Dịch: Dưa Hấu

Hơn trăm người từ Thu Phong Uyển hoảng loạn lao ra ngoài, không ít người bị thương do chen lấn, giẫm đạp hoặc va chạm.

Thậm chí còn có hai người đã chết bị đẩy ngã ra khỏi bên trong, khiến tất cả mọi người tại hiện trường hoảng sợ. Điện thoại báo cảnh sát gần như bị gọi đến quá tải.

‘Thu Phong Uyển xảy ra xung đột giữa các băng nhóm, xuất hiện thương vong cùng sự kiện giẫm đạp. Nhân viên cảnh sát khu vực xung quanh lập tức tới hiện trường…’

Mấy người báo cảnh sát đều cung cấp thông tin tương tự.

Tối nay, trung tâm điều hành bận rộn khác thường.

Bên kia còn có một vụ truy bắt đang diễn ra.

...

Mượn ánh sáng yếu ớt từ điện thoại trong bao sương, Ninh Bân, Hoàng Kỵ cùng những người khác cuối cùng cũng nhìn rõ kẻ vừa tới.

Hoàng Kỵ trừng lớn mắt.

Lại là một nữ nhân?

Hơn nữa… Dáng người này cũng quá nổi bật rồi...

Sắc mặt Ninh Bân lại lập tức biến đổi, lăn lộn giang hồ nhiều năm, gã chỉ nhìn một cái đã nhận ra đối phương.

“Hồ Thiên Phường... Huyết Hồ!”

Chẳng phải đây chính là Huyết Hồ của Hồ Thiên Phường, tổ chức sát thủ quanh năm hoạt động tại khu vực Thanh Lăng, khiến người nghe danh đã phải kiêng dè sao?

Sao các nàng lại đột nhiên xuất hiện ở Lạc Tỉnh, cách Thanh Lăng mấy nghìn cây số?

Lại còn xuất hiện tại Thiên Lan Thành? Thậm chí trực tiếp đánh tới địa bàn của gã...

Đầu óc Ninh Bân lập tức trở nên hỗn loạn, hoàn toàn không hiểu tình hình hiện tại.

Đám sát thủ này hung danh bên ngoài, một khi ra tay thường không để lại người sống. Hiện giờ Ninh Bân cũng chẳng còn thời gian suy nghĩ nguyên nhân, thoát thân mới là quan trọng nhất.

“Giết!”

Hai thuộc hạ lập tức nâng súng khai hỏa, hai người khác cầm đao phối hợp với lão đại lao về phía đối phương.

Thân ảnh Huyết Hồ lóe lên, tốc độ nhanh đến mức gần như không để lại tàn ảnh. Trường kiếm trắng muốt trong tay nàng xé gió, chỉ trong khoảnh khắc đã hạ gục hai người đang nổ súng.

“A... A a...”

Hoàng Kỵ đứng gần nhất lập tức hoảng loạn đến mức gần như mất kiểm soát, liên tục lùi về phía sau, hoàn toàn chẳng khá hơn đám nữ nhân đang chen chúc trong góc là bao.

“Giết người!”

“A!”

Một đám nữ nhân điên cuồng thét lên, nhưng không ai dám chạy ra ngoài, tất cả chỉ biết chen sâu hơn vào góc phòng.

Kiếm quang lập tức chuyển hướng, thẳng tới Ninh Bân.

Gã muốn chạy!

Ninh Bân vừa lao về phía cửa liền nghiêng người tránh đòn, trở tay vung trảo phản kích.

Huyết Hồ không lùi mà tiến, cổ tay nàng khẽ xoay, thế kiếm lập tức thay đổi, quét ngang qua, ép Ninh Bân liên tiếp lui về sau.

Trảo ảnh trước mặt Ninh Bân nhanh chóng dày đặc như một tấm lưới kín gió.

“Đinh đinh đinh đinh”

Tiếng kim loại va chạm chói tai liên tiếp vang lên, tia lửa không ngừng tóe ra giữa những lần kiếm trảo giao nhau rồi lại nhanh chóng biến mất.

Hai thuộc hạ cầm đao phía sau lập tức xông lên chi viện.

Huyết Hồ vừa ép Ninh Bân lui lại, cũng không vội truy kích, trở tay quét kiếm, nhanh chóng hạ gục người đầu tiên.

Thân ảnh giao nhau trong chớp mắt, người còn lại cũng rên khẽ, lảo đảo lao về phía cửa rồi ngã xuống.

Ninh Bân không hề đứng chờ, nhân lúc Huyết Hồ vừa chuyển sang đối phó thuộc hạ của mình, gã lập tức áp sát. Trảo trái từ trên bổ xuống, trảo phải đồng thời đánh thẳng vào yếu điểm.

Song trảo cùng xuất, thế công hung hiểm đến cực điểm.

Chân phải Huyết Hồ đột nhiên dồn lực, nền đá dưới chân nứt ra.

Nửa người dưới nàng vững như bàn thạch, nửa người trên lại ngửa mạnh về sau. Trường kiếm trong tay xoay theo một góc cực kỳ hiểm hóc, buộc Ninh Bân phải thu thế trở về phòng thủ.

Ninh Bân hoàn toàn không ngờ một nữ tử lại có thể đánh hung mãnh đến vậy, lập tức thu lực, vội vàng rút trảo.

Sau khi hóa giải thế công của đối phương, bước chân Huyết Hồ đột nhiên thay đổi.

Thân hình nàng nhanh như quỷ mị, liên tục áp sát Ninh Bân. Thế kiếm trong tay cũng đột nhiên chuyển từ cực nhanh sang cực nặng, không còn nhẹ nhàng linh động như trước mà giống như một thanh trọng kiếm khai sơn phá thạch.

Một tiếng rít trầm vang lên, thế kiếm nặng nề đột ngột giáng xuống.

Kiếm còn chưa tới, khí thế sắc bén đã khiến lòng dũng cảm của Ninh Bân suy giảm hơn nửa.

Ninh Bân lập tức đưa song trảo lên đỡ.

Ầm!

Song trảo màu vàng không thể hoàn toàn chịu nổi một kiếm ấy, Ninh Bân bị đánh trọng thương, thân hình lảo đảo lùi mạnh về phía sau.

Đau đớn dữ dội khiến Ninh Bân phát ra một tiếng gầm như dã thú, vẻ điên cuồng trong mắt càng thêm rõ rệt.

“Cái... cái này...” Hoàng Kỵ ngồi bệt dưới đất, môi không ngừng run rẩy, sắc mặt trắng bệch như giấy.

Nữ nhân này mạnh đến vậy… Ngay cả Bân ca cũng không đỡ nổi.

Vậy những người còn lại còn ai có thể sống sót?

Hoàng Kỵ chỉ có thể hy vọng nàng tới tìm Ninh Bân gây chuyện, đừng liên lụy tới những người khác...

Ninh Bân hoàn toàn nổi giận, gã mặc kệ thương thế, khí huyết toàn thân sôi trào. Song trảo màu vàng mơ hồ phủ lên một tầng huyết quang kỳ dị.

Ninh Bân đồng thời vận dụng kỹ năng cùng đạo cụ mang theo người, trực tiếp từ bỏ toàn bộ phòng thủ, song trảo vung lên như phát cuồng.

Trảo ảnh dày đặc xé rách bóng tối trong bao sương, phát ra từng tiếng rít ghê người, lại còn mang theo kịch độc.

Hoàn toàn là lối đánh lấy mạng đổi mạng!

Huyết Hồ vẫn tâm như chỉ thủy, bình thản như thường, trên mặt không hề xuất hiện chút dao động nào.

Nàng bắt đầu di chuyển, bước chân nhẹ như gió, nhanh như quỷ mị.

Kiếm vốn thiên về nhẹ nhàng linh động, đao thiên về cương mãnh, nhưng trong tay nàng lại đồng thời xuất hiện cả hai đặc điểm ấy.

Mỗi lần ra tay đều nhanh như tật phong tấn lôi, mang theo khí thế một đi không trở lại, khiến người nhìn cũng phải chấn động tâm thần.

Hàn quang liên tục để lại từng đạo tàn ảnh giữa không trung, như lưu vân thác nước, sát ý lẫm liệt nhưng vẫn không mất vẻ thanh nhã.

Hai người di chuyển, va chạm rồi tách ra với tốc độ cực nhanh trong bao sương chật hẹp.

Nơi bọn họ đi qua, nền đá cứng rắn liên tục xuất hiện những vết sâu, hoa văn trang trí trên tường cũng bị chấn động rơi xuống, mảnh vụn văng khắp nơi.

Ninh Bân mạnh hơn tưởng tượng rất nhiều, chẳng trách những năm qua gã có thể lăn lộn thuận lợi tại Thiên Lan Thành, âm thầm đối phó nhiều thí luyện giả như vậy mà vẫn chẳng ai làm gì được gã.

Nhưng cuối cùng Ninh Bân vẫn bại, bại dưới kiếm của nữ tử trước mặt.

“Vì sao?”

Đến thời khắc cuối cùng, Ninh Bân vẫn muốn biết rõ.

Hồ Thiên Phường vì sao lại tìm tới nơi này?

Vì sao lại đối phó gã?

Nhưng chuyện giang hồ vốn là chém chém giết giết, nào có nhiều lý do đến vậy.

Huyết Hồ không trả lời Ninh Bân, chỉ chậm rãi bước về phía Hoàng Kỵ.

Mấy nữ nhân trốn trong góc cũng đã bị cuốn vào trận chiến, không còn phản ứng.

“Thật sự là vì hắn?”

Khi nhìn Huyết Hồ đang đi về phía Hoàng Kỵ, Ninh Bân dường như đã hiểu ra điều gì đó.

Càng hoảng loạn, động tác của Hoàng Kỵ lại càng chậm chạp.

Gã muốn chạy, nhưng vừa đứng lên đã mất thăng bằng, một lần nữa ngã xuống.

Đau đớn khiến Hoàng Kỵ gần như choáng váng, nhưng gã không dám dừng lại, chỉ có thể chống hai tay xuống đất, cố gắng bò về phía trước.

“Đừng giết ta! Ta với Ninh Bân không phải cùng một bọn!”

“Ta họ Hoàng, nữ chủ nhân Mục gia là nhị cô của ta!”

“Ta... Ta có thể cho ngươi tiền...”

Huyết Hồ hoàn toàn không dao động, nàng cúi xuống, dùng hai ngón tay kẹp tấm ảnh Mục Hàn Xuyên trên mặt đất lên, cẩn thận nhìn rất lâu.

Hoàng Kỵ bò tới góc phòng, đã không còn đường lui.

Gã co người lại, trong mắt tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng, toàn thân run rẩy, gần như hoàn toàn sụp đổ.

“Điều kiện khác... cũng có thể nói, ta đều có thể đáp ứng ngươi! Chỉ cần đừng giết ta, thật sự...”

Nàng đang nhìn ảnh Mục Hàn Xuyên.

Chẳng lẽ nàng thật sự do Mục Hàn Xuyên phái tới?

“Cầu ngươi, đừng giết ta! Người khác trả cho ngươi bao nhiêu, ta trả gấp đôi!”

“Gấp đôi!”

Tấm ảnh trong tay Huyết Hồ lập tức hóa thành những mảnh vụn, trong tay nàng xuất hiện thêm một chiếc bình nhỏ.

“Không... Không, đừng…”