Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 37. Kỹ Thuật Chuyển Tiếp Thần Kinh
Dịch: Dưa Hấu
Khi tới Thọ Đông Sơn, Yến tỷ và phu quân nàng đã tìm xong địa điểm. Lều lớn đang được dựng lên, bên trong đã sớm đặt sẵn một cỗ quan tài.
Các thành viên trong ban nhạc của Mục Hàn Xuyên cũng cố ý chạy tới, đang giúp dựng sân bãi. Mấy ngày này, bọn họ sẽ biểu diễn miễn phí.
“Nén bi thương!”
“Nén bi thương!”
“Quá đột ngột.”
“...”
Mấy người lần lượt đi tới trước mặt Mục Hàn Xuyên, lên tiếng an ủi.
“Đa tạ.”
Đái Hiểu Yến lao tới bên lão đầu tử, khóc đến khản giọng. Phu quân nàng ở bên cạnh an ủi, nhi tử của hai người vừa mới sáu tuổi, đã được các trưởng bối đưa sang một bên, không để gã nhìn thấy cảnh này.
Mục Hàn Xuyên trả cho hai người đã giúp vận chuyển một nghìn tiền công, sau đó đứng sang một bên, từ đầu tới cuối vẫn rất bình tĩnh.
Xông xáo trên Thí Luyện Tinh mấy năm, hắn đã quá quen với sinh ly tử biệt. Chỉ riêng những đồng đội từng chết trong các lần thí luyện đoàn đội của hắn cũng đã không dưới mười mấy người.
Hắn có phụ mẫu, có gia gia nhà mẫu thân, có gia gia nhà phụ thân.
Nhưng người thân duy nhất mà hắn tự nhận, lại chính là người xa lạ không hề có quan hệ huyết thống này.
Ánh mắt Mục Hàn Xuyên chuyển về phía xa, động tĩnh ở đây đã thu hút hai cảnh sát tuần tra tới.
Hai người không tiến lại gần, chỉ thả máy bay không người lái sau lưng ra, tiến hành thu thập thông tin của những người có mặt tại hiện trường.
Những máy bay không người lái này được kết nối trực tiếp với đầu mút thần kinh của người điều khiển. Chỉ cần suy nghĩ là có thể khống chế, hoàn toàn không cần bất kỳ thiết bị thao tác nào. Sau khi cất cánh, chúng lập tức bắt đầu làm việc.
Đây là công nghệ mới nhất.
Nếu phối hợp thêm trang bị của Thí Luyện Tinh, sức chiến đấu thể hiện ra sẽ cực kỳ xuất sắc, đủ sức áp đảo những thí luyện giả bình thường.
Bởi vậy phía chính quyền nghiêm cấm sử dụng trái phép, người không thuộc cơ quan chính thức không được phép sử dụng.
Còn những đại gia tộc và thế lực lớn có âm thầm tự nghiên cứu hay không thì chẳng ai biết chắc.
Những cảnh sát tuần tra này thuộc Phòng Vệ Ty các địa phương, chỉ là cấp thấp nhất trong hệ thống chiến đấu quốc gia. Công việc của bọn họ chủ yếu là tuần tra thông thường và điều tra tình hình.
Mức chuyển tiếp thần kinh chỉ cần đạt 3% là đủ.
Trang bị chiến đấu tiêu chuẩn gồm một bộ xương ngoài cơ giới thống nhất và một máy bay không người lái gắn súng máy một nòng, có khả năng chiến đấu, trinh sát và tìm kiếm.
Cho dù chỉ yêu cầu mức chuyển tiếp thần kinh đạt 3%, tỷ lệ đạt chuẩn cũng chỉ khoảng 10%.
Trong mười người bình thường, chỉ có khoảng một người có cơ hội thành công. Bát cơm này cũng không phải ai muốn ăn là ăn được.
Cao hơn nữa là lực lượng chiến cảnh thuộc Phòng Vệ Ty địa phương.
Bọn họ mặc trang bị của Thí Luyện Tinh, được trang bị một chó máy cùng một máy bay không người lái. Mức chuyển tiếp thần kinh phải đạt trên 6%, nếu không sẽ không thể đồng thời điều khiển một chó máy và một máy bay không người lái.
Tỷ lệ đạt chuẩn của chiến cảnh còn thấp hơn, chỉ khoảng 6%.
Trong một trăm người, có sáu người đạt chuẩn đã là rất nhiều, hơn nữa còn yêu cầu phải là thí luyện giả.
Loại người này mới thật sự mạnh, bản thân đều là thí luyện giả, mặc trang bị của Thí Luyện Tinh, trên không có máy bay không người lái kết hợp trinh sát và chiến đấu, dưới đất lại có chó máy hỗ trợ.
Đặc biệt khi vài chiến cảnh đồng thời xuất động, sức chiến đấu tổng hợp cực kỳ mạnh. Thí luyện giả cùng cấp chắc chắn không đối phó nổi.
Ở một huyện nhỏ như nơi này, cấp cao nhất bình thường có thể thấy cũng chỉ là chiến cảnh.
Nhân viên chiến đấu ở tầng cấp cao hơn phải được điều động từ cấp thành phố, mà những người đó còn mạnh hơn, yêu cầu cũng cao hơn.
Mục Hàn Xuyên chủ động ngẩng đầu nhìn những chiếc máy bay không người lái.
Lần này hắn không che giấu bản thân, hôm nay là một ngày đặc biệt, hắn không có cách nào né tránh, cũng không thể đi né tránh.
Chuyện gì phải tới thì cứ tới, nếu thật sự tìm được hắn, vậy cứ để bọn họ tìm tới.
Hắn cũng hơi tò mò, rốt cuộc Mục gia tìm hắn vì chuyện gì!
...
Ngay khoảnh khắc thông tin thân phận của Mục Hàn Xuyên được truyền lên và được Phòng Vệ Ty địa phương xác nhận, dữ liệu này lập tức bị chặn lại, đồng thời được chuyển thẳng tới tổng bộ Phòng Vệ Ty tại thủ đô Thanh Lăng.
Tô Hàm đang xử lý công việc thì nhận được tin nhắn từ người biểu đệ đang công tác tại tổng bộ Phòng Vệ Ty Thanh Lăng.
‘Hàm tỷ, người ngươi bảo ta điều tra đã có tin tức. Ta gửi sang cho ngươi.’
Bên dưới là thông tin chi tiết, đồng thời còn kèm theo một bức ảnh. Chính là Mục Hàn Xuyên hiện tại.
Tô Hàm dừng động tác trong tay, chăm chú nhìn bức ảnh một hồi lâu.
Tuổi nàng không lớn, nhưng đã là phó khoa trưởng khoa tình báo khu vực Tây Nam thuộc Tổng bộ Tình báo Quốc gia. Cấp bậc thí luyện cũng đã đạt cấp E, là lực lượng dự bị được quốc gia trọng điểm bồi dưỡng.
Năng lực rất mạnh, thông minh tháo vát, trí dũng song toàn.
Tổng bộ Tình báo Quốc gia được chia thành chín phân bộ, khu vực Tây Nam chỉ là một trong số đó. Chức vụ của nàng chưa thể coi là quá cao, nhưng với độ tuổi hiện tại mà đạt tới thành tựu này đã cực kỳ đáng nể, tiền đồ rộng mở.
Đương nhiên, tất cả những điều đó chắc chắn cũng có quan hệ rất lớn với bối cảnh hùng hậu phía sau nàng.
“Hắn chính là vị hôn phu của Thanh Vũ, Mục Hàn Xuyên?”
“Ánh mắt này không giống một thiếu gia sa sút bỏ nhà ra đi, ngược lại giống một người có rất nhiều chuyện từng trải. Tâm trí và lòng dạ đều không nông.”
“Với tính tình mềm yếu của Thanh Vũ, gặp phải người như hắn chẳng phải sẽ bị bắt nạt tới chết sao...”
Ngón tay Tô Hàm khẽ gõ lên mặt bàn Hắc Nham, chiếc ghế xa hoa được đặt làm riêng dưới người nàng nhẹ nhàng xoay qua xoay lại.
Chỉ có chấm dứt hoàn toàn mới có thể thoát khỏi phiền não, sớm muộn gì nàng cũng phải tới Mục gia một chuyến.
Đã vậy, sao không giải quyết dứt khoát luôn?
Tô Hàm lập tức gọi điện về nhà.
“Thanh Vũ đâu?”
Đầu bên kia trả lời: “Nhị tiểu thư sáng sớm đã ra ngoài, nói là đi dạo phố, trước bữa tối sẽ trở về.”
Thái dương Tô Hàm giật nhẹ.
Ngày nào cũng vậy, không đi học, cũng chẳng chịu ở nhà, cả ngày chỉ biết du sơn ngoạn thủy, dạo phố check-in.
Chẳng lẽ thật sự không có chút phiền não nào sao?
“Bảo nàng lập tức trở về, chuẩn bị cho nàng vài bộ quần áo, ta muốn dẫn nàng ra ngoài một chuyến.”
“Vâng, đại tiểu thư.”
Cùng lúc đó.
Nhị tiểu thư Tô gia, Tô Thanh Vũ đang xuất hiện tại Hoa Ảnh Thành phía đông Thanh Lăng với khuôn mặt đeo mặt nạ Huyết Hồ.
Trong tai nàng vang lên giọng nữ:
“Mục tiêu đã tiến vào phòng khách số ba tầng ba. Có mười ba bảo tiêu, ba người ở lối vào tầng ba, sáu người tuần tra tầng ba, hai người trước cửa phòng số ba, hai người bên trong. Ngoài ra còn năm nhân viên của Hoa Ảnh Thành, toàn bộ là nữ, không có uy hiếp.”
Một người nam tử mặc đồng phục thợ điện dựa vào bức tường trong con hẻm phía sau, bình tĩnh hút thuốc.
Giọng hắn thờ ơ truyền vào tai nghe: “Camera trong hẻm sau đã được chuyển đổi toàn bộ, tuyến đường rút lui đã dọn sạch. Hệ thống giám sát bên trong Hoa Ảnh Thành sẽ mất hiệu lực sau mười giây.”
Một người nam tử ẩn mình trong bóng tối giữa những tòa nhà lên tiếng: “Đã xong!”
Tô Thanh Vũ một mình đứng trên sân thượng, mặt nạ nàng đeo, bên trái là mặt người, bên phải là khuôn mặt hồ ly. Mái tóc buông tùy ý, che khuất hơn nửa gương mặt.
Nàng yên lặng nhìn bầu trời, mục tiêu lần này của bọn họ không phải người Thanh Hoàng, mà là nhi tử của một gia tộc quyền thế tại Tích Nam Quốc phía nam, tên Âu Phi Ngang.
Gã bị cáo buộc cưỡng ép hàng chục nữ tử, vì áp lực dư luận trong nước nên buộc phải chạy tới Thanh Hoàng lánh nạn.
Sau khi tới Thanh Hoàng, gã vẫn không thay đổi, lại gây ra vài vụ việc. Vì thân phận đặc biệt, lại cho người bịt miệng nhân chứng, dùng tiền dàn xếp với gia đình người bị hại nên vẫn chưa phải chịu trừng phạt.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, sau khi mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, đội của Tô Thanh Vũ bắt đầu hành động!
Đúng giây thứ mười, ngay khoảnh khắc toàn bộ hệ thống giám sát mất hiệu lực, Tô Thanh Vũ nhảy xuống, tiến vào lối vào tầng ba của Hoa Ảnh Thành.
Hai bảo tiêu canh giữ ở đó lập tức bị nàng hạ gục, thậm chí chưa kịp phát cảnh báo.
Một bóng người từ giữa các tòa nhà cũng lao lên, biến mất tại tầng ba.
Tô Thanh Vũ bước trên tấm thảm mềm mại, chậm rãi đi vào bên trong.
“Ngươi là ai? Hôm nay tầng ba đã được bao trọn!” Một nhân viên tiến lên ngăn cản.
Khách hôm nay không phải người bình thường, phía trên đã nhiều lần căn dặn nhất định phải tiếp đãi cẩn thận.
Tô Thanh Vũ lập tức ra tay, nhân viên kia ngã xuống, lúc ấy mới kinh hãi nhận ra trong tay người trước mặt là một thanh kiếm.
Đám bảo tiêu tuần tra tầng ba nghe thấy động tĩnh, đồng loạt chạy tới.
Theo lý mà nói, người được bố trí ở cầu thang không thể để bất kỳ ai đi lên mới đúng.
Khi nhìn thấy ba người đã ngã xuống, sáu bảo tiêu lập tức rút vũ khí, đồng thời cảnh báo cho đồng bọn bên trong phòng riêng.
Tô Thanh Vũ động, dáng người nàng vẫn ưu nhã, tốc độ lại cực nhanh, chớp mắt đã xuất hiện trước một người trong số đó.
Một kiếm hạ xuống, người kia lập tức giơ vũ khí ngăn cản.
Rắc!
Vũ khí trong tay gã trực tiếp gãy, người này cũng lập tức mất khả năng chiến đấu.
Mấy bảo tiêu còn lại chưa từng gặp tình huống như vậy, sắc mặt tức khắc thay đổi, không nhịn được lùi về sau, chờ cao thủ bên trong đi ra hỗ trợ.
Nhưng không cần bọn họ lùi, Tô Thanh Vũ tiếp tục tiến lên, liên tiếp xuất kiếm, mấy người còn lại hoàn toàn không có sức phản kháng, nhanh chóng bị đánh ngã.
Cho tới lúc này, cửa phòng số ba mới mở ra.
Một cao thủ bước ra ngoài, người còn lại nhìn thấy tình hình bên ngoài cũng đứng dậy đi tới cửa.
“Các hạ là ai? Có phải giữa chúng ta có hiểu lầm gì không?”
Công tử nhà bọn họ quả thật chẳng phải người đứng đắn, nhưng nhiều năm qua chưa từng đụng tới nữ tử thuộc tầng lớp trên.
Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến gã vẫn sống yên ổn tới giờ.
Một vài chuyện nhỏ không đáng nhắc tới, chẳng gia tộc nào lại cố ý tới tìm phiền phức với gã, hoàn toàn không cần thiết.
Tô Thanh Vũ hơi nghiêng đầu nhìn sang, hoàn toàn không có hứng thú trả lời.
Bước chân nàng vẫn tiếp tục tiến về phía trước, không hề sợ hãi trước cường địch trước mặt.
Xem ra không phải hiểu lầm, người này thật sự nhắm vào công tử nhà bọn họ.
Đã tới mức này, còn có thể làm gì nữa?
“Giết!”
Ba người lập tức giao chiến.
Cửa phòng khách bị va vỡ, khiến những người bên trong liên tục hét lên hoảng loạn.
Âu Phi Ngang sợ hãi, cuống cuồng tìm chỗ ẩn nấp.
Gã từng làm rất nhiều chuyện xấu, thậm chí phải chạy tới Thanh Hoàng để tránh áp lực, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên có người trực tiếp tìm tới tận nơi.
Sao có thể không sợ?
Người Thanh Hoàng có bệnh sao?
Gã lại đâu có chọc tới bọn họ, chẳng qua chỉ động tới vài người bình thường mà thôi.
Trước đó gã còn cố ý điều tra, tổ tiên bốn đời của những nạn nhân kia đều là bình dân.
Âu Phi Ngang đã cẩn thận tới mức đó mà vẫn có người tới tìm gã?
Ở Tích Nam, trước kia Âu Phi Ngang từng làm chuyện tương tự nhiều lần cũng chẳng xảy ra vấn đề gì.
Ngay sau đó, suy nghĩ của Âu Phi Ngang đột ngột dừng lại, một bóng đen xuất hiện phía sau.
Âu Phi Ngang thậm chí chưa kịp sử dụng thẻ đạo cụ phòng ngự đã bị hạ gục, cũng vĩnh viễn không còn cơ hội sử dụng nó nữa.
Gã cố quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một mảng bóng tối, ngoài ra chẳng nhìn thấy gì.
“A!”
“Giết người! Giết người...”
“Cứu mạng! Cứu mạng!”
Mấy người nữ nhân trong phòng khách hoảng sợ hét lớn, tiếng kêu gần như vang khắp tòa nhà.
Bóng đen kia không dừng lại, chỉ trong chốc lát, căn phòng đã hoàn toàn yên tĩnh.
Nhiệm vụ hoàn thành!!
Bóng người lập tức lao ra ngoài, hỗ trợ Tô Thanh Vũ đối phó cường địch.