Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 4. Đoàn Đội Thí Luyện
Dịch: Dưa Hấu
Cuối tháng sao!
Hôm nay mới ngày 14, còn nửa tháng nữa, hẳn là có thể dưỡng thương đến tám thành.
Tinh Chìa thông thường chỉ có thể cho một người tiến vào thí luyện. Mỗi tháng có thể tiến vào hai lần, thời gian tùy ý, chỉ cần vào trong tháng đó là được.
Còn Tinh Chìa màu bạc và màu vàng đặc thù thì có thể tiến vào thí luyện đoàn đội. Tinh Chìa màu bạc tối đa cho năm người tiến vào, Tinh Chìa màu vàng tối đa cho hai mươi người tiến vào. Bất kể là màu bạc hay màu vàng, mỗi tháng chỉ có thể lựa chọn một trong hai loại để tiến vào một lần.
Phần thưởng của loại thí luyện đoàn đội này đương nhiên phong phú hơn, quan trọng nhất là có xác suất lớn hơn gặp được thí luyện thăm dò. Loại nhiệm vụ này có cơ hội cao hơn để thu được tư liệu, tài nguyên, khoa học kỹ thuật, bí tịch và những thứ tương tự của nền văn minh cao cấp trên Thí Luyện Tinh.
Chỉ cần vận khí tốt một lần, kiếm được chút đồ hiếm lạ, nói không chừng lập tức phát tài.
Nếu được tổ tiên phù hộ, tìm được một công thức dược tề hay bản vẽ công nghệ cao gì đó, trực tiếp có thể gây dựng nên một cơ nghiệp khổng lồ. Cho dù sang tay bán đi, cũng là một khoản tiền trên trời.
Trong thời đại mới, không ít gia tộc và thế lực chính là nhờ vậy mà phất lên.
Theo số liệu, một trăm năm trôi qua, toàn bộ Cấm Đoạn Thí Luyện Tinh vẫn chỉ mới được thăm dò khoảng 10% khu vực, 90% khu vực còn lại đều ở trạng thái chưa được khám phá.
Con số này không chỉ tính riêng Nhân tộc, mà là bao gồm toàn bộ Khung Tinh Hệ. Tất cả các chủng tộc cộng lại cũng chỉ mới thăm dò được 10% mà thôi.
Cấm Đoạn Thí Luyện Tinh chẳng qua chỉ là một nền văn minh cấp hai đã phá toái. Nếu là nền văn minh cao cấp hơn, khó mà tưởng tượng được sẽ đạt tới trình độ khủng khiếp đến mức nào.
...
Hai lần thí luyện cá nhân thông thường, một lần thí luyện đoàn đội.
Mỗi tháng cũng chỉ có thể tiến vào ba lần thí luyện như vậy, cơ hội khó có được. Nếu điều kiện cho phép, mỗi tháng nhất định phải hoàn thành toàn bộ, bởi phần lớn điểm thuộc tính giúp ngươi trưởng thành đều phải dựa vào những lần thí luyện này để lấy được.
Ít nhất Mục Hàn Xuyên là như vậy, không phải không có cách khác, mà là quá đắt.
Hắn nghèo, không gánh nổi.
Thí luyện cá nhân thật ra còn ổn, chỉ cần thông quan, về cơ bản đều sẽ nhận được phần thưởng Tinh Chìa tương ứng với cửa ải.
Khó vẫn là thí luyện đoàn đội.
Tinh Chìa màu bạc không dễ kiếm, giá thị trường dao động từ 3 triệu đến 5 triệu một chiếc, giá cụ thể phải tùy tình hình thị trường mà định.
Đám tán nhân như bọn họ muốn tự mình góp tiền mua thì độ khó quá lớn, cho dù năm người cùng chia, mỗi người ít nhất cũng phải bỏ ra hơn 600 nghìn.
Thỉnh thoảng một tháng thì còn được.
Tháng nào cũng tiêu như vậy, ai chịu nổi?
Cách tốt nhất vẫn là tìm ông chủ xe tải.
Cái gọi là xe tải, chính là bốn tán nhân có thực lực không yếu, danh tiếng tốt lập thành đội, bốn người kéo một người.
Không nhất định có thể bảo đảm một trăm phần trăm thông quan, nhưng nhất định phải bảo đảm người được kéo còn sống.
Người cũng chết rồi, còn bảo đảm cái quỷ gì nữa.
Loại xe tải này thông thường đều do ông chủ bỏ Tinh Chìa, bốn tay chân phụ trách làm việc.
Phần thưởng được tính theo thành tích.
Nếu chỉ bảo đảm sống sót, đương nhiên sẽ không có phần thưởng dư thừa. Chỉ khi lấy được phần thưởng thí luyện, ông chủ mới trả thêm tiền thưởng.
Phần thưởng thí luyện lấy được càng cao, số tiền thưởng nhận được sau đó càng nhiều.
Đối với những phần thưởng như kỹ năng, trang bị, yêu cầu của các ông chủ cũng không quá khắt khe. Ngoại trừ một vài thứ đặc thù, những món khác về cơ bản đều có thể mua được.
Thứ bọn họ thật sự muốn vẫn là phần thưởng điểm thuộc tính.
Mỗi tháng chỉ có vài cơ hội nhận được phần thưởng thuộc tính như vậy, thí luyện cá nhân quá nguy hiểm, bọn họ không dám, cũng không có bản lĩnh đó.
Vì thế, một lần thí luyện đoàn đội mỗi tháng trở thành cơ hội đáng tin cậy nhất để bọn họ lấy điểm thuộc tính.
Đương nhiên, những người nhận việc của ông chủ như bọn họ cũng phải nộp tiền đặt cọc.
Có nhiều có ít, phần thưởng mà ông chủ cam kết càng cao, tiền đặt cọc bọn họ phải nộp càng nhiều.
Nếu ông chủ chết trên Thí Luyện Tinh, số tiền đặt cọc này đương nhiên cũng mất sạch… Không chỉ danh tiếng bị hủy, còn có khả năng bị trả thù.
Rủi ro không thể nói là nhỏ.
Mục Hàn Xuyên tổng cộng mới nhận hai vụ như vậy, xem như vẫn còn là người mới.
Hắn phối hợp với đoàn đội này rất ăn ý, thực lực cũng coi như đã được bọn họ công nhận. Nếu kém một chút, người ta căn bản không thể tìm tới hắn.
Đây là mang mạng ra chơi, không phải đùa giỡn.
Buổi tối tới chỗ Bạch Cốt xem thử, nếu thực lực đội ngũ vẫn được thì nhận, nếu không quá ổn thì từ bỏ.
Dù sao thương thế của mình rất nặng, Hư Không Dạ Dày Giáp cấp E cũng chưa chắc có thể sửa xong trong vòng nửa tháng!!
...
Điện thoại rung lên.
Động tĩnh rất nhỏ, Mục Hàn Xuyên đã chỉnh độ rung xuống mức thấp nhất, hơn nữa không hề bật chuông.
Hắn lấy điện thoại ra.
Là Sài Long gọi tới.
Người này là bạn học của hắn hồi mười hai tuổi, khi còn học trung học. Hai người chỉ học chung lớp một năm, gần như chưa từng giao lưu.
Đến năm mười chín tuổi, tình cờ gặp lại nhau trong thành phố nhỏ này, hai người mới dần trở nên thân thiết.
Sài Long cũng là một trong số ít bạn bè của hắn, hơn nữa còn là người duy nhất biết thân phận thật sự của hắn.
Cha của Sài Long làm nghề trung gian, chuyên phụ trách liên hệ người mua và mua bán trang bị, kỹ năng lấy được từ Cấm Đoạn Thí Luyện Tinh, kiếm tiền hoa hồng từ đó.
Trong tay cha của Sài Long có một lượng lớn khách hàng là thí luyện giả cùng người mua. Đó đều là những nguồn quan hệ quan trọng.
Sài Long không làm việc đàng hoàng, nhưng con người cũng không xấu. Suốt ngày ăn không ngồi rồi, gã lựa chọn nối nghiệp cha.
Còn Mục Hàn Xuyên lại là khách hàng lớn nhất của gã...
Trang bị, kỹ năng và những thứ lấy được từ Cấm Đoạn Thí Luyện Tinh mà bản thân không dùng tới, Mục Hàn Xuyên đều giao cho Sài Long xử lý.
Sài Long thu một thành phí, đương nhiên đó là giá dành cho người quen. Nếu là người ngoài, có thể sẽ phải trả một thành rưỡi, thậm chí hai thành.
Thật ra Mục Hàn Xuyên cũng không phải cố tình chiếu cố Sài Long, mà là coi trọng mạng lưới quan hệ của cha gã.
Có một số chuyện phiền phức Mục Hàn Xuyên không xử lý nổi, nhưng cha Sài Long lại có năng lực ấy.
Cả đời Mục Hàn Xuyên chỉ chính thức đi học hai năm, không tính thời gian được giáo dục tinh anh khi còn nhỏ!
Năm bảy tuổi, hắn từng bị ông nội ruột bắt trở về một lần, năm đó hắn rất ngoan, nhưng gần như chưa từng nói chuyện.
Chỉ trong một năm, Mục Hàn Xuyên đã nhận biết toàn bộ chữ, học hết những kiến thức cơ bản có ích cho tương lai của mình, sau đó lại chạy.
Năm mười hai tuổi, hắn lại bị ông ngoại bắt về.
Để ngăn Mục Hàn Xuyên tiếp tục bỏ trốn, ông ngoại cố ý phái người chuyên môn trông chừng hắn, còn đeo cho hắn một vòng chân theo dõi.
Năm đó hắn cũng rất ngoan, nhưng tinh lực không dùng vào việc học ở trường, mà dồn toàn bộ vào nghiên cứu Cấm Đoạn Thí Luyện Tinh, nghiên cứu tất cả mọi thứ liên quan tới nơi ấy.
Trên đó có những sinh vật nào?
Có những loại thực vật nào?
Có khoáng sản gì?
Thứ nào có thể ăn?
Thứ nào có độc?
Phải sinh tồn như thế nào?
Tất cả mọi thứ đều nằm trong phạm vi học tập của hắn, đây là cơ hội duy nhất trước năm mười tám tuổi để hắn có thể tìm hiểu sâu về Cấm Đoạn Thí Luyện Tinh.
Hắn nhất định phải nắm lấy, một khi rời đi, sau này sẽ rất khó có được cơ hội như vậy nữa.
Mục Hàn Xuyên mất ăn mất ngủ, ngày đêm cố gắng, cuối cùng hiểu thấu tất cả những phát hiện đã biết về Cấm Đoạn Thí Luyện Tinh.
Đối với người đã lập chí năm mười tám tuổi sẽ đi xông Cấm Đoạn Thí Luyện Tinh như hắn, những kiến thức đó mang lại lợi ích không nhỏ.
Sau khi đạt được mục đích, năm mười ba tuổi, Mục Hàn Xuyên vốn luôn diễn vai một đứa trẻ ngoan lại chạy trốn.
Cho dù có vòng chân theo dõi cũng vô dụng.
Sài Long chính là bạn học cùng lớp với hắn trong năm mười hai tuổi ấy, hai người từng làm đồng môn suốt một năm.
“Alo, A Xuyên, gần đây ngươi lại lên trên sao? Lâu như vậy không liên lạc được.” Sài Long không nói rõ, đề phòng bị nghe lén.
Nhưng cả hai đều hiểu trên mà gã nói là nơi nào, chính là đi Thí Luyện Tinh.
“Phải, vừa trở về không lâu. Có thời gian ta sẽ qua chỗ ngươi một chuyến.”
“Được.” Sài Long rất vui.
Điều này có nghĩa Mục Hàn Xuyên lại có hàng cần giao cho gã xử lý.
Nói xong chính sự, Sài Long lại nhắc tới chuyện khác.
“A Xuyên, gần đây ngươi cẩn thận một chút, ít ra ngoài thôi.”
“Làm sao?”
“Cha ta nhận được tin từ bên Thiên Lan Thành, mấy ngày nay người trong nhà ngươi đang âm thầm tìm ngươi. Có thể đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không, nhiều năm như vậy không tìm, sao cứ đúng lúc này lại tìm? Hơn nữa còn lén lút tự mình tìm.”
“Tìm ta?” Mục Hàn Xuyên cau mày thật sâu, vô cùng kinh ngạc.
Đã nhiều năm như vậy, Mục gia chỉ có ông nội hắn từng bắt hắn về vào năm bảy tuổi. Kể từ đó cũng không còn quản tới hắn nữa.
Đây là tình huống gì?
Có ai mắc bệnh nặng, cần tìm mình trở về rút tủy xương?
Hay đã xảy ra chuyện gì khác?
Dù sao chắc chắn không phải gọi mình về kế thừa gia nghiệp.
“Đúng. Ta cảm giác vấn đề rất lớn, ngươi cẩn thận một chút.” Nếu Mục Hàn Xuyên không phải khách hàng lớn nhất của gã, cha gã làm sao có thể truyền tin này tới.
“Được, cảm ơn.”
“Chuyện nhỏ, huynh đệ chúng ta còn khách sáo gì.”
Cúp điện thoại, Mục Hàn Xuyên rơi vào im lặng thật lâu.