Dịch: Dưa Hấu

Mười phút sau.

Bạch Cốt quay trở về, trong tay cầm một ống máu sền sệt, Sơ Vũ nhìn mà hơi buồn nôn.

“Bôi lên đi, chuẩn bị chuyển vị trí. Trước khi trời tối nhất định phải tìm được một nơi ẩn náu an toàn.”

“Được.”

Nửa Đêm Hồng Trà trước tiên tự bôi cho mình, sau đó lại bôi cho Sơ Vũ.

Cho dù cực kỳ không tình nguyện, Sơ Vũ cũng không nhúc nhích, vẫn rất phối hợp.

Mục Hàn Xuyên đương nhiên tự mình bôi...

Hai phút sau, Hắc Vũ cũng trở về, trên người gã đã bôi sẵn máu Ảnh Minh Chu.

Tự mình động thủ, cơm no áo ấm.

Bạch Cốt hỏi Hắc Vũ: “Xung quanh thế nào?”

“Không phát hiện đội ngũ khác. Phía đông nam có một ngọn núi nhỏ, chính nam có rất nhiều khe rãnh sâu cạn khác nhau.”

Thời gian quá ngắn, Hắc Vũ chỉ kịp dò xét được chừng đó.

“Đi chính nam.” Bạch Cốt quyết định rất dứt khoát.

Gã không chọn ngọn núi nhỏ kia, mà chọn khu vực khe rãnh có địa hình phức tạp hơn. So với ngọn núi nhỏ, khu vực khe rãnh ít nguy hiểm hơn nhiều.

Sau khi bôi xong máu Ảnh Minh Chu, cả nhóm nhanh chóng lên đường.

Hắc Vũ đi phía trước dò đường.

Bạch Cốt dẫn đầu.

Ở giữa là Mục và Sơ Vũ.

Nửa Đêm Hồng Trà đi cuối cùng.

Đây là đội hình chiến đấu có thể ứng phó bất cứ lúc nào. Nhiệm vụ của Mục Hàn Xuyên là trước tiên bảo vệ Sơ Vũ, còn bọn họ phụ trách chiến đấu.

Ha ha.

Mục Hàn Xuyên lén liếc Sơ Vũ bên cạnh.

Kỹ năng Thiên Di của hắn hiện tại mới chỉ đánh dấu sáu vật phẩm.

Có nên thử xem người sống như nàng có thể bị đánh dấu hay không?

Tuy hắn tuyệt đối tin tưởng có thể bảo đảm nàng không xảy ra chuyện, nhưng cũng không thể nói là không có sơ suất.

Lỡ thật sự xuất hiện tình huống ngoài dự liệu thì sao?

Ví dụ như gặp phải cả một đội khác tập kích?

Cho dù hắn có thể gánh đòn đến đâu cũng không thể chịu nổi nhiều người cùng lúc. Nếu thật sự có thể đánh dấu Sơ Vũ, vậy mới đúng là không còn sơ hở.

Dọc đường suy nghĩ rất lâu, Mục Hàn Xuyên cuối cùng vẫn quyết định thử, dù sao nếu không được cũng chẳng mất gì, thử một lần vẫn hơn.

Một đại tiểu thư chưa từng trải sự đời như nàng, chắc chắn cũng không hiểu hắn đang làm gì với mình.

Phía trước xuất hiện một khe rãnh khá sâu, Mục Hàn Xuyên thuận thế đỡ lấy một cánh tay của nàng, kéo nàng lên một chút.

Sơ Vũ mỉm cười cảm kích với hắn. Thật ra nàng rất muốn nói, mình không phải cái gì cũng không làm được.

Tuy đây là lần đầu tiên nàng tham gia thí luyện, nhưng Nhanh Nhẹn và Sức Mạnh của nàng đều đã đạt cấp F.

Một cái hố nhỏ thế này căn bản không làm khó được nàng.

‘Đánh dấu thành công, vật đã đánh dấu: 7/7.’

Mẹ nó!

Mục Hàn Xuyên kinh ngạc.

Người sống thật sự có thể đánh dấu.

Không hổ là kỹ năng cấp S.

Quá nghịch thiên rồi!!

Trước đây hắn còn từng nghi ngờ kỹ năng cấp S này không quá mạnh.

Nhưng đã có thể đạt tới cấp S, sao có thể là kỹ năng rác rưởi?

Chẳng qua là xem người dùng nó thế nào mà thôi.

Trong đầu hắn lúc này đã xuất hiện rõ ràng vị trí hiện tại của Sơ Vũ, không nói tới chuyện dùng Thiên Di với nàng. Chỉ riêng khả năng đánh dấu vị trí này đã là một lợi ích cực lớn.

Cho dù hắn tạm thời rời khỏi nàng hoặc hai bên mất liên lạc trong thời gian ngắn, hắn vẫn có thể lập tức tìm được nàng, hoàn toàn không sợ để lạc người.

Trâu!

Thân là một vệ sĩ đạt tiêu chuẩn, ta lại đột phá thêm một bước lớn.

Tương lai nếu thật sự cùng đường mạt lộ, lại có thêm một con đường kiếm sống tuyệt hảo.

Đương nhiên không phải dấn thân vào nghề bảo vệ, mà là nghề bắt cóc!

Chỉ cần tìm cách tiếp xúc với mục tiêu trước, sau đó đánh dấu đối phương.

Tiếp theo chờ ba tháng, nửa năm, tới một đêm nào đó vắng người, trực tiếp dùng Thiên Di đưa đối phương đi, sau cùng chỉ cần đòi tiền chuộc.

Một mạch hoàn thành.

Mức độ nguy hiểm bằng không.

Nếu thế này mà còn bị bắt được, ta thật sự phải viết một chữ phục thật lớn!!

...

Dọc đường, khắp nơi đều có thể thấy những khối đá cháy đen, không ít khu vực trên mặt đất cũng bị nhuộm thành màu đen.

Đi về phía nam mấy kilômét, tiểu đội dừng lại bên một khe rãnh sâu hơn bảy mét. Phía dưới tối om, bốn phía đều bị đá màu đen bao quanh.

Sau khi cẩn thận kiểm tra, Bạch Cốt rất hài lòng với nơi này, “Rất tốt, chọn chỗ này.”

Nửa Đêm Hồng Trà cũng kiểm tra một lượt, “Được.”

“Bắt đầu đào.”

Hắc Vũ ở lại bên ngoài, quan sát tình hình xung quanh.

Nửa Đêm Hồng Trà canh ở mép hố, cảnh giác bốn phía khe rãnh.

Bạch Cốt và Mục Hàn Xuyên nhảy xuống dưới, chọn một vị trí có tầm nhìn tốt lại dễ phòng thủ, bắt đầu đục đá, đào một nơi trú ẩn tạm thời để chuẩn bị ứng phó ban đêm.

Còn Sơ Vũ đại tiểu thư đương nhiên tìm một chỗ tốt ngồi ngẩn người, giám sát mọi người làm việc là được.

Nàng chỉ không hiểu.

Ban ngày mà đã bắt đầu đào hang rồi sao?

“Đá ở đây hơi cứng.” Mục Hàn Xuyên than phiền một câu.

Bạch Cốt cũng đang vất vả đục đá, thuận miệng đáp: “Thế mới tốt. Khả năng phòng hộ cao hơn, chất lỏng đen cũng không dễ thấm vào.”

Hai người đào suốt nửa giờ, hai người nam nhân mồ hôi như mưa.

Hai người nữ nhân thì một người ngồi trên, một người ngồi dưới, nhàn đến phát hoảng.

Mắt thấy hang động đã sâu hơn ba mét, diện tích khoảng tám mét vuông, gần như sắp hoàn thành, nơi xa đột nhiên truyền tới tín hiệu cảnh báo của Hắc Vũ.

Đó là tiếng kêu bắt chước một loại côn trùng rất phổ biến trên Thí Luyện Tinh.

Ba người đồng thời ngẩng đầu lên, động tác trong tay lập tức dừng lại.

Bọn họ nhìn nhau, mới tới Thí Luyện Tinh hơn một giờ mà đã xuất hiện nguy cơ?

Bạch Cốt ra thủ thế 2-1.

Hai người còn lại lập tức hiểu, ngay khi Sơ Vũ vẫn còn đang ngẩn ra, Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà đồng thời lao khỏi khe rãnh, nhanh chóng di chuyển về phía Hắc Vũ.

Sơ Vũ không biết xảy ra chuyện gì, nàng vừa định hỏi thì đã bị “Mục” giơ tay ngăn lại, ra hiệu nàng tới bên cạnh.

Sơ Vũ không dám chậm trễ, lập tức chạy tới bên Mục.

Tim nàng đập nhanh hơn.

Chẳng lẽ vừa tới đây đã gặp đội thí luyện khác?

Mục Hàn Xuyên ra hiệu Sơ Vũ trốn vào hang động vừa đào xong, còn mình tháo khiên tròn bên hông xuống, canh ở cửa hang.

Sơ Vũ ngoan ngoãn đi vào, đến lúc này nàng mới chợt nhớ ra.

Mình là phụ trợ mà?

Bây giờ muốn gia trì Sức Mạnh cho Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà đã không kịp.

Nhưng vẫn có thể gia trì cho Mục, ít nhất chứng minh mình không hoàn toàn vô dụng.

Mục Hàn Xuyên cảm thấy cơ thể hơi ấm lên.

Hắn phát hiện thuộc tính Sức Mạnh của mình lặng lẽ thay đổi, từ 88 nhảy lên 108, trực tiếp bước vào cấp F...

A!

Mục Hàn Xuyên nhìn về phía Sơ Vũ, hóa ra đây chính là kỹ năng phụ trợ của nàng.

Quả thật hơi đơn nhất, nhưng thứ được tăng lại là Sức Mạnh, thuộc tính quan trọng nhất.

Như vậy cũng rất tốt.

Đặc biệt là đối với hắn, trực tiếp giúp thuộc tính Sức Mạnh của hắn bước vào cấp F.

Mỗi khi thuộc tính bước qua một đại cấp, thuộc tính tương ứng sẽ trực tiếp nhận thêm hai thành tăng phúc.

Phần tăng phúc này không tính vào bản thân điểm thuộc tính.

Nói cách khác, hắn không chỉ nhận được 20 điểm Sức Mạnh gia trì, mà còn đồng thời nhận thêm hai thành tăng phúc lực công kích nhờ bước vào cấp F.

Đối với một xe tăng như hắn, mức tăng này không thể nói là nhỏ. Đây là một nữ tử tốt!

...

Phía Hắc Vũ, gã phát hiện một sinh vật thuộc Lân Uyên Tộc của Thủy Lân Tinh. Đây là một chủng tộc sống dưới nước. Ở trong nước, thực lực tăng mạnh, lên đất liền, thực lực giảm đi rất nhiều.

Khá mất cân bằng.

Cơ thể sinh vật kia có màu xanh bạc, cao khoảng hai mét rưỡi, tỷ lệ tứ chi cân đối, độ linh hoạt của các khớp cao hơn Nhân Tộc.

Phía sau xương cụt kéo dài một cấu tạo dài khoảng ba mươi đến năm mươi centimét, giống chiếc đuôi cá có vây, mống mắt hai mắt có màu vàng kim.

“Tình hình thế nào?” Bạch Cốt đi tới bên cạnh Hắc Vũ.

Nửa Đêm Hồng Trà thì không tới gần, mà mai phục ở phụ cận.

“Tên Lân Uyên Tộc này hình như đã trúng bào tử Cự Quyết, ý thức có chút không tỉnh táo.”

Nhìn kỹ, quả thật là vậy.

Trên người tên Lân Uyên tộc có vết máu màu lam, rõ ràng đã từng chiến đấu.

Trạng thái lúc này cũng vô cùng hỗn loạn, chạy loạn khắp nơi, liên tục phá hoại xung quanh, tinh thần rõ ràng có vấn đề.

“Chỉ có một mình hắn?”

“Đúng. Hẳn là người mới, không hiểu tình hình khu vực này.”

“Phải.”

Xem ra đội ngũ Lân Uyên Tộc này là một đội tạm thời chắp vá.

Người này bị bào tử xâm nhập cơ thể, coi đồng đội của mình thành kẻ địch, sau khi xảy ra một trận hỗn loạn thì chạy tới đây.

“Xử lý thế nào?”

“Đây là thí luyện chém giết, đương nhiên phải giải quyết.”

“Ngươi đi quan sát xung quanh, để Nửa Đêm Hồng Trà tùy thời tiếp ứng. Ta sẽ tự mình xử lý hắn.”

“Được!”