Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Câu nói chẳng đầu chẳng cuối này của sư phụ làm tôi ngẩn người. Nhà tôi có khách đến sao? Nhưng sao tôi lại chẳng thấy bóng dáng ai nhỉ?

Có điều, thói quen cảnh giác hình thành suốt thời gian qua khiến tôi vô thức nắm chặt nắm đấm. Ai biết được liệu có phải kẻ thù tìm tới tận cửa hay không, chẳng hạn như con đại hoàng bì tử từng bị Hồ Mộc Yên dọa cho khiếp vía chạy mất dép, hay như Tôn Chính Kha kẻ suýt chút nữa đã lấy mạng tôi cách đây không lâu.

Ngay khi suy nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, tôi liền trông thấy một bóng người lách ra từ phía sau giàn nho. Trên tay gã còn đang cầm một chùm nho, vừa nhai ngấu nghiến vừa cất lời: "Nhiều năm không gặp, không ngờ trực giác của ông vẫn nhạy bén như ngày nào nhỉ!"

Dưới ánh trăng khuyết bàng bạc trên bầu trời, tôi đã nhìn rõ diện mạo của người này.

Người đàn ông trước mắt trông chừng bốn mươi bảy, bốn mươi tám tuổi, vóc người chỉ khoảng một mét sáu, đầu trọc lóc, nước da ngăm đen. Dưới cằm gã có một chòm râu kẽm hình tam giác, khuôn mặt lúc nào cũng cười híp mí, bên hông treo một chiếc hồ lô rượu màu đỏ tía.

Tôi và sư huynh đều có chút ngơ ngác: Người này rốt cuộc là ai thế nhỉ?

Sư phụ liếc nhìn tôi và sư huynh một cái, rồi túm lấy cổ áo gã râu kẽm lôi xồng xộc vào trong nhà, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh lại dặn dò: "Hai đứa tụi bay về phòng ngủ đi, không có việc gì thì đừng có mò ra ngoài."

Giọng điệu của sư phụ vô cùng nghiêm túc, còn gã râu kẽm bị ông túm cổ áo thì mặt mày vẫn hớn hở cười xòa: "Ông xem ông kìa, bao nhiêu năm trôi qua rồi mà cái tính nóng nảy vẫn chẳng bớt đi chút nào... Dù sao cũng phải nể mặt tôi trước mặt đám trẻ con một chút chứ lị!"

Sư phụ chẳng thèm đáp lời, chỉ nghe tiếng "rầm" một cái, cánh cửa phòng đã bị đóng sầm lại.

Chỉ còn lại tôi và sư huynh trố mắt nhìn nhau. Tôi nhìn gã, gã nhìn tôi... Dù sao thì theo sư phụ bấy lâu nay, tôi chưa từng thấy ông có biểu cảm như thế này bao giờ, sự tò mò trong lòng lập tức trỗi dậy, thôi thúc tôi muốn ghé tai sát khe cửa hòng nghe lén...

Nào ngờ vừa mới nhấc chân lên, trong phòng đã truyền ra tiếng quát lớn của sư phụ: "Cái thằng ranh con kia! Còn không mau cút về phòng?!"

Tôi và sư huynh rụt cổ, thè lưỡi đầy mất hứng. Thôi được rồi, xem ra sư phụ đang muốn chơi trò tỏ ra bí hiểm đây mà.

Tôi vừa đi về phòng vừa nghêu ngao hát: "Tôi có một bí mật nhỏ, tôi có một bí mật nhỏ, quyết không thèm nói cho bạn biết đâu, quyết không thèm nói..." Tôi vừa hát vừa cười toe toét, trong đầu đã tự vẽ ra được vẻ mặt trợn mắt phồng mang, tức giận đến mức râu tóc dựng ngược của sư phụ ở trong phòng rồi.

Sư huynh cũng tính lẵng nhẵng bám theo về phòng tôi, lấy cớ là muốn vun đắp thêm tình cảm sư huynh đệ thắm thiết, nhưng đã bị tôi thẳng thừng từ chối. Nói đùa chứ, ở chung phòng với một kẻ vừa vô sỉ vừa bỉ ổi như gã, ai mà yên tâm cho nổi?

Trở về phòng, đầu tiên tôi múc nước tắm một trận mát lạnh sảng khoái, sau đó bắt đầu ngồi thiền tu luyện "Thượng Thanh Luyện Khí Thuật". Tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng sau vài ngày kiên trì luyện tập, bản thân đã có thể điều khiển và làm chủ luồng tinh khí trong cơ thể một cách vô cùng thuần thục.

Đêm mỗi lúc một khuya, tôi liên tục ngáp dài mấy tiếng, nhìn đồng hồ thấy thời gian cũng không còn sớm nữa, bèn lục đục đứng dậy kéo quần đi ra ngoài "giải quyết nỗi buồn".

Khi đi ngang qua phòng của sư phụ, tôi phát hiện bên trong vẫn còn thắp đèn. Trên khung cửa sổ in hằn bóng của hai người, một người thỉnh thoảng lại đưa hồ lô rượu lên hớp một ngụm, người kia thì cứ rít thuốc lá nhả khói liên tục. Tôi ghé tai sát vào vách tường phía sau nhà nghe ngóng một hồi, nhưng hai người họ không biết đang bàn bạc bí mật gì, âm thanh cứ rầm rì khe khẽ, hoàn toàn không thể nghe rõ được chữ nào.

Thôi bỏ đi, tôi cũng chẳng thèm nghe trộm nữa, đêm hôm khuya khoắt thế này gió thổi qua lạnh buốt cả người.

Thế là tôi tiểu một bãi ngay góc tường sau phòng của sư phụ, rồi vừa chạy vừa nhảy tót về phòng mình, nhanh chóng chui tọt vào trong chăn ấm. Khoảng thời gian qua quả thực đã vắt kiệt sức lực của tôi, trong lòng thầm nghĩ đêm nay nhất định phải đánh một giấc thật ngon, tốt nhất là ngủ thẳng cẳng đến tận trưa mai, đứa nào dám gọi tôi dậy thì đứa đó làm con rùa rụt đầu!

Nhưng người ta thường bảo hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn, đời không như là mơ.

Tôi mơ thấy một giấc mơ, trong mơ ngập trời là những sợi bông liễu bay phấp phới rồi cứ thế chui thẳng vào trong mũi tôi, ngứa ngáy đến mức không tài nào chịu nổi. Tôi liên tục dụi mũi nhưng chẳng ăn thua gì, ngay sau đó bên tai bỗng vang lên những tiếng cười quái dị lờ mờ: "Hơ hơ hơ hơ hơ..."

Tôi giật nảy mình mở choàng mắt ra, cảnh tượng đập vào mắt lập tức khiến tôi kinh hồn bạt vía.

Gã râu kẽm đến tìm sư phụ tối qua đang nằm bò ra ngay bên cạnh giường, chăm chú nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt. Trên tay gã còn cầm một chiếc chổi lông gà, ngoác miệng cười toe toét lộ ra hàm răng vàng khè: "Nhóc con tỉnh rồi đấy à?"

Đệt mợ!

"Ông là ai thế hả?! Bị điên à?! Không lo đi ngủ đi tự dưng chọc ghẹo tôi làm cái quái gì thế!"

Tôi tức điên người bật dậy như lò xo, đưa tay dụi dụi cặp mắt cay xè rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời rõ ràng là vẫn còn tối om, chưa thèm hửng sáng nữa cơ mà.

Nói thật, một khi tôi mà đã nổi cáu vì bị đánh thức giữa chừng thế này thì đến chính tôi còn thấy sợ hãi bản thân mình nữa là.

"Ái chà! Thằng ranh con này nóng tính gớm nhỉ! Sư phụ mày sắp đi xuống cổ mộ rồi, định bỏ mặc mày ở nhà đấy! Ông đây tốt bụng tới báo cho một tiếng mà còn dám nổi cáu với ta hả! Thôi dẹp đi... ta đi đây!" Gã râu kẽm nói xong liền vứt chiếc chổi lông gà sang một bên, quay người định bỏ đi.

Tôi nhanh tay lẹ mắt nhào tới chộp ngay lấy chiếc hồ lô màu tím dắt ở bên hông gã: "Ông vừa nói cái gì cơ? Sư phụ tôi định đi làm cái gì?"

"Úi úi úi, buông tay ra! Mau buông tay ra! Giật mạnh thế hỏng bảo bối của ta bây giờ!"

Gã râu kẽm hậm hực lườm tôi một cái: "Đi xuống cổ mộ! Mày còn không mau lên thì trễ mất chuyến đò đấy."

Nghe đến đây, tinh thần tôi lập tức tỉnh táo hẳn lên. Dù sao thì với tư cách là một fan cuồng từng cày nát các bộ tiểu thuyết như "Ma Thổi Đèn" hay "Đạo Mộ Bút Ký", chỉ cần nghe thấy hai chữ "cổ mộ" là đã đủ để khơi dậy sự phấn khích tột độ trong tôi rồi.

Tôi cuống cuồng cuộn tròn người lại mặc quần áo, vội vã bám gót gã râu kẽm chạy thẳng ra ga tàu hỏa trên trấn, hoàn toàn quăng gã sư huynh còn đang quấn chăn ngủ nướng ở nhà ra sau đầu.

Suốt chặng đường, gã râu kẽm cứ tản bộ nhàn nhã, khi thì cúi xuống đá mấy viên sỏi ven đường, lúc lại khề khà tu vài ngụm rượu từ chiếc bình hồ lô tím. Tôi thì nóng lòng như lửa đốt, bước chân cứ muốn bay lên, vậy mà mỗi lần ngoảnh đầu lại đã chẳng thấy bóng dáng gã đâu, cuối cùng lại phải lật đật quay ngược trở lại để tìm.

"Ông đi nhanh lên chút được không hả? Chẳng phải ông bảo sư phụ tôi đang đợi ở ga tàu sao!"

"Ông có thể đi gấp gáp hơn một chút được không!"

Mặc cho tôi ra sức giục giã, gã râu kẽm vẫn trơ ra như điếc, gã thích làm gì thì làm, hoàn toàn coi lời tôi như gió thoảng bên tai.

"Cái thằng ranh này, cứ nháo nhào như khỉ vấp bẫy thế, sao hả, mông bị lửa đốt hay sao mà muốn bay lên trời đấy!" Gã râu kẽm nói xong liền ngồi xổm xuống ven đường không thèm nhúc nhích, còn vươn vai ngáp dài một cái, nhìn cái dáng vẻ này, nếu cho gã một cái gối thì chắc gã có thể lăn ra ngủ ngay bên lề đường được thật.

"Sao ông lại ngồi xuống rồi?" Tôi sốt ruột không chịu nổi, chỉ sợ lỡ mất việc gặp sư phụ. Dù sao thì chuyện đi xuống cổ mộ đâu phải lúc nào muốn là gặp được.

"Mệt rồi! Đi không nổi nữa!"

"Thế ông muốn sao?"

"Mày cõng tao đi!" Gã râu kẽm nói xong liền nhe răng trợn mắt cười toe toét với tôi.

Tôi nhìn mà nghẹn họng, đây rõ ràng là muốn giở trò ăn vạ với tôi mà! Cõng gã ư? Gã lớn đầu thế kia rồi mà không biết xấu hổ là gì hay sao?

Được thôi, ông thích đi hay không thì tùy, tôi cũng đâu phải không biết đường ra ga, chỉ cần tự đi ra đó gặp sư phụ là được, thèm vào quan tâm đến gã râu kẽm nhà ông.

Nghĩ đoạn, tôi chẳng buồn lôi thôi với gã nữa, quay người định bỏ đi.

Vừa bước được vài bước, gã râu kẽm đã gọi giật lại: "Này! Nếu không có tao thì sư phụ mày cũng chẳng tìm thấy cổ mộ đâu! Hôm nay mày mà làm trễ nải thời gian, để xem sư phụ mày có lột da mày ra không."

Nghe gã nói câu này, tôi tức đến mức chỉ muốn xúc cho gã một gáo phân vào mặt. Nhưng vào lúc này, thà tin là có còn hơn không. Tôi đành ủ rũ quay đầu lại, cõng gã lên vai, chạy bước nhỏ một mạch hướng về phía ga tàu.

Gã râu kẽm thì sướng rồi, nằm bò trên lưng tôi, vừa uống rượu vừa nghêu ngao hát: "Tôi có một chú lừa nhỏ, tôi chưa từng cưỡi bao giờ..." Lúc đó tôi thực sự chỉ muốn bóp chết gã cho rảnh nợ.

Đến khi cõng gã chạy tới ga tàu mồ hôi nhễ nhại, từ xa đã nhìn thấy sư phụ đang đứng đó ngó nghiêng dáo dác. Tôi vội đặt gã xuống, lật đật chạy ù tới, gọi một tiếng: "Sư phụ!"

Nào ngờ sư phụ vừa nhìn thấy tôi thì mặt chẳng có chút niềm vui, trực tiếp tung một cú đá khiến tôi ngã ngửa chổng vó lên trời.

"Ai cho mày đến đây!"

Đừng nhìn gã râu kẽm chân ngắn mà lầm, gã đi đứng lật đật thế mà nhanh thoăn thoắt, hóa ra dọc đường gã chỉ đang cố tình chơi xỏ tôi. Gã vội lao ra chắn trước mặt sư phụ, cười hì hì: "Hehe, tôi, tôi gọi thằng ranh này đến đấy, dắt nó đi mở mang tầm mắt chút mà."

"Mở mang tầm mắt cái con khỉ! Chẳng phải là đang quậy phá sao!"

Mặt sư phụ đen như đít nồi, quầng thâm dưới mắt có vẻ khá nặng. Tôi lồm cồm bò từ dưới đất lên, phủi bụi đất trên người, mặt đầy mờ mịt hỏi: "Sao sư phụ đi mà không dẫn con theo, con không phải là đệ tử của sư phụ nữa sao!"

"Thằng ranh con như mày thì biết cái rắm gì, mày có biết tụi tao đi làm cái gì không? Có biết nguy hiểm thế nào không? Mau cút về nhà đi."

Cái tính tôi vốn bướng bỉnh, nghe sư phụ nói thế lại càng không cam tâm: "Con không quan tâm, con cứ muốn đi, sư phụ có cản thì con cũng tự nghĩ cách khác để đi."

"Ái chà, cái thằng ranh con này!"

Sư phụ tức đến mức muốn xông lại tẩn tôi một trận, nhưng đã bị gã râu kẽm cản lại: "Hehe, chuyện cỏn con thế có gì đâu, cứ cho nó đi cùng đi, ông bảo bọc thằng bé được cả đời chắc?"

"Nhưng mà..."

"Hehe, đừng có nhưng nhị gì nữa, tàu sắp vào ga rồi, không nhanh là không kịp lên tàu đâu."

Sư phụ bất lực lườm gã râu kẽm một cái, rồi chỉ tay vào mặt tôi dặn dò: "Cho thằng ranh mày đi cùng cũng được, nhưng đến nơi mà không nghe lời thì lập tức cút xéo ngay cho tao."

Tôi gãi gãi đầu dạ vâng, rồi quay sang nhìn gã râu kẽm, thấy gã đang nhe hàm răng vàng khè cười một cách đắc ý, cứ như muốn bảo: "Thế nào? Người anh em này không lừa mày chứ hả?"

Tôi ngoảnh mặt đi chỗ khác, chẳng buồn để ý. Nghĩ lại cảnh lúc nãy vừa bắt tôi cõng vừa chửi tôi là lừa, trong lòng tôi vẫn còn bực bội một bụng.

Có điều, tôi cũng tò mò về thân phận gã. Nhìn điệu bộ thân thiết của gã với sư phụ, tối qua lại còn ở trong phòng đàm đạo thâu đêm suốt sáng, không lẽ hai người họ là tri kỷ của nhau sao?

Chúng tôi đợi ở ga tàu khoảng năm phút thì tàu hỏa tới.

Sau khi lên tàu, tôi và sư phụ ngồi ở hàng ghế đôi, còn gã râu kẽm ngồi phía bên kia lối đi.

Thấy sư phụ đã nguôi giận đôi chút, tôi mới ghé tai hỏi nhỏ: "Sư phụ ơi, gã râu kẽm này rốt cuộc là ai thế ạ?"

Sư phụ liếc nhìn tôi một cái, tức giận đáp: "Người của Long Hổ tông ta đấy, luận về bối phận thì mày gọi gã là Ngô sư bá là được rồi, chuyện khác đừng hỏi nhiều."

"Ngô sư bá!?"

Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi, cái gã "hố người" vừa không có ngoại hình vừa chẳng ra dáng này lại là sư bá của tôi sao? Chẳng lẽ sư phụ đang đùa giỡn với tôi đấy chứ!

Gã râu kẽm nghe thấy cuộc trò chuyện liền hớn hở nói: "Hehe, hai ta đổi chỗ đi, để tôi ngồi cạnh thằng ranh này một lát, ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã thấy nó có duyên với mình rồi."

Đệt, ông đây nhìn ông cái đầu tiên chỉ muốn đấm cho một phát thôi ấy!

Gã râu kẽm đổi chỗ với sư phụ rồi ngồi xuống cạnh tôi, nhe hàm răng vàng khè ra tìm chuyện bắt đầu: "Hehe, tao thấy thằng ranh mày khá có ngộ tính đấy, xấp xỉ bằng một nửa tao thời trẻ rồi. Nghĩ năm đó tao..."

Nghe gã chém gió nước miếng bay tung tóe, tôi dứt khoát quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ thầm cứ mặc kệ gã thì lát nữa gã sẽ tự khắc im miệng.

Thế nhưng tôi đã hoàn toàn coi thường độ mặt dày của gã. Gã chẳng thèm quan tâm tôi có đáp lời hay không, cứ ngồi đó lảm nhảm không ngừng, thế vẫn chưa là gì, gã thậm chí còn cởi phăng giày ra rồi châm một điếu thuốc.

Vừa gãi chân, vừa hút thuốc, vừa lải nhải, ba việc không việc nào ảnh hưởng việc nào, thỉnh thoảng gã lại dùng bàn tay thối hoắc vừa gãi chân xong chọc chọc vào người tôi.

Dù mắt đang nhìn phong cảnh, nhưng trong lòng tôi lại có hàng vạn con thảo nê mã đang phi rầm rập qua. Tổ tông nhà gã, rốt cuộc đây là loại kỳ葩 quái đản từ đâu chui ra thế này? Tôi vốn tưởng sư huynh của mình đã đủ vô sỉ, đủ mặt dày rồi, nhưng so với gã đang ngồi cạnh lúc này thì sư huynh đúng là một đứa trẻ ngoan hiền thánh thiện nhất trần đời!

Ngay khoảnh khắc này, tôi thực sự muốn thốt lên: "Sư huynh ơi, tao nhớ mày quá, giá mà người ngồi cạnh tao bây giờ là mày thì tốt biết bao..."