Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 11. Thẻ Đạo Cụ Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên
Dịch: Dưa Hấu
Mọi chuyện đã bàn xong, ai đi đường nấy.
Mục Hàn Xuyên không vội rời đi, mà nán lại phòng đấu giá thêm một lúc, nhìn về phía đài đấu giá.
Trên đó, một ông chú đã có tuổi đang chủ trì, khá nhàm chán.
“Vật phẩm đấu giá tiếp theo, đạo cụ: Một Thẻ Tăng Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên màu lam, giá khởi điểm 3 triệu.”
“Oa!”
Phía dưới vang lên một trận kinh hô nho nhỏ, chủ yếu là vài nam nữ trẻ tuổi chưa từng trải sự đời.
Trong mắt Mục Hàn Xuyên hiện lên một chút khát vọng, hắn dừng lại ở đây cũng là muốn chiêm ngưỡng tấm Thẻ Tăng Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên màu lam này.
Hắn chưa từng có được, cũng chưa từng có cơ hội sử dụng.
Quá đắt.
Hắn mua không nổi...
Trắng 1 điểm.
Vàng 2 điểm.
Lam 3 điểm.
Đỏ 4 điểm.
Tím 5 điểm.
Thẻ thuộc tính cấp cao nhất từng xuất hiện trên thị trường cũng chỉ tới màu tím, còn màu đen gần như chưa từng nghe nói tới.
Ngay cả Thẻ Tăng Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên màu trắng cấp thấp nhất, chỉ tăng 1 điểm thuộc tính ngẫu nhiên, giá cũng khởi điểm từ 1 triệu.
Còn tấm màu lam này lại cần tới 3 triệu.
Hắn lấy đâu ra tiền mà mua?
Cửa ải thí luyện đúng là nơi chủ yếu để thí luyện giả thu được điểm thuộc tính, nhưng bên trong cũng đi kèm nguy hiểm rất lớn.
Thẻ thuộc tính ngẫu nhiên thì khác, tuy khi sử dụng có hạn chế về thời gian, nhưng chỉ cần thiên phú của ngươi đủ tốt, cho dù không tham gia cửa ải thí luyện, cũng chưa chắc đã kém hơn những thí luyện giả kia.
Mục Hàn Xuyên cũng không biết có thể gọi thứ này là thiên phú hay không, hắn chỉ nghe người khác nói như vậy.
Dù sao đại khái cũng là ý đó, giống như tư chất của ngươi. Tư chất càng tốt, tốc độ tu luyện càng nhanh.
Ở đây cũng tương tự, thiên phú càng tốt, khoảng thời gian giữa hai lần sử dụng thẻ thuộc tính ngẫu nhiên càng ngắn.
Nếu ngươi một tháng mới có thể sử dụng một tấm thẻ thuộc tính ngẫu nhiên, còn những người có thiên phú tuyệt đỉnh một tuần đã có thể sử dụng một tấm, vậy trong vô hình, khoảng cách giữa hai bên đã bị kéo ra cực lớn.
Đây chính là cái gọi là thiên phú.
Quả thật không công bằng, nhưng đây chính là hiện thực, trên đời chưa từng có cái gọi là công bằng tuyệt đối.
Thật ra gặp phải loại người thiên phú tốt cũng chưa đáng sợ đến thế, giống như Mục Hàn Xuyên, hắn còn chưa từng sử dụng thẻ thuộc tính ngẫu nhiên, bởi vì không có tiền.
Chưa từng dùng qua, ai biết thiên phú của hắn thế nào?
Thứ thật sự đáng sợ là những kẻ vừa có thiên phú tuyệt đỉnh, sau lưng lại có bối cảnh cường đại, hoàn toàn không thiếu tiền.
Loại người đó mới thật sự đáng sợ!!!
Giống như vị đại tiểu thư mà bọn họ nhận dẫn lần này, nếu thiên phú của nàng không kém, lại thêm mỗi tháng một lần thí luyện đoàn đội, thậm chí không cần tham gia thí luyện cá nhân, tốc độ phát triển cũng hoàn toàn không chậm.
Thậm chí còn có thể nhanh hơn thiên tài bình thường.
Đây chính là đại diện điển hình cho việc dùng sức mạnh của tiền tài chuyển hóa thành thực lực bản thân.
“Tiền sao, thích thật đấy, đáng tiếc ta không có!!”
Nộp tiền đặt cọc xong, trên người hắn còn chưa tới 1 triệu.
Amen...
Ngay cả mỗi tháng một lần thí luyện đoàn đội hắn cũng phải nghĩ cách gom tiền mới tham gia nổi.
Loại đồ chơi này cũng chỉ có thể nghĩ tới trong mơ.
“Thế nào, nhìn trúng tấm thẻ thuộc tính ngẫu nhiên này sao?”
Người nam tử trung niên trong phòng riêng chẳng biết từ lúc nào đã đi tới bên cạnh Mục Hàn Xuyên.
Vị đại tiểu thư kia thì không thấy đâu.
“Không có, chỉ nhìn thôi.”
Ta tuyệt đối không thể thừa nhận mình nghèo.
“Ha ha.” Người nam tử trung niên cười cười.
Trong tay gã xuất hiện một tấm Thẻ Tăng Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên màu vàng, đưa về phía Mục Hàn Xuyên.
“Tấm trên kia đã có bằng hữu ta nhìn trúng. Tấm này tặng ngươi. Lúc thí luyện đoàn đội, để ý tiểu thư nhà chúng ta nhiều một chút.”
“Nàng xuất thân tôn quý, từ nhỏ cũng có chút tính khí tiểu thư. Đương nhiên, chỉ cần không chọc tới nàng, nàng cũng sẽ không tùy tiện giở tính khí.”
“Ơ?” Mục Hàn Xuyên đương nhiên không đưa tay nhận ngay.
Thế này sao mà ngại được...
“Cầm lấy đi. Ta hy vọng tiểu thư nhà ta có thể nguyên vẹn trở về, không có vấn đề chứ?”
“Đương nhiên không có vấn đề.”
Một chút vấn đề cũng không có.
Người ta đã chủ động nhét tới tận tay, không nhận chẳng phải là không nể mặt sao?
Mục Hàn Xuyên miễn cưỡng nhận lấy, mím môi cố nhịn cười.
Đúng là người tốt mà.
Đồ trị giá 2 triệu, nói tặng là tặng.
Chỉ bằng phần thành ý này của bọn họ, cho dù ta xảy ra chuyện cũng không thể để vị đại tiểu thư kia xảy ra chuyện. Đây chính là đạo đức nghề nghiệp.
“Ngươi rất tốt.” Người nam tử khen một câu rồi tự mình rời đi.
Gã chẳng lẽ muốn lôi kéo ta?
Đương nhiên không thể là kéo hắn về làm con rể, đơn giản chỉ là muốn kéo về làm tay chân hoặc vệ sĩ.
Những gia tộc này rất coi trọng loại người như Mục Hàn Xuyên, nhất là kiểu có năng lực cá nhân cực kỳ nổi bật như hắn.
Nếu có thể biến thành người của mình, tương lai hoàn toàn có thể tổ chức trong gia tộc một đội ngũ có sức cạnh tranh, tự tham gia thí luyện đoàn đội.
Tiền bỏ ra cũng không coi là lãng phí, tương đương với dùng để bồi dưỡng tay chân cho chính mình.
Đồng thời còn có thể hộ giá hộ tống cho hậu bối trẻ tuổi trong tộc. Một công nhiều việc.
Mục Hàn Xuyên nhìn về phía đài cao.
Tấm Thẻ Tăng Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên màu lam kia cuối cùng được mua với giá 3,5 triệu, không cao hơn giá khởi điểm quá nhiều.
Dù vậy, nếu một tháng muốn dùng bốn tấm thì vẫn là một mức giá trên trời...
Bất kể sử dụng thẻ thuộc tính cấp bậc nào, khoảng thời gian giữa hai lần sử dụng đều được quyết định theo thiên phú của bản thân, không có gì khác biệt.
Trong điều kiện tài chính cho phép, đương nhiên cấp bậc càng cao càng tốt.
Có thể dùng màu lam thì ai lại dùng màu trắng?
Mỗi tháng có thể tăng thêm vài điểm thuộc tính nữa, mà đây vẫn chỉ là thẻ thuộc tính ngẫu nhiên. Nó chỉ có thể ngẫu nhiên cộng vào các loại thuộc tính.
Trên Thí Luyện Tinh còn có xác suất thu được Thẻ Đạo Cụ Điểm Thuộc Tính Chỉ Định, thứ đó mới thật sự đắt.
Giá của nó gần như lấy thẻ thuộc tính ngẫu nhiên cùng cấp nhân ba, loại màu lam đại khái khoảng 9 triệu.
Ha ha.
Đời này cũng không thể mua nổi.
Người bình thường chắc chắn mua không nổi.
Chỉ có những đại nhân vật thật sự, hoặc những người chỉ thiếu một chút thuộc tính là có thể kích hoạt một món trang bị hay kỹ năng nào đó, mới cố ý mua loại này để bổ đủ điểm số.
Đương nhiên cũng có thể mua thẻ thuộc tính ngẫu nhiên rồi đánh cược, một lần trúng ngay thì lời lớn.
Nhưng nếu mười lần vẫn không trúng thuộc tính mình cần, vậy đúng là lỗ đến tận nhà bà ngoại. Quan trọng hơn vẫn là thời gian.
Mười lần?
Cho dù thiên phú hơn người, một tuần có thể sử dụng một tấm, cũng phải mất hơn hai tháng. Có tiền để tiêu, nhưng không có nhiều thời gian như vậy để lãng phí...
Mục Hàn Xuyên rời đi, vội vàng trở về sử dụng tấm thẻ thuộc tính màu vàng này, hắn cực kỳ muốn biết thiên phú của mình rốt cuộc thế nào.
Ông trời phù hộ, hy vọng đừng quá kém.
...
Một tiếng rưỡi sau.
Mục Hàn Xuyên đi đường với tâm trạng thấp thỏm, còn cố ý vòng một vòng lớn, cuối cùng trở về căn cứ bí mật của mình.
Vốn dĩ có thể trực tiếp dùng trên đường, nhưng hắn vẫn nhất quyết trở về đây, có lẽ vận may sẽ tốt hơn một chút...
Hắn lấy tấm đạo cụ màu vàng kia ra.
Phía trên có một tầng hoa văn nhàn nhạt, hiện ra một con số 2 vô cùng đơn giản.
Ý nghĩa chính là tăng 2 điểm thuộc tính...
Mấy nền văn minh cao cấp kia cũng qua loa quá rồi, không thể làm cho nó trông có đẳng cấp hơn một chút sao?
“Ông trời phù hộ, ta nguyện lấy hai mươi năm tuổi thọ của mỗi người phụ mẫu ta ra đổi!! Không được thì ba mươi năm cũng được!!”
Cầu nguyện xong, Mục Hàn Xuyên trực tiếp sử dụng tấm đạo cụ.
‘Thẻ Đạo Cụ Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên sử dụng thành công. Thể Phách tăng 2 điểm. Do điểm Nhanh Nhẹn và Tâm Thức không đủ, bổ sung sang Tâm Thức.’
‘Thể Phách +1’
‘Tâm Thức +1’
‘Hoàn tất cộng điểm.’
Quả nhiên lại tăng vào Thể Phách.
Mục Hàn Xuyên đã sớm có chuẩn bị tâm lý, không biết tại sao, tất cả phần thưởng thuộc tính hắn từng nhận được, không có ngoại lệ, toàn bộ đều cộng vào Thể Phách.
Chỉ khi điểm số các thuộc tính khác thấp hơn một phần tư mức cơ sở, hệ thống mới tự động bổ sung sang thuộc tính khác.
Lần này cũng vậy, cho dù là thẻ thuộc tính ngẫu nhiên cũng không ngoại lệ.
Mục Hàn Xuyên nhìn về bảng thuộc tính của mình.
‘Sức Mạnh: 88’
‘Thể Phách: 343+1 (cấp E)’
‘Nhanh Nhẹn: 86’
‘Tâm Thức: 86+1’
‘Trang bị: Không’
‘Kỹ năng: Di Chuyển (cấp S), 1/2’
‘Đạo cụ: Không, 0/’
‘Não Vực Thừa Tái Lực: 16% (còn lại 1%)’
Cũng không tệ.
Tâm Thức lại tăng thêm 1 điểm, khoảng cách tới cấp F lại gần thêm một chút.
Mục Hàn Xuyên lập tức kiểm tra thời gian còn lại trước khi có thể sử dụng tấm thẻ thuộc tính ngẫu nhiên tiếp theo.
‘Thời gian hồi giữa hai lần sử dụng Thẻ Đạo Cụ Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên: còn 5 ngày 23 giờ 59 phút…’
“CMN... Sáu ngày.” Mục Hàn Xuyên kích động bật dậy.
Điều này đại biểu cho cái gì?
Đại biểu rằng mỗi tháng hắn có thể sử dụng năm tấm Thẻ Đạo Cụ Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên.
Chỉ cần sau này kiếm đủ tiền, mỗi tháng hắn có thể tăng thêm hơn 10 điểm Thể Phách. Tốc độ thăng cấp gần như tăng gấp đôi.
Đương nhiên tiền đề của tất cả những thứ này là ta phải có đủ tài lực.
“Bây giờ ta đã là người sở hữu kỹ năng cấp S kinh khủng như vậy, còn sợ không kiếm được tiền sao? Chắc chắn làm được, tin tưởng bản thân.”
Mục Hàn Xuyên tự cổ vũ mình, giống như tiêm một liều máu gà nồng độ một trăm phần trăm.
Không ngờ thiên phú của mình lại cao như vậy.
Trong nhận thức và hiểu biết của hắn, thời gian ngắn nhất hắn từng nghe nói cũng chỉ là bảy ngày.
Còn dài nhất là hơn ba tháng.
Không phải ai khác, chính là người quản lý của hắn, Sài Long...
Sài Long chắc chắn phế rồi, không còn lấy một chút cơ hội cứu vãn nào.
Chưa từng thấy không có nghĩa là không tồn tại, trên tinh cầu này chắc chắn vẫn còn người có thiên phú cao hơn hắn, thậm chí cao hơn rất nhiều.
Càng chưa nói tới vô số chủng tộc trong cả tinh hệ này, hắn vẫn phải cố gắng hơn nữa!