Dịch: Dưa Hấu

Mấy chục giây sau, Bạch Cốt mang theo thương thế đi ra.

Trên người hắn có mấy vết thương dài do chém và cào gây ra, cũng may hắn mặc một trang bị phòng ngự cấp E, nên không có gì đáng ngại.

Điều này cũng có nghĩa trận chiến bên trong đã kết thúc.

Mục Hàn Xuyên thu đại thuẫn lại.

“Có cần dùng Túi Y Tế không?”

Túi Y Tế một khi sử dụng chỉ có thể trị liệu hai lần, vô cùng quý giá.

“Không cần.” Thương thế không nghiêm trọng, Bạch Cốt vẫn chịu được.

Hôm nay mới là ngày đầu tiên, nếu thương thế không quá nặng thì không thể tùy tiện sử dụng Túi Y Tế.

Mục Hàn Xuyên gật đầu không nói thêm, trực tiếp đi vào trong nhổ lông vũ.

Trong hang, Nửa Đêm Hồng Trà đang ngồi trên một tảng đá nhỏ. Nàng cũng bị thương nhẹ, đang tự xử lý vết thương.

Thấy Mục đi vào, nàng vẫn không quên xoay người sang hướng khác.

Làm như ta muốn nhìn lắm vậy...

Mục Hàn Xuyên không để ý tới nàng, đi tới một thi thể Sí Linh Tộc, bắt đầu lựa ra hơn mười chiếc lông vũ đáng giá nhất.

Ở thi thể bên kia, Hắc Vũ cũng đang nhổ lông.

“Để ta thử với.” Sơ Vũ đi theo ngồi xuống, lại nổi hứng.

“Ách... Được!”

Nàng muốn làm việc thì cứ để nàng làm.

“Phía dưới cánh của Sí Linh Tộc là bộ phận yếu nhất, lông vũ ở đây cũng mềm nhất, tinh xảo nhất và hoa lệ nhất.”

“Nhiều thì có khoảng hơn mười chiếc. Nhổ những chiếc này là được, phần còn lại không đáng tiền.”

“Đơn giản vậy thôi?”

“Đương nhiên. Vốn cũng chẳng có gì khó.”

“Hiểu rồi.” Sơ Vũ dùng sức nâng một bên cánh của Sí Linh Tộc lên, nàng không ngờ lại nặng đến vậy, ít nhất phải tới trăm cân.

Chỉ nửa bên cánh đã nặng thế này, lúc vỗ cánh chẳng lẽ không mệt sao?

Nếu đây là thi thể Nhân Tộc, lúc này nàng nhất định sẽ có phản ứng cơ thể rất mạnh. Nhưng đối với thi thể ngoại tộc, nàng lại chẳng có cảm giác gì đặc biệt.

Nàng nhổ sáu chiếc ở bên này, sau đó đổi sang cánh còn lại, nhổ thêm bảy chiếc, tổng cộng mười ba chiếc.

Những chiếc lông này phần lớn lấy màu đỏ làm chủ đạo, nhưng không phải cùng một sắc đỏ.

Trên mỗi chiếc lông, những vị trí khác nhau đều hiện ra những sắc đỏ khác nhau, thỉnh thoảng còn pha lẫn những màu sắc khác, phần lớn là màu sáng.

Quả thật rất đẹp.

“Dùng những chiếc lông này làm một cái mũ chắc chắn sẽ đẹp. Mục, ngươi thấy sao?”

“Chắc vậy...”

“Sau khi ra ngoài, đừng bán số lông này. Đưa hết cho ta là được, ta sẽ trả theo giá thị trường. Ta đi tìm nhà thiết kế chuyên nghiệp, làm một chiếc thử xem.”

“Có thể thử. Ngươi nói với Bạch Cốt là được.”

“Được. Nếu lông đủ nhiều thì làm hai cái mũ, tặng ngươi một cái, muốn không?”

“...”

Mục Hàn Xuyên suýt biến sắc, giật mình nói: “Ta cảm ơn ngươi. Nhưng tốt hơn vẫn là tặng cho mẫu thân đại nhân của ngươi đi, có lẽ nàng ta sẽ thích hơn.”

“À!!”

Hừ!

Tên Mục này đúng là một khúc gỗ.

Quá không biết thú vị.

...

Trận này tuy thành công giải quyết hai tên Sí Linh Tộc, nhưng tiểu đội cũng tiêu hao không ít thể lực.

Hai chủ lực còn lần lượt bị thương, nhất định phải nhanh chóng tìm một nơi để nghỉ ngơi dưỡng sức. Động tĩnh ở đây quá lớn.

Mấy người lập tức đổi vị trí.

Nửa giờ sau, bọn họ tới một khu vực hỗn loạn do hàng chục khe rãnh lớn giao nhau chằng chịt tạo thành.

Nơi này không tệ, rất thích hợp ẩn nấp, mấy người tìm được một vị trí tương đối lý tưởng rồi bắt tay vào đào hang.

Hắc Vũ rời đi tìm một ít Anh Thảo về, bổ sung nước và thể lực cho cả đội.

“Vừa rồi bên kia có một cái hang nhỏ mà, chúng ta trực tiếp vào đó không được sao? Hà tất phải tự đào?”

“Đây là Thí Luyện Tinh, mọi chuyện vẫn nên lấy an toàn làm đầu. Hang do chính chúng ta đào phù hợp với việc phòng thủ hơn, cũng yên tâm hơn.”

“Được thôi.” Sơ Vũ không có tư cách tham gia đào hang, chỉ có thể ngồi một bên ngẩn người.

Lúc này nàng đã đói đến không chịu nổi, tối hôm qua không ăn đống cỏ kia, giờ thì thật sự không nhịn được nữa.

Đất ở đây tương đối tơi xốp, tốc độ đào hang nhanh hơn rất nhiều, gần một giờ sau đã hoàn thành.

Hắc Vũ cũng vừa lúc quay về, gã tự mình ngồi sang một bên nghiền Anh Thảo, cẩn thận tách phần nước sền sệt và vụn sợi cỏ ra.

Sơ Vũ ngồi bên cạnh Mục, lén lút nhìn chằm chằm.

Lúc này nàng không còn chê nó là cỏ nữa, nàng ăn được...

Mài gần nửa giờ, cuối cùng cũng xong.

Phần đầu tiên được đưa cho Nửa Đêm Hồng Trà.

Phần thứ hai cho Bạch Cốt.

Hai phần cuối cùng mới được mang tới chỗ Mục và Sơ Vũ.

Sơ Vũ và Hắc Vũ chẳng ai nhìn ai.

Đợi Hắc Vũ trở về vị trí của mình, Sơ Vũ mới chậm rãi lấy phần của mình từ dưới đất lên, từ từ nhai.

Phải… Cũng không khó ăn đến vậy!!

...

3 giờ chiều.

Ngày đầu tiên trên Thí Luyện Tinh đã trôi qua, thu hoạch ngày đầu tiên lớn ngoài dự đoán.

Bọn họ đã đánh chết mười ba thí luyện giả, không phải quá nhiều, nhưng tuyệt đối cũng không tính là ít.

Theo kinh nghiệm trước đây của bọn họ, thành tích này đủ để lọt vào năm vị trí đầu.

Ngoài ra còn thu được chiến lợi phẩm từ 21 con quái điểu và 4 tên Sí Linh Tộc, kiếm được một khoản lớn.

“Hành động hôm nay rất thành công, mọi người đều vất vả rồi. Đặc biệt là Sơ Vũ, rất mạnh.” Bạch Cốt khen ngợi một phen, còn cố ý gọi đích danh một người để biểu dương.

Hy vọng ngày mai nàng vẫn có thể tiếp tục kiên trì.

Nửa Đêm Hồng Trà nói: “Ngày đầu tiên thường hỗn loạn hơn một chút, sang ngày thứ hai sẽ không còn nhiều cơ hội tốt như vậy.”

Bạch Cốt nói: “Cố gắng hết sức là được. Mục tiêu ngày mai là đánh chết 10 mục tiêu, ngày kia 5 mục tiêu. Nếu duy trì được số lượng đánh giết như vậy, cơ hội xông vào top ba sẽ rất lớn.”

Nửa Đêm Hồng Trà gật đầu, “Phải. Chỉ hy vọng ngày mai vận khí vẫn tốt như hôm nay.”

Bạch Cốt nhìn sang Mục, “Mục, đại thuẫn của ngươi tổn hại thế nào?”

“Độ Bền còn 60, không có tổn hại lớn.”

“Phải, rất tốt.”

Sơ Vũ vừa được bổ sung thể lực lại bắt đầu buồn ngủ, lúc này nàng mới yếu ớt chen vào một câu: “Chúng ta còn ra ngoài nữa không?”

Nếu không ra ngoài, nàng muốn ngủ.

Tối qua nàng thức cả đêm đấy, ngươi dám tin không...

“Còn vài giờ nữa sẽ vào ban đêm, không ra ngoài nữa. Đêm nay cứ ở đây. Nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai 6 giờ hành động.”

“Được, biết rồi.” Sơ Vũ xoay người, quay mặt vào vách, nhắm mắt lại, quả quyết ngủ bù.

“Ba giờ đổi ca một lần. Mục, ngươi cũng nghỉ đi.”

Mục Hàn Xuyên gật đầu, dựa lưng vào đại thuẫn, ngồi tại chỗ tựa vào vách nghỉ ngơi.

...

0 giờ sáng.

Đến lượt Mục Hàn Xuyên cảnh giới, hắn lặng lẽ nhìn ra ngoài hang. Ánh mắt bình tĩnh như mặt nước chết, không nổi một chút gợn sóng.

Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà đều đã nghỉ ngơi.

Sơ Vũ thì ngủ từ chiều tới tận bây giờ, ngủ vô cùng ngon, chưa từng tỉnh lại.

Hắc Vũ đã nghỉ đủ, gã không chịu ngồi yên, lựa chọn ra ngoài tìm thêm cơ hội, biết đâu lại gặp được một thí luyện giả xảy ra ngoài ý muốn.

Hắc Vũ thật sự rất cố gắng...

Mục Hàn Xuyên chỉ thản nhiên nhìn một cái, không khuyên ngăn.

Năng lực của người này rất mạnh, tính cách cô độc còn hơn cả hắn, rất khó nghe lời người khác.

Việc trong phận sự, Hắc Vũ sẽ làm cực kỳ tốt, còn những chuyện khác thì tốt nhất đừng quản quá nhiều, người ta cũng chẳng cho ngươi mặt mũi.