Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 27. Nguy Cơ Trí Mạng
Dịch: Dưa Hấu
8 giờ, Tàn Hồng lặn xuống, đàn quái điểu cũng lần lượt bay đi.
Bạch Cốt cùng mọi người chuẩn bị đổi vị trí.
Chỉ còn nửa ngày cuối cùng, phàm là đội ngũ muốn tranh đoạt top ba, tất nhiên sẽ không tiếc bất cứ giá nào mà ra tay. Hang động ngầm nơi này quá rõ ràng, đã không còn an toàn, bọn họ cần tìm một nơi kín đáo hơn.
“Vậy Hắc Vũ đâu?”
Có lẽ vì quá đói, muốn tiết kiệm năng lượng nên Sơ Vũ vừa ngủ một giấc thật ngon rồi tỉnh lại, lúc này mới phát hiện không thấy bóng dáng Hắc Vũ.
“Có thể xảy ra chuyện rồi.”
“A...” Sơ Vũ kinh hãi, lập tức hỏi một câu phát ra từ tận linh hồn: “Tối qua hắn không trở về?”
“Ừ.”
Hừ, nam ngân ban đêm không về nhà quả nhiên đều chẳng có kết cục tốt.
Cũng không biết tư tưởng giáo dục của Sơ Vũ là do ai dạy, ý nghĩ này quả thật có hơi cực đoan.
Tiểu đội không định tiếp tục chờ nữa, thế nhưng vừa đi ra khỏi hang động ngầm, một bóng người đã vội vã từ trên cao nhảy xuống.
Mọi người đồng loạt rút vũ khí, ngay cả phản ứng của Sơ Vũ cũng chẳng chậm hơn bao nhiêu.
Sau khi nhìn rõ người tới, cả đám suýt nữa muốn chửi thề.
Nửa Đêm Hồng Trà là người đầu tiên kinh hỉ lên tiếng: “Hắc Vũ...”
Bạch Cốt âm thầm khẽ thở phào, đi lên trước quan sát gã vài lần.
Trên người Hắc Vũ chỉ có mấy vết trảo không quá nặng, thương thế không nghiêm trọng.
“Không sao chứ?”
“Không sao.”
“Có thu hoạch?”
“Đánh lén được hai mục tiêu.”
Nửa Đêm Hồng Trà lập tức mừng rỡ, “Được đấy, lợi hại!”
Lông mày Bạch Cốt cũng giãn ra, “Không tệ, vất vả rồi. Đi, trước tiên đổi vị trí.”
“Được.”
Như vậy, số lượng đánh giết của tiểu đội trong lần thí luyện đoàn đội này đã tăng lên mười chín, hy vọng cũng theo đó tăng thêm một chút.
Mục Hàn Xuyên không nói gì, chỉ nhìn Hắc Vũ thật sâu.
Đây mới thật sự là một kẻ đủ tốt.
“Thật sự bị hắn làm được...” Sơ Vũ lặng lẽ nhích lại gần Mục Hàn Xuyên một chút.
Vừa rồi trong lòng nàng còn âm thầm trù Hắc Vũ, kết quả gã lập tức chạy trở về, khiến nàng không hiểu sao có hơi chột dạ.
...
Trong một sơn cốc dài và hẹp, hai bên đều chất đầy những tảng đá lớn màu đen cùng nâu sẫm, lớn nhỏ không đồng đều, thấp nhất cũng cao hơn năm mét.
Chỉ cần xuyên qua nơi này, phía trước sẽ có một điểm ẩn náu khá tốt. Hai ngày trước bọn họ đã từng dò xét qua.
Đội ngũ cẩn thận tiến lên, Hắc Vũ đi phía trước dò đường nhưng không dám cách quá xa. Địa hình nơi đây quá mức phức tạp, rất dễ gặp tập kích. Cho dù là gã cũng không thể thăm dò toàn bộ tình hình, một khi đội hình phía sau bị tấn công, gã nhất định phải lập tức quay lại chi viện.
Nửa Đêm Hồng Trà vẫn đi sau cùng đoạn hậu, chỉ cách đội ngũ khoảng mười mét, bất cứ lúc nào cũng có thể ứng phó với biến cố.
Sơ Vũ theo sát sau lưng Mục Hàn Xuyên.
Loại địa hình này khiến nàng cảm thấy bản thân vô cùng nhỏ bé, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên chút sợ hãi.
“Mục, ta sợ...”
Mục Hàn Xuyên im lặng.
Ngươi sợ thì nói với ta làm gì? Ta còn có thể có biện pháp nào?
“Mục...”
Mục Hàn Xuyên bất đắc dĩ quay đầu, “Làm sao?”
Đầu Sơ Vũ lại quay sang bên phải, ngón tay thì lặng lẽ chỉ về phía bên trái.
“Ta vừa nhìn thấy tảng đá bên trái kia hình như biết động.”
“?”
Ngươi không phải gặp quỷ đấy chứ...
Mắt ngươi rõ ràng đang nhìn sang bên phải mà?
Mục Hàn Xuyên lập tức đổi hướng, nhìn về phía bên trái mà Sơ Vũ vừa chỉ.
Hắn tùy ý liếc qua một lần, sau đó lại nghiêng đầu quan sát kỹ thêm vài lượt.
Tảng đá kia… Sao hình như sáng hơn một chút?
Nếu chỉ nhìn riêng thì không có gì khác thường, nhưng đặt cạnh những tảng đá bên cạnh lại có vẻ khá bắt mắt.
Phản quang sao?
Ánh mắt của Mục Hàn Xuyên quá rõ ràng, có lẽ đối phương cảm nhận được, cũng có thể nhận ra Mục Hàn Xuyên đã phát hiện ra mình.
Ngay sau đó, tảng đá kia thật sự động!
Một cánh tay từ sau lớp ngụy trang dạng nham thạch vươn ra, trong tay xuất hiện một vũ khí tầm xa.
Mục tiêu Nửa Đêm Hồng Trà đang ở cuối đội hình.
Tất cả chỉ xảy ra trong khoảnh khắc.
‘Hủy đánh dấu, vật đã đánh dấu: 6/7’
‘Đánh dấu thành công, vật đã đánh dấu: 7/7’
Mục Hàn Xuyên không kịp lên tiếng cảnh báo, liên tiếp hoàn thành một chuỗi thao tác cứu viện.
Hắn lập tức hủy đánh dấu trên người Sơ Vũ, chuyển sang đánh dấu chiếc khiên tròn đeo bên hông mình.
Tay phải đồng thời vung mạnh về phía Nửa Đêm Hồng Trà cách đó mười mét.
Ngay khoảnh khắc cánh tay hạ xuống, chiếc khiên tròn bên hông đã xuất hiện trong tay phải, bị hắn ném mạnh ra ngoài.
Thật ra hắn hoàn toàn có thể trực tiếp triệu hồi một chiếc khiên tròn khác đã được đánh dấu, nhưng để tránh bại lộ kỹ năng Thiên Di, hắn chỉ có thể thao tác như vậy.
Kỹ năng hệ không gian quá mức nghịch thiên.
Mỗi người trên Thí Luyện Tinh chỉ có thể mang theo ba kiện trang bị, nếu hắn đột nhiên vô duyên vô cớ xuất hiện thêm một kiện trang bị khác, vậy thì quá rõ ràng.
Hắn không thể vì một Nửa Đêm Hồng Trà mà bại lộ bí mật của mình.
Chiếc khiên tròn xoay tít, lao vút về phía trước rồi bung ra trước mặt Nửa Đêm Hồng Trà. Nó không khoa trương như đại thuẫn, chỉ nở lớn thêm một vòng.
Ầm!
Một phát Nữu Khúc Đạn mang theo uy lực cực mạnh vừa lúc bắn tới, chính xác va vào chiếc khiên tròn.
Đòn đánh lén âm hiểm đến cực điểm cuối cùng cũng bị chặn lại trong gang tấc. Chiếc khiên tròn bị đánh văng đi rất xa, chỉ một phát đã tổn hại tới một phần ba.
“Tích Tộc!”
Mãi tới lúc này, tiếng cảnh báo của Mục Hàn Xuyên mới vang lên trong không khí.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cánh tay của tảng đá vươn ra, hắn đã đoán được kẻ tập kích đến từ Tích Tộc thuộc Nặc Y Tư Tinh.
Chỉ có chủng tộc này mới có năng lực ngụy trang bản thân thành đá hoặc tinh thể.
Phản ứng của Nửa Đêm Hồng Trà cũng cực nhanh, ngay khi Mục Hàn Xuyên ném khiên về phía mình, nàng đã nhận ra có chuyện không ổn, lập tức rút vũ khí rồi lăn sang bên cạnh.
Mặc dù vẫn chậm một nhịp, suýt nữa bị Nữu Khúc Đạn đánh trúng, nhưng cuối cùng vẫn không xảy ra chuyện.
Bạch Cốt và Hắc Vũ phản ứng cũng không chậm, lập tức quay người chi viện.
Sơ Vũ hét a một tiếng, giơ chiếc rìu đã biến lớn lên rồi trốn sát bên cạnh Mục Hàn Xuyên.
Tảng đá kia thật sự biết động!
Hơn nữa còn tập kích bọn họ?
Cùng lúc đó, xung quanh lại có thêm bốn kẻ địch nhảy ra. Hai tên ở trên đỉnh hai bên sơn cốc, hai tên còn lại ẩn giữa những tảng đá lớn.
Quả nhiên đều là chủng tộc trí tuệ tới từ Noise Tinh.
Ba kẻ ẩn giữa các tảng đá thuộc Tích Tộc của Noise Tinh.
Khi đứng thẳng, chúng cao tới ba mét, cũng có hai tay hai chân, thân hình vô cùng cường tráng. Toàn thân phủ một lớp vảy dày có thể biến đổi màu sắc, chính lớp vảy này giúp chúng ngụy trang thành đủ loại khoáng thạch hoặc tinh thể.
Ở phần cổ của Tích Tộc mọc tám chiếc xúc tu truyền tin, có thể phóng thích xung kích để liên lạc với đồng tộc từ xa, đồng thời còn có thể phát động loại sóng xung đặc hữu.
Có điều năng lực này phát huy tác dụng rất lớn dưới nước, còn trên đất liền thì hiệu quả ít nhất giảm đi một nửa.
Đừng nhìn hình dạng của chúng mà hiểu lầm, thực chất đây lại là một chủng tộc sống dưới biển, cư trú ở vùng đáy đại dương sâu.
Còn hai sinh vật bốn chân trên đỉnh sơn cốc là Hổ Điêu Tộc, cũng xuất thân từ Nặc Y Tư Tinh.
Chúng có thân hình cao lớn nhưng lại linh hoạt như chồn, phần đuôi cường tráng mang theo gai đuôi có thể bắn ra từ xa, uy lực không nhỏ.
Nặc Y Tư Tinh là một tinh cầu vô cùng đặc biệt.
Trên đó có tới ba chủng tộc trí tuệ hoàn toàn khác nhau cùng tồn tại: Tích Tộc sống dưới biển sâu, Hổ Điêu Tộc sinh sống trên đất liền, cuối cùng là một chủng tộc biết bay ẩn mình giữa những vùng núi cao hiểm trở, Thực Dạ Bức Tộc.
Hải, lục, không đều đủ cả!
Trước kia ba chủng tộc này từng không ít lần chinh phạt lẫn nhau, cho tới hiện tại quan hệ giữa họ cũng chẳng tốt đẹp hơn bao nhiêu.
Nhưng kể từ khi Thí Luyện Tinh xuất hiện, giữa ba bên cũng bắt đầu có hợp tác.
Ví dụ như đội ngũ hỗn hợp trước mắt chính là tổ hợp của hai chủng tộc, ngoại trừ lực lượng trên không chưa xuất hiện, hải và lục đều đã có mặt.
“Cẩn thận, đội ngũ này rất mạnh!”
Ít nhất thực lực cũng không kém tiểu đội của họ, hoàn toàn có khả năng cạnh tranh top ba trong Huyết Sắc Thí Luyện.
Bạch Cốt lập tức cảnh báo, gã đã bị chặn lại, đối thủ là một Tích Tộc vô cùng cường hãn.
Ở phía Nửa Đêm Hồng Trà cũng xuất hiện một Tích Tộc khác. Vừa rồi suýt nữa trúng đòn tập kích, lúc này nàng nổi giận, chủ động lao lên giao chiến.
Nếu không nhờ Mục Hàn Xuyên kịp thời chặn giúp một đòn, nàng rất có thể đã trọng thương.
Lần thí luyện đoàn đội này còn có ông chủ xe tải, trước tiên nhất định phải bảo đảm an toàn cho ông chủ, sau đó mới đến lượt cứu những thành viên khác.
Đối mặt với kẻ địch mạnh như vậy, căn bản không ai có dư thừa tinh lực để lo thêm cho nàng.
Tên Tích Tộc vừa ra tay đánh lén thì sải bước lao thẳng về phía Mục Hàn Xuyên.
Chính hắn đã phá hỏng kế hoạch lớn của cả đội đối phương, Mục Hàn Xuyên nhất định phải bị xử lý!
Hắc Vũ toàn lực quay trở lại, gã quả thật không giỏi cận chiến, cũng không dám tùy tiện sử dụng hỏa lực tầm xa, nhưng đội ngũ đối phương đâu biết điều đó!
Chỉ cần Hắc Vũ trở về, đối phương nhất định phải phân ra ít nhất một người để kiềm chế gã.
Hắc Vũ có thể không ra tay, nhưng đối phương không thể thật sự mặc kệ gã, càng không dám mặc kệ!
Chỉ như vậy thôi cũng đã vô hình trung giúp đội ngũ chia sẻ áp lực cực lớn. Nếu không chỉ dựa vào ba người bọn họ, e rằng rất khó chống đỡ.
Sơ Vũ đương nhiên bị Hắc Vũ tự động loại khỏi hàng ngũ có khả năng chiến đấu.
Hai tên Hổ Điêu Tộc trên đỉnh sơn cốc lập tức lao xuống, một tên quả nhiên tách ra truy kích Hắc Vũ, tên còn lại thì nhào về phía Mục Hàn Xuyên.
Bên đó có tới hai người.
“Mục...” Sơ Vũ sợ đến sắc mặt tái đi.
Ở nơi trống trải thế này, nàng ngay cả một chỗ để trốn cũng không có.
Làm sao bây giờ!
Sau này ta tuyệt đối không tham gia thí luyện đoàn đội nữa, có đánh chết cũng không tới!
Thật sự không tới nữa!!