Dịch: Dưa Hấu
Khi xuất hiện trở lại, bên ngoài đã là giữa trưa ngày hôm sau theo thời gian hiện thực.
Tốc độ trôi qua của thời gian trên Thí Luyện Tinh và hiện thực không giống nhau, tỷ lệ đại khái là bốn so với một. Ba ngày ở bên trong tương đương mười tám tiếng bên ngoài.
Mục Hàn Xuyên trở về điểm xuất phát ban đầu, quay lại căn cứ bí mật chỉ thuộc về riêng mình.
Hắn đi thẳng vào phòng ngủ, cởi bộ quần áo đã rách nát không chịu nổi, tháo chiếc mặt nạ hư hỏng xuống, sau đó cởi Hư Không Dạ Dày Giáp trên người rồi nặng nề ngã xuống giường.
Lần thí luyện đoàn đội này xảy ra một chút ngoài ý muốn, may mà kết quả cuối cùng vẫn hoàn mỹ.
Thương thế của hắn không nhẹ, lại phải điều dưỡng nửa tháng. Nửa tháng sau sẽ tiến vào thí luyện cá nhân, trước tiên giải quyết hai lượt thí luyện cá nhân đã.
Thí luyện cá nhân đối với hắn mà nói dễ dàng hơn nhiều, ít nhất không đến mức bị thương nặng như lần này.
Còn thí luyện đoàn đội tháng sau thì phải xem lại, chưa chắc hắn vẫn có thể chen vào đội ngũ của Bạch Cốt. Bọn họ vốn đều hẹn trước từ mấy tháng, trừ khi giữa chừng có thay đổi nhân sự mới tạm thời điều chỉnh.
Biết đâu tháng sau bọn họ đã sớm hẹn người khác, đội hình cũng đã được xác định.
Mục Hàn Xuyên đưa tay phải lên giữa không trung.
Ngay sau đó, chiếc khiên tròn đã được Thiên Di tới Thí Luyện Tinh lại xuất hiện trong tay phải hắn.
Mức độ hư hao không đáng kể, không có vấn đề, có thể Thiên Di tới Thí Luyện Tinh, cũng có thể Thiên Di trở về.
Rất tốt!!
Những trang bị này vốn đều được sản xuất từ Thí Luyện Tinh, có thể Thiên Di qua lại cũng nằm trong dự liệu.
Lần thí luyện cá nhân sau, hắn sẽ thử xem vật phẩm trong hiện thực có thể Thiên Di tới Thí Luyện Tinh hay không.
Nếu cũng làm được, vậy thì thật sự nghịch thiên.
Sau này khi gặp nguy hiểm, mức độ nguy hiểm chắc chắn sẽ giảm xuống rất nhiều!
Cũng không biết sinh vật sống có thể trực tiếp Thiên Di trở về hay không, nếu ta đánh dấu dị tộc rồi Thiên Di hắn về tinh cầu quê nhà của mình thì sẽ xảy ra chuyện gì?
Không, có lẽ phải chờ thí luyện kết thúc trước.
Đợi sau khi mọi người đều trở về tinh cầu của riêng mình, ta mới tiến hành Thiên Di, trực tiếp đưa mục tiêu từ tinh cầu của hắn hoặc nàng tới tinh cầu của mình.
Mẹ nó!!
Chỉ nghĩ thôi, Mục Hàn Xuyên đã cảm thấy chuyện này rất có triển vọng.
Sau này nếu gặp thiên kiêu của đại tộc nào đó, có lẽ thật sự có thể làm như vậy, đến lúc đó bắt tới rồi bán lấy tiền...
Không, không!
Suy nghĩ của ta vẫn còn quá hạn hẹp, cũng đâu nhất thiết phải bắt dị tộc.
Nếu gặp công chúa, nữ vương hoặc đại tiểu thư thế lực của quốc gia nào đó trên tinh cầu Nhân Tộc, cũng có thể đánh dấu trước, chờ trở về rồi Thiên Di tới trước mặt mình, nhốt lại...
Có phải hơi tà ác quá không??
Haiz!
Dấu ấn trên Sơ Vũ đã bị giải trừ, lúc đó lại quên bổ sung, nếu không thì vừa hay có thể thử nghiệm!!
Ha ha, nghĩ linh tinh quá rồi.
Mục Hàn Xuyên cũng không có loại sở thích đó, nên ngủ thôi.
Ngủ một giấc dậy rồi đi nhận tiền thưởng, nghĩ cách mua thêm một tấm Thẻ Đạo Cụ Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên, sau đó tìm chỗ sửa lại Hư Không Dạ Dày Giáp.
Lần này nhất định phải sửa hoàn toàn trước khi bước vào thí luyện cá nhân lần sau.
Có thể trả thêm tiền, hiện giờ hắn tạm thời không thiếu tiền!!
...
Bạch Cốt và những người khác cũng lần lượt trở về điểm xuất phát của riêng mình.
Trong một phòng riêng sang trọng, số người chờ đợi còn nhiều hơn trước khi bọn họ tiến vào, lại có thêm mấy người tới.
Bọn họ đã chờ tròn mười tám tiếng.
Một chuyến đi này tương đương với việc nhóm Sơ Vũ đã trải qua ba ngày trên Thí Luyện Tinh, cho nên những người ở đây từ lâu đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.
May mà trời phù hộ, cuối cùng vẻ nặng nề trên mặt mọi người cũng tan đi.
Sơ Vũ đã trở về!
“Tiểu Vũ, rốt cuộc là thí luyện gì vậy? Sao lại mất nhiều thời gian như thế?”
Một phụ nhân vội vàng chạy tới, túm lấy Sơ Vũ rồi nhìn nàng từ trên xuống dưới thật lâu, suýt nữa bật khóc.
Lần này quả thật khiến nàng hoảng sợ không nhẹ, còn tưởng Sơ Vũ lần đầu tham gia thí luyện đã xảy ra chuyện.
Hai phụ nhân khác cũng lập tức bước tới kiểm tra nàng.
“Lần này vận khí không tốt lắm, chúng ta gặp phải Huyết Sắc Thí Luyện, phải chém giết lẫn nhau. May mà đội của chúng ta rất mạnh, không những vượt qua được mà còn giành hạng ba nữa.” Sơ Vũ hưng phấn giải thích, sau đó lập tức lấy phần thưởng mình nhận được ra.
“Mọi người nhìn này, ta nhận được một kiện Ảnh Độn Áo Choàng cấp E, còn có một tấm Thẻ Đạo Cụ Điểm Thuộc Tính Chỉ Định màu lam.”
“Lợi hại vậy sao?” Mấy phụ nhân đều kinh ngạc.
Không ai thật sự nghĩ nàng có thể nhận được phần thưởng gì, ban đầu chỉ muốn để nàng vào trong rèn luyện một chút, mở mang kiến thức một phen, tránh cho nàng cứ mãi nhắc tới chuyện này.
“Tiểu Vũ lợi hại thật đấy, có phải còn có phần thưởng điểm thuộc tính nữa không?”
“Đương nhiên. Ta được tận mười lăm điểm, hơn nữa còn là Sức Mạnh.”
Người nam tử trung niên từng tặng Mục Hàn Xuyên Thẻ Đạo Cụ Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên cũng kinh ngạc, thành tích này quả thật rất đáng nể.
Gã không quên tâng bốc một câu: “Oa, tiểu thư lợi hại quá. Lần đầu tiên ta tham gia thí luyện chỉ được hai điểm Nhanh Nhẹn.”
“Ha ha ha, không phải ta lợi hại, mà là đội của chúng ta mạnh. Ta cũng chẳng làm được gì nhiều.”
Bạch Cốt đúng lúc lên tiếng khen: “Sơ Vũ tiểu thư quả thật biểu hiện rất tốt. Lần đầu tham gia thí luyện, không những có thể tăng Sức Mạnh cho chúng ta, còn có thể hỗ trợ chiến đấu, giảm bớt áp lực ‘rất lớn’ cho cả đội.”
Nếu Mục Hàn Xuyên nghe được câu này, không biết hắn có đồng ý hay không.
“Thật sao? Tiểu Vũ, ngươi cũng tham gia chiến đấu sao? Không bị thương chứ?”
“Đâu có. Ta chỉ đi phía sau hỗ trợ chém vài cái thôi, Mục mạnh lắm, đều là hắn chắn ở phía trước cho ta, ta gần như chẳng gặp nguy hiểm gì. Hắn còn cứu ta mấy lần, vì vậy mà bị thương nặng.”
“Vậy hắn không sao chứ?”
Bọn họ đương nhiên biết Mục mà Sơ Vũ nhắc tới là ai, chính là tên xe tăng trông không quá vạm vỡ kia, không ngờ lại đáng tin đến vậy.
Số tiền bỏ ra không hề phí, tấm Thẻ Đạo Cụ Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên màu vàng kia cũng không tặng uổng.
“Dù sao cũng không chết được...”
Vốn nàng còn định tặng hắn một món quà thật lớn, ai bảo chính hắn không chịu tới tham gia vũ hội hóa trang ăn mừng.
Hừ!
Vậy thì hết.
“Không sao là tốt, không sao là tốt. Đi lâu như vậy thật sự dọa chết người, lần sau hay là đừng tham gia nữa, nguy hiểm quá.”
“Để xem đã. Thật ra cũng ổn, không nguy hiểm đến mức đó.”
Lúc còn ở Thí Luyện Tinh, nàng từng thề sẽ không bao giờ vào nữa, nhưng vừa trở về, suy nghĩ lập tức thay đổi.
Lần sau chắc chắn sẽ không xui xẻo như vậy, không thể nào lại gặp đúng Huyết Sắc Thí Luyện thêm lần nữa đâu.
“Ta thấy vẫn nên đừng đi nữa. Một nữ tử như ngươi, dùng vài tấm thẻ đạo cụ là được rồi...”
...
Một nhóm nữ nhân ở lại trong phòng tiếp tục trò chuyện, người nam tử trung niên dẫn Bạch Cốt rời đi, chuẩn bị kết toán tiền thưởng cho đội của bọn họ.
“Lần này mọi người làm rất tốt. Vừa rồi ta đã báo cáo với lão gia nhà chúng ta, hắn đồng ý trả mức thưởng cao nhất.”
“Sáu triệu sẽ được chuyển vào tài khoản chỉ định của từng người trong bốn người các ngươi. Không có vấn đề gì chứ?”
“Không có. Làm phiền rồi.”
“Ha ha, không có gì phiền cả. Ta tin sau này vẫn còn rất nhiều cơ hội hợp tác.”
Trong thời gian ngắn, tiểu thư nhà bọn họ có lẽ sẽ không tiếp tục tham gia thí luyện đoàn đội.
Nhưng những người khác trong gia tộc thì chưa chắc, hơn nữa bọn họ cũng có thể giới thiệu đội của Bạch Cốt cho những gia tộc khác.
Có không ít công tử nhà giàu cực kỳ hứng thú với thí luyện, nhưng một đội ngũ đáng tin cậy như thế này lại rất khó tìm.
“Đa tạ chiếu cố. Vậy ta xin đi trước.”
“Được, được. Tiện thể hỏi một câu, phương thức liên lạc của Mục có thể cho ta được không?”
“Xin lỗi, chuyện này ta cần hỏi ý Mục trước. Nếu hắn không có ý kiến, đến lúc đó ta sẽ gửi cho ngươi.”
“Được, vậy ngươi đi làm việc đi.”
“Cáo từ!”