất lên đầy quái dị.
Triệu Đại Bảo vốn là một gã đàn ông gần ba mươi tuổi, giọng nói bình thường phải tràn đầy dương cương khí thế, nhưng lúc này giọng anh ta lại eo éo, the thé cực kỳ chói tai. Không cần đoán cũng biết kẻ đang nói chuyện chính là con hoàng bì tử nhập trên người anh ta, và nó tên là Hoàng Tam!
Sư phụ tiếp tục tra hỏi: "Hừ! Hoàng Tam? Nhà ở đâu? Trong nhà có bao nhiêu miệng ăn?"
Triệu Đại Bảo sụt sùi nước mắt, run rẩy nói: "Tiểu... tiểu nhân nhà ở dưới chân cầu đá đầu làng Tiểu Cương, trong nhà chỉ... chỉ có một mình tiểu nhân thôi, xin tiên nhân đại nhân tha mạng! Tiểu nhân không dám làm càn nữa đâu ạ."
"Ta thấy ngươi tu luyện trăm năm cũng chẳng dễ dàng gì, bần đạo có thể đồng ý thả ngươi một lần. Nhưng ngươi có đảm bảo từ nay về sau không được phá hoại thôn xóm, bắt nạt dân lành nữa không?"
"Tiểu... tiểu nhân chắc chắn làm được, chỉ xin tiên nhân đại nhân tha mạng."
Sư phụ gật đầu, buông tay đang giữ gáy Triệu Đại Bảo ra rồi bảo: "Được rồi, ngươi đi đi!"
Nói xong, sư phụ lại nhẹ nhàng vỗ một phát lên trán Triệu Đại Bảo, ngay sau đó liền thấy ngũ quan đang vặn vẹo của anh ta dần dần giãn ra, khôi phục lại dáng vẻ của người bình thường, chỉ là hai mắt vẫn nhắm nghiền, vẫn còn đang hôn mê.
Con ngỗng trắng lớn vừa nãy vẫn kêu cạp cạp không ngừng, nay cũng đã vỗ cánh, khôi phục lại vẻ bình tĩnh vốn có.
Xem ra, con hoàng bì tử mang tên Hoàng Tam kia đã rời khỏi xác của Triệu Đại Bảo.
Sau khi thu xếp mọi việc ổn thỏa, sư phụ quay đầu dặn dò Triệu Hỷ Thuận: "Trước tiên ông cùng bà nhà hãy khiêng con trai về nhà đi, lau rửa sạch sẽ mấy thứ bẩn thỉu trên người nó. Đúng rồi, về nhà nhớ buộc hai dải vải đỏ lên cổng lớn, đợi nó tỉnh lại là sẽ ổn thôi."
"Dạ dạ! Chúng tôi về làm ngay, nhưng còn Lý Đạo Trưởng thì sao ạ?"
"Hai người cứ về trước đi, bần đạo vẫn còn chút chuyện phải xử lý."
Triệu Hỷ Thuận vội vàng vâng dạ, sau khi tháo dây thừng trên người Triệu Đại Bảo ra, ông liền cùng vợ dìu con trai rời đi trong vội vã.
Nhìn bóng lưng ba người khuất dần, sư huynh béo gãi đầu thắc mắc: "Ủa? Sư phụ, chẳng phải lúc nãy thầy bảo không thể hòa giải với lũ hoàng bì tử sao, thế này là xong rồi ạ?"
Nghe vậy, sư phụ liếc xéo sư huynh một cái rồi hừ lạnh: "Tao nói chuyện này xong xuôi từ bao giờ? Con súc sinh nhỏ kia vênh váo thế là đủ rồi, cũng đến lúc phải trả giá đắt!"
Nghe đến đây, tôi bừng tỉnh hiểu ra: "Con hiểu rồi! Hèn chi vừa nãy sư phụ lại hỏi cặn kẽ xem ổ của con hoàng bì tử kia ở đâu, hóa ra lát nữa thầy định trực tiếp tới tận nơi hốt trọn ổ của nó. Chậc chậc, chiêu này của sư phụ đúng là cao tay thật!"
Sư phụ cười nói: "Tiểu tử nhà mày đoán không sai, nhưng trí khôn của hoàng bì tử không thấp thế đâu. Nói thật cho hai đứa mày biết, vừa nãy con súc sinh nhỏ kia đã nói dối trắng trợn. Thật ra ổ của nó chẳng nằm dưới chân cầu đá nào cả, và trong nhà nó cũng không phải chỉ có mình nó tu luyện."
Nghe thế, sư huynh trợn mắt hốc mồm: "Vãi chưởng! Con súc sinh này tinh ranh thế cơ à! Thế giờ biết đi đâu mà tìm nó đây?"
"Đừng hoảng! Sư phụ tự có diệu kế."
Sư phụ cười khà khà, đồng thời thò tay vào túi vải lấy ra một chiếc la bàn.
Chiếc la bàn kim loại này to cỡ cái đĩa đựng thức ăn ở nhà, bề mặt khắc chằng chịt những hình vẽ và văn tự cổ mà tôi nhìn không hiểu một chữ nào, ở chính giữa có một cây kim chỉ hướng rất mảnh.
Tuy tôi không biết chiếc la bàn này dùng để làm gì, nhưng có thể đoan chắc rằng món đồ đã có tuổi đời rất lâu, trông chẳng khác nào vật gia truyền qua nhiều thế hệ.
Sư phụ chỉ vào la bàn giải thích: "Mấy câu hỏi trước đó của sư phụ chỉ là diễn kịch cho nó xem thôi. Thực ra lúc chộp lấy gáy nó, ta đã âm thầm giở chút thủ thuật. Bây giờ cho dù nó có chạy đằng trời thì ta vẫn có thể dùng chiếc la bàn này để truy ra."
Nghe xong lời giải thích, tôi không khỏi cảm thán ông cụ đúng là gừng càng già càng cay, tính toán không sót một bước nào. Chắc hẳn lúc này con hoàng bì tử kia đang đắc ý trốn trong ổ, hoàn toàn không ngờ được lát nữa chúng tôi sẽ tìm tới tận nơi để san bằng hang ổ của nó!
Sư phụ nâng la bàn bằng tay trái, miệng khẽ lẩm bẩm niệm chú. Chỉ thấy cây kim vốn đang đứng yên bỗng xoay tít mù, cuối cùng dừng lại và chỉ thẳng về một hướng.
Sư phụ nhìn theo hướng cây kim, khà khà cười một tiếng rồi ra lệnh: "Tìm thấy rồi! Hai đứa mày mau mang theo bao tải, xẻng với củi khô, theo ta đi tóm cổ con hoàng bì tử kia!"
Dứt lời, ông liền đi theo hướng kim chỉ, tiến thẳng về phía ngọn núi sau chuồng gà.
Tôi và sư huynh vác theo đống đồ sư phụ yêu cầu, vội vàng bám sát phía sau.
Đường núi mùa hè cực kỳ khó đi, cỏ dại mọc um tùm, muỗi đói vo ve bên tai đến là phiền phức. Hơn nữa hai anh em còn phải vác đồ nặng trên vai, đi chẳng được bao xa đã mệt đến thở không ra hơi.
Nhìn lại sư phụ, tuổi tác đã cao mà đi thoăn thoắt phía trước như đi trên đất bằng, thực sự khiến tôi thấy xấu hổ không thôi.
Cứ thế đi bộ suốt hơn nửa tiếng, khi tới lưng chừng núi, sư phụ mới ra hiệu dừng lại.
Tôi nhỏ giọng hỏi: "Sư phụ, chúng ta tới nơi rồi ạ?"
Sư phụ cất la bàn vào túi, chỉ tay về phía một gò đất nhô lên trước mặt rồi gật đầu.
Tôi nhìn theo hướng tay sư phụ chỉ, gò đất kia cách chúng tôi khoảng hơn hai mươi mét, chiều cao chưa tới đầu gối, cỏ dại mọc đầy. Ngay phía trước gò đất có một cái hang tròn hoắm, nhìn từ ngoài vào không rõ bên trong có gì.
Sư huynh lau mồ hôi nhễ nhại trên trán rồi nói: "Sư phụ, chỗ này trông bình thường quá, con hoàng bì tử đã thành khí hậu kia sao lại thèm ở nơi này chứ?"
Sư phụ kiên nhẫn giải thích: "Chỗ này không hề đơn giản đâu. Dưới góc nhìn phong thủy, nơi này tọa Bắc hướng Nam, địa thế xung quanh rộng rãi thông thoáng, tụ khí thành phong, dưới chân núi có nguồn nước chảy vào nhưng không thoát ra, cũng không bao giờ cạn kiệt, phong thủy gọi là thế 'Vệ Long Tỉnh'. Điều này chứng tỏ nơi đây cực kỳ tốt, rất thích hợp cho yêu vật tu luyện."
Tôi và sư huynh nghe mà ngơ ngác. Một nơi trông tầm thường thế này mà sư phụ lại nhìn ra được một khía cạnh hoàn toàn khác biệt, đây quả thực là điều mà hai kẻ lính mới như chúng tôi không thể nào bì kịp.
Sư phụ vẫy tay gọi, hạ thấp giọng bảo: "Hai đứa mày ghé tai lại đây, ta dặn dò kế hoạch lát nữa cần làm một chút, cấm được để xảy ra sơ suất gì đấy!"
Hai anh em vội nghé tai vào nghe ông cụ tỉ mỉ bày mưu tính kế phá tổ hoàng bì tử, lúc này mới vỡ lẽ tại sao ông lại bảo chúng tôi mang theo nhiều món đồ lỉnh kỉnh lên núi đến vậy.
Té ra, dân gian có câu 'thỏ khôn có ba hang', loài hoàng bì tử này cũng thường đào hai lối ra vào cho tổ của mình, một hang trước một hang sau, thế nên muốn tóm gọn bọn chúng thì phải động não bày trận ở cả hai cái hang này.
Thực ra kế hoạch của sư phụ vô cùng đơn giản. Lát nữa ông sẽ châm lửa đốt củi ở cửa hang trước của tổ hoàng bì tử, quạt cho khói độc tràn vào trong. Tôi và sư huynh sẽ túc trực ở cửa hang phía sau, dùng bao tải bọc kín miệng hang lại. Đợi đến khi con hoàng bì tử bên trong bị hun khói không chịu nổi mà tháo chạy, thứ chờ đón nó sẽ chính là chiếc bao tải lớn của chúng tôi...