Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 20. Chương 20: Ra Ngoài Nhặt Hời
Dịch: Dưa Hấu
“Đi!”
Thu thập xong chiến lợi phẩm, đội ngũ lập tức lên đường đổi vị trí.
Số lượng quái điểu quá nhiều, bên ngoài sẽ rất nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa cơ hội cực lớn.
Những con quái điểu này không chỉ công kích bọn họ, mà còn tấn công không phân biệt tất cả các chủng tộc.
Chỉ cần bọn họ ẩn nấp đủ tốt, nhất định sẽ có cơ hội nhặt hời.
Năm mươi bảy đội ngũ, cho dù hôm qua đã tổn thất mười đội thì vẫn còn bốn mươi bảy đội.
Chắc chắn sẽ có rất nhiều đội gặp phải quái điểu tấn công.
Bất kể nhặt được thi thể quái điểu hay gặp phải thí luyện giả khác đi lẻ, đều là kiếm lớn.
Nếu không cẩn thận lại gặp cảnh hai bên lưỡng bại câu thương, vậy thì càng kiếm đậm.
Vẫn là Hắc Vũ đi phía trước, gã dò xét một đoạn lại dừng một lúc.
Bạch Cốt cùng những người khác theo ở phía sau không xa, một khi xác định phía trước không có quái điểu, bọn họ lập tức tiến lên.
Tốc độ không nhanh, nhưng cũng không chậm, mọi việc lấy ổn làm chủ.
Địa hình Tịch Tẫn Hoang Nguyên vô cùng phức tạp, gần như không có một vùng nào bằng phẳng.
Khắp nơi đều là những gò núi nhỏ quanh co, những dải khe sâu hoặc những cụm đá đen hỗn loạn, vô cùng thích hợp để ẩn nấp.
Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến bọn họ dám ra ngoài tìm cơ hội. Nếu không, một khi bị đàn quái điểu vây công thì rất dễ xảy ra chuyện.
Cứ như vậy chậm rãi tiến lên, sau hơn một giờ, bọn họ lại phối hợp giải quyết ba con quái điểu đi lẻ.
Đáng tiếc vẫn không gặp một đội thí luyện nào.
“Những đội khác đi đâu hết rồi? Sao một đội cũng không thấy?” Sơ Vũ không ngại học hỏi.
“8 giờ, đàn quái điểu này sẽ tản đi, trở về hang ổ của chúng. Đến lúc đó những đội kia mới đi ra.” Nửa Đêm Hồng Trà thuận miệng giải thích.
Không ai là kẻ ngốc.
Đối mặt với đàn quái điểu lớn thế này, ai lại chạy lung tung bên ngoài?
Có khi những đội khác cũng giống bọn họ, đang lén lút ẩn mình, tìm cách xử lý những con quái điểu đi lẻ.
“Chỉ còn một khắc nữa, tăng tốc một chút.” Bạch Cốt không muốn cứ thế tay trắng quay về.
“Được!”
Quái điểu sắp rời đi, Hắc Vũ cũng bớt được không ít lo lắng, tốc độ hành động lập tức tăng mạnh.
Tìm kiếm thêm mười phút, đội ngũ cuối cùng cũng có phát hiện đầu tiên.
“Bên kia!” Hắc Vũ chỉ về một phương hướng.
Mọi người trốn sau một tảng đá lớn, đồng loạt nhìn sang.
Một người Trạch Nhĩ Tháp Tộc cao tới bốn mét nằm trên mặt đất, đã mất khả năng phản kháng, ba con quái điểu đang vây quanh gã.
“Có vẻ vẫn chưa chết!”
Khả năng cảm nhận của Hắc Vũ mạnh nhất, gã cẩn thận quan sát.
Bạch Cốt nói: “Nổ súng, tiễn hắn một đoạn.”
“Được!”
Rút súng, ngắm chuẩn, bắn.
Một mạch hoàn thành, cách hơn năm trăm mét, một phát Quang Năng Đạn đánh trúng tên Trạch Nhĩ Tháp Tộc vẫn chưa tắt thở.
Cướp mục tiêu thành công, số lượng đánh giết tăng lên mười một.
Bắn xong lập tức chạy, tất cả mọi người cùng chạy.
Sơ Vũ sững ra một chút, nàng còn tưởng bọn họ sẽ giết luôn mấy con quái điểu kia.
Kết quả lại chạy mất? Nàng lập tức bám sát, dùng hết sức chạy theo.
Ba con quái điểu bỏ lại con mồi dưới chân, kêu lên rồi đuổi tới, tốc độ cực nhanh.
Đáng tiếc đám người phía trước còn chạy nhanh hơn, bọn họ đã lật qua sườn núi bên kia, trốn vào khoảng trống giữa ba tảng đá lớn.
Mất dấu mục tiêu, đàn quái điểu kêu inh ỏi một lúc lâu rồi mới cùng nhau bay đi, một con trong số đó mang theo thi thể tên Trạch Nhĩ Tháp Tộc.
Sơ Vũ nằm xuống bên cạnh Mục Hàn Xuyên, sát bên cánh tay trái hắn, thở dốc dữ dội.
Đời này nàng chưa từng chạy nhanh đến thế, biết trước phải chạy thì nàng đã chạy trước một bước rồi.
Mục Hàn Xuyên lặng lẽ dịch sang bên cạnh một chút.
Không ai nói chuyện, tất cả đều im lặng chờ đợi.
Chỉ có Sơ Vũ căng thẳng không thôi, lại chủ động ghé sát về phía Mục.
“Chúng đuổi tới chưa?”
Lần này Mục Hàn Xuyên không tránh nữa, tránh tiếp thì quá rõ ràng.
“Yên tâm, an toàn rồi, chúng đi rồi.” Bạch Cốt lên tiếng trấn an.
Biểu hiện của Sơ Vũ rất tốt, gã rất hài lòng.
So với mấy vị ông chủ mà bọn họ từng nhận trước đây, nàng nghe lời hơn nhiều.
“Vậy là tốt, vậy là tốt.”
“Phía sau ngọn núi kia hình như có chút động tĩnh.”
Sự chú ý của mọi người đều đặt vào ba con quái điểu phía trước, nếu bị chúng đuổi kịp sẽ rất phiền phức, thậm chí có thể dẫn thêm quái điểu tới.
Chỉ có Nửa Đêm Hồng Trà để ý tới phía sau ngọn núi sau lưng, nơi đó dường như có động tĩnh.
Bạch Cốt cẩn thận lắng nghe nhưng không nghe thấy gì, gã nhìn sang Hắc Vũ.
Khả năng cảm nhận của Hắc Vũ mạnh nhất.
Hắc Vũ hơi nhíu mày, “Hình như thật sự có chút tình huống.”
Vậy thì đúng là có chuyện.
Bạch Cốt nói: “Chờ thêm một phút rồi qua xem.”
Mấy người đều không có ý kiến.
Sơ Vũ thì không quá vui vẻ.
Xa như vậy… Lại phải chạy nữa...
Chỉ trong buổi sáng, bọn họ đã chạy hơn một giờ, mãi tới khi ba con quái điểu bay xa, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, năm người mới cẩn thận bước ra.
Bọn họ đổi hướng, đi về phía sau ngọn núi lớn kia.
Khoảng cách không gần, còn phải leo lên đỉnh núi mới biết bên kia rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Vừa chạy được vài trăm mét, trên đầu lại có một đàn quái điểu bay qua.
Khoảng năm con, bọn chúng có vẻ rất gấp, hơn nữa vừa hay cũng bay về phía bên kia ngọn núi.
Cả nhóm lập tức ẩn nấp, trong lòng lại đồng thời vui mừng, quả nhiên có vấn đề.
Bên kia chắc chắn đang có một trận chiến, nói không chừng lại có thể nhặt được món hời.
“Nhanh, tăng tốc. Hắc Vũ, ngươi qua trước xem tình hình.”
“Được!”
Cả nhóm lập tức tăng tốc chạy.
Mục Hàn Xuyên ở cuối cùng, không phải hắn chậm, mà trên cánh tay còn có Sơ Vũ đang bám lấy.
Nàng sợ.
Nàng đã gần chạy không nổi, tiếng thở dốc càng lúc càng nặng, vẫn nắm chặt lấy Mục, chỉ sợ bị đội ngũ bỏ lại.
Chạy khoảng ba phút, Hắc Vũ là người đầu tiên tới nơi, sớm tìm được vị trí ẩn nấp.
Phút thứ tư, Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà đuổi tới.
Mục Hàn Xuyên cùng Sơ Vũ mãi tới phút thứ năm mới tới.
Tầm nhìn phía trước lập tức rộng mở, lúc này hắn mới nhìn rõ tình hình bên kia ngọn núi.
Phía dưới là một dải đá lởm chởm vô cùng dốc.
Phía trên, bốn người Sí Linh Tộc đang giao chiến với hơn hai mươi con quái điểu.
Hai bên liên tục lao vào nhau trên không trung, tiếng kêu vang lên không ngừng, trận chiến vô cùng kịch liệt.
Lại là Sí Linh Tộc?
Biết đâu tên Sí Linh Tộc tối qua rơi xuống rồi bị bọn họ nhặt được cũng thuộc đội này.
“Hơi thảm. Tình hình này làm sao cướp mục tiêu?”
Đương nhiên không thể đi… Làm vậy chẳng khác nào tự tìm phiền phức.
Bọn họ đâu có ngốc.
“Chờ. Đội Sí Linh Tộc này sắp không chịu nổi rồi, chắc chắn phải chạy. Chúng ta bám theo phía sau, tìm cơ hội đánh lén.”
Hình như cũng chỉ có thể làm như vậy, bốn người vẫn còn trạng thái khá tốt, tập trung tinh thần cảnh giới.
Chỉ có Sơ Vũ đã nằm xuống, ghé bên cạnh Mục Hàn Xuyên.
Nàng khẽ kéo hắn, thở hổn hển nói: “Lát nữa nếu phải chạy thì báo ta trước, để ta chạy trước...”
Mục Hàn Xuyên rất bất đắc dĩ.
Ngươi đã thế này rồi còn chạy kiểu gì?
Bình thường hắn chạy quãng đường gấp mười lần thế này cũng chẳng thở dốc. Có nàng bám bên cạnh kéo theo, ngay cả hắn cũng bắt đầu hơi mệt.
Lát nữa cứ khiêng nàng chạy vậy. Đừng bám kéo hắn nữa...
Hai bên tiếp tục giao chiến thêm vài phút, Sí Linh Tộc để lại hai người, quả nhiên bắt đầu rút lui.
Nhưng không phải từ mặt đất, mà là bay thẳng trên không.
Thế này thì truy kiểu gì?
Đàn quái điểu lại vô cùng dai, chúng tiếp tục đuổi theo không buông, dù số lượng chỉ còn chưa tới mười con.
Các thành viên trong tiểu đội nhìn nhau vài lần.
Hai người Sí Linh Tộc phía dưới chắc chắn đã không còn khả năng sống sót.
Bên cạnh đó còn để lại hơn mười thi thể quái điểu.
Nhặt chiến lợi phẩm hay tiếp tục truy?
Mọi người đều nhìn Bạch Cốt.
“Đương nhiên... truy!”
Hai tên Sí Linh Tộc kia đã bị thương nặng, Bạch Cốt không muốn cứ vậy từ bỏ.
“Hắc Vũ, chỉ có ngươi đuổi kịp. Trên đường để lại ký hiệu. Mấy người chúng ta thu thập xong những thứ ở đây sẽ theo sau.”
“Biết rồi!”
Đúng ý Hắc Vũ.
Hắc Vũ vốn là người cấp tiến nhất, cũng là người không muốn từ bỏ nhất, gã lập tức một mình đuổi theo.
“Động thủ, nhanh lên.”
“Được!”
Sơ Vũ rất vui.
Cuối cùng cũng có thể nghỉ.
Bạch Cốt, Nửa Đêm Hồng Trà và Mục cùng nhảy xuống sườn núi, bắt đầu thu thập mắt và móng vuốt đuôi của đàn quái điểu.
Tổng cộng khoảng mười bốn con, giá trị hơn một triệu.
Không ai nỡ bỏ.
Không nhặt thì phí cơ hội.
Ngoài ra còn có lông vũ của Sí Linh Tộc, thứ này còn đáng tiền hơn.
Nhưng chỉ có hơn mười chiếc lông mềm nhất, tinh xảo nhất, hoa lệ nhất mới có giá trị. Đó là hàng xa xỉ cao cấp, có thể dùng trang trí quần áo, cũng có thể gắn trên mũ.
Tên Sí Linh Tộc mà bọn họ nhặt được lần trước đã bị ăn mòn hết cánh nên chẳng thu được gì.
Sơ Vũ giống như miếng cao dán, bám sát bên cạnh Mục.
Nếu không phải vẫn còn chút dè dặt của nữ tử, nàng thậm chí còn muốn trực tiếp dựa lên lưng hắn nghỉ ngơi.
Đây là Thí Luyện Tinh, bất cứ nơi nào cũng có thể xảy ra chuyện.
Bọn họ không dám để nàng một mình ở phía trên nghỉ ngơi, bắt buộc nàng phải theo sát.
“Mục, chúng ta còn phải đuổi rất xa sao?”
“Phải, chắc khoảng cách sẽ không gần. Có thể phải đuổi mấy giờ.”
Trên đường còn phải đề phòng những đội khác, cho dù cẩn thận đến đâu vẫn có khả năng đụng mặt trực tiếp, sẽ không nhẹ nhàng.
Sơ Vũ cảm thấy, hình như mình không ổn lắm rồi...
“Mục, nếu giữa đường ta chạy không nổi nữa, ngươi có bỏ ta lại không?”
Mục Hàn Xuyên im lặng nhìn nàng một cái.
Ngươi nghĩ nhiều quá rồi đấy?
Ngươi vẫn chưa hiểu rõ vị trí của mình sao?
Ngươi mới là hạch tâm của đội này, có bỏ ta cũng không thể bỏ ngươi.
“Ta sẽ khiêng ngươi đi.”
“À... vậy thì tốt quá. Nghe ngươi nói vậy ta yên tâm rồi.” Sơ Vũ nở nụ cười.
Áp lực lập tức giảm đi rất nhiều.
Chuyện này còn phải để ta chủ động nói sao?
Biết rõ ta không chạy nổi thì ngươi trực tiếp làm sớm chẳng phải tốt hơn sao? Đâu cần hỏi ý kiến ta.
Tốc độ thu thập rất nhanh, chỉ khoảng ba phút, mọi thứ đã được lấy xong.
Hơn một triệu tới tay.
Chỉ cần nhặt.
“Đi, theo sát.” Nói xong, Bạch Cốt lại nhìn Sơ Vũ, “Còn chịu được không?”
“Không sao.” Sơ Vũ chỉ vào Mục, giọng vô cùng kiên định, “Hắn chịu được thì ta chịu được.”
Dù sao nếu nàng thật sự không chạy nổi thì hắn sẽ khiêng, vậy chẳng phải chỉ cần hắn chịu được thì nàng cũng chịu được sao? Hoàn toàn không có vấn đề.
Mục Hàn Xuyên hơi buồn bực, may mà là nữ tử, không nặng lắm, hắn cũng không đến mức thấy khó chịu.
Nếu là nam nhân… Vậy hắn thà từ bỏ lần truy đuổi này!
Câu nói của Sơ Vũ rõ ràng hơi dễ khiến người ta hiểu lầm.
Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà đều cố ý liếc Mục một cái, nhưng không nói gì.
“Vậy thì tốt. Trên đường tất cả đều chú ý xung quanh.”
“Được.”
“Biết rồi.”
Vẫn là đội hình cũ.
Bạch Cốt đi đầu.
Nửa Đêm Hồng Trà ở phía sau.
Mục và Sơ Vũ ở giữa.
Cả nhóm tiếp tục lên đường, lần theo những ký hiệu Hắc Vũ để lại.