Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)

Chương 9. Mắt Thấy Chưa Chắc Là Thật, Ai Biết Ai Mới Thật Sự Là Người Xấu?

Dịch: Dưa Hấu

Mười ngày sau.

Mục Hàn Xuyên xuất hiện ở Long Huyện, thành phố lân cận.

Một chiếc xe cũ đã báo phế đột nhiên xuất hiện giữa không trung, rơi xuống vùng núi hoang dưới chân hắn.

Đây là chiếc xe hắn đã đánh dấu ở Thai Trạch Huyện, nơi mình đang ở. Khoảng cách giữa hai nơi lên tới hơn trăm kilômét. Hắn cố ý chạy tới đây thử nghiệm, kết quả không khác dự đoán, hoàn toàn không có vấn đề gì.

Những ngày qua, Mục Hàn Xuyên vừa dưỡng thương, vừa thử nghiệm kỹ năng cấp S Thiên Di của mình.

Đây là căn cơ để hắn lập thân trong tương lai, nhất định phải tìm hiểu thấu triệt, hoàn toàn nắm giữ.

Tạm thời mà nói, mọi thứ đều rất thuận lợi.

Nếu đã có thể Thiên Di một chiếc xe báo phế, vậy đương nhiên cũng có thể Thiên Di những chiếc xe sang trọng kia. Đây đúng là một vụ làm ăn không vốn khá ổn.

Không có việc gì thì tới những khu vui chơi cao cấp đi dạo vài vòng, gặp cơ hội liền đánh dấu một chiếc. Nửa tháng sau chạy tới một tỉnh khác rồi Thiên Di nó qua, sau đó sang tay xử lý cho đám buôn xe địa phương.

Một tháng cũng chẳng cần nhiều, nhặt được ba chiếc là đủ cho mình ăn uống.

Rủi ro bằng không, an toàn trăm phần trăm, một vốn bốn lời...

Hắc hắc, hoàn mỹ!!

Mục Hàn Xuyên tự nhận mình chẳng phải người tốt lành gì, từ nhỏ đã nếm đủ mọi gian khổ trên đời, làm loại chuyện này hắn chẳng có chút cảm giác áy náy nào. Chỉ cần kiếm được tiền, chẳng có gì là không thể làm.

Không có tiền mới thật sự đáng sợ.

Nói làm là làm.

Bây giờ đi nội thành dạo một vòng, tiện thể tìm hiểu trước thị trường nhập hàng.

Nửa giờ sau, Mục Hàn Xuyên tới nội thành Linh Hồ Thành. Hắn cố ý đi dạo một vòng trên con phố giải trí náo nhiệt nhất nơi đây.

Xe sang trị giá vài trăm nghìn quả thật không ít, nhưng loại hơn một triệu thì ngược lại chẳng có bao nhiêu.

Cấp bậc Linh Hồ Thành vẫn hơi thấp, có thời gian phải tới những đại đô thị kia, hoặc thành phố cấp tỉnh lỵ để mở mang tầm mắt, thuận tiện kiếm chút lợi.

Chỉ một chiếc xe mà thôi, đối với những người kia, bất quá là mấy tháng tiền tiêu vặt, nhưng đối với mình lại là một khoản thu nhập lớn, coi như cứu tế tiểu đệ vậy.

Đi tới gần một khu dân cư cao cấp, cách cổng không xa, Mục Hàn Xuyên nhảy lên một cây lớn, từ xa nhìn vào bên trong vài lần.

Chẳng nhìn thấy gì cả.

Đột nhiên, trên con đường nhỏ cách đó không xa vang lên tiếng chửi mắng, Mục Hàn Xuyên lập tức giấu mình kỹ hơn trên cây, nhìn về phía đó.

Một nam một nữ đang giằng co, vừa lôi kéo vừa tiến dần về phía cái cây hắn đang đứng.

Nghe kỹ một lát, hóa ra là một người nam tử đang cướp túi của một nữ tử trẻ ăn mặc thời thượng...

Mục Hàn Xuyên còn tưởng lại gặp phải vở kịch cẩu huyết nào đó.

“Ngươi muốn chết sao? Dám cướp ta, có biết ta là ai không?”

Nữ tử xinh đẹp siết chặt chiếc túi của mình, lớn tiếng kêu gọi, muốn thu hút bảo vệ gần đó.

Nàng nhất quyết không chịu buông tay, bị kéo dần về phía này.

Trong túi hẳn có không ít đồ đáng giá, nhưng người có thể sống ở đây chắc cũng chẳng quá để ý đến chút tiền ấy chứ?

Trừ phi nàng chỉ tạm thời ở đây...

“Buông tay.”

Người nam tử không cường tráng, ngược lại còn hơi gầy, có lẽ chẳng nặng hơn nữ tử bao nhiêu.

Gã đã có chút sốt ruột, chỉ muốn cướp xong rồi chạy.

Đối diện với một nữ tử xinh đẹp như vậy mà gã chẳng hề động lòng, một lòng chỉ lo làm sự nghiệp.

Mục Hàn Xuyên lặng lẽ nhìn hai người bên dưới giằng co, hoàn toàn không có ý định anh hùng cứu mỹ nhân.

Lòng người hiểm ác, mắt thấy chưa chắc đã là thật.

Ai biết trong hai người, ai mới thật sự là người xấu?

Ngươi nói có đúng không...

“Ngươi dám cướp ta, ngày mai cứ chờ cả nhà chết hết đi, tin không?”

Người nam tử thật sự nổi giận, rút từ bên hông ra một khẩu súng.

Hóa ra còn là một tên tội phạm.

Gã một tay giữ chiếc túi, tay kia cầm súng chĩa về phía nữ tử, hung hăng quát:

“Buông tay!!”

“Cha ta là Lữ Đại Cương! Biết ca ca ta là ai không? Ngươi dám nổ súng thử xem...”

Nữ tử đã ngã xuống, nhưng lập tức bò dậy, hai tay vẫn cố sức giữ chặt chiếc túi.

Tính tiểu thư cực lớn, lại cực kỳ cứng đầu, rõ ràng đang đánh cược rằng đối phương không dám nổ súng.

Mục Hàn Xuyên vẫn không nhúc nhích.

Hai người này đều quá cứng đầu.

Hắn cũng chẳng ngu đến mức chạy xuống tìm cảm giác tồn tại, nhỡ đâu lát nữa người ta vu cho mình là đồng bọn thì sao?

Hoặc lại vu cho mình có ý đồ bất chính thì làm thế nào?

Hắn cũng muốn xem thử, rốt cuộc ai mới là người tốt, ai mới là kẻ xấu.

“Có gan thì nổ súng đi! Không dám thì ngày mai cứ chờ chết...”

Người nam tử đột nhiên buông chiếc túi ra.

Nữ tử vui mừng.

Mục Hàn Xuyên lập tức cảm thấy mất hứng.

A a, kết thúc vậy thôi sao......

Ngay khi cả nữ tử lẫn Mục Hàn Xuyên đều cho rằng gã đã bị dọa, quyết định từ bỏ, người nam tử lại mở khóa an toàn.

Nữ tử còn định mắng tiếp.

Ngay sau đó, một tiếng súng vang lên.

Người nam tử nhanh chóng nhặt chiếc túi dưới đất rồi bỏ chạy.

Nữ tử ngã xuống và không còn phản ứng.

Nhìn người nam tử đang chạy xa, lần này Mục Hàn Xuyên cuối cùng cũng xác định được.

Tên này là kẻ xấu!

Còn nữ tử kia… Ít nhất trong chuyện này, nàng mới là người bị hại.

Phán đoán hoàn tất.

Mục Hàn Xuyên rời đi, đuổi theo tên cướp kia.

Ở phía xa đã có người nghe thấy động tĩnh chạy tới, trong đó có hai bảo vệ của khu dân cư.

Chỉ tiếc đã muộn, một hơi đuổi ra ngoài mấy kilômét, người nam tử xuất hiện trên một con đường đá hẹp dài, tối om.

Gã thở hổn hển, dường như cảm nhận được điều gì, gã đột nhiên quay người, giơ súng về phía sau.

Phía sau quả nhiên xuất hiện một người nam tử áo xám đội mũ.

Gã kinh ngạc, nhanh như vậy đã có người đuổi tới...

Không hề do dự, gã lập tức bóp cò.

Phanh! Phanh! Phanh!

Liên tiếp ba phát đều không trúng, chỉ thấy người phía sau liên tục né trái tránh phải, nhẹ nhàng tránh khỏi đạn.

Người nam tử lập tức kinh hãi, đây nhất định là một thí luyện giả, hơn nữa cấp bậc chắc chắn không thấp.

Trước đây gã cũng từng hăng hái tiến vào Thí Luyện Tinh, kết quả là tiêu sạch gia sản, mang về một thân thương tích, đến một lần thông quan cũng chưa từng thành công.

Phần thưởng lấy được càng ít đến đáng thương, miễn cưỡng lắm mới giữ được mạng.

Gã không tiếp tục nổ súng nữa, quay đầu bỏ chạy.

Ngay sau đó, trong tay người nam tử áo xám phía sau đột nhiên xuất hiện một tấm khiên tròn.

Vừa xuất hiện, tấm khiên đã bị ném mạnh về phía gã.

Bịch!

Một đòn nặng nề đánh trúng từ phía sau.

Sức mạnh cực lớn, tốc độ quá nhanh, gã thậm chí không kịp tránh né, cả người lập tức ngã nhào về phía trước.

Chiếc túi hàng hiệu vừa cướp được cũng văng xa, rơi vào bụi cây trong dải xanh ven đường.

Dùng tốt thật!

Đòn phi khiên vừa rồi chính là do Mục Hàn Xuyên sử dụng kỹ năng cấp S Thiên Di. Đây là lần đầu tiên hắn dùng nó trong thực chiến.

Hắn trực tiếp triệu hồi tấm khiên từ căn cứ bí mật tới, hiệu quả tốt ngoài dự đoán.

So với việc đơn thuần dùng sức ném khiên tròn, uy lực lớn hơn, tốc độ nhanh hơn, lực va chạm cũng mạnh hơn.

Không ngờ sau khi triệu hồi ra còn có hiệu quả kèm theo như vậy, đây quả thực là một bất ngờ cực lớn.

Thuộc tính Sức Mạnh của hắn vốn không quá cao, hiệu quả này tương đương với việc bù đắp cho hắn ở một mức độ nhất định.

Mục Hàn Xuyên lại mở bàn tay phải, tấm khiên tròn vừa lăn đi rất xa, còn chưa dừng hẳn đã lập tức biến mất, một lần nữa trở lại trong tay hắn.

Hắn tiếp tục ra tay.

Người nam tử co giật vài cái rồi không còn động tĩnh.

Ổn rồi.

Không để lại tai họa về sau.

Ta quả nhiên là người tốt.

Vì dân trừ hại!

Nữ tử kia cũng xem như có công lớn, nếu không có nàng trả giá, làm sao xác định được tên này thật sự là người xấu?

Mục Hàn Xuyên vòng qua người nam tử nằm dưới đất, đi tới bên chiếc túi hàng hiệu rơi trong bụi cây.

Hắn không đưa tay chạm vào, chỉ đứng đó suy nghĩ một lát.

‘Đánh dấu thành công, vật đã đánh dấu: 7/7’

Cuối cùng Mục Hàn Xuyên vẫn không trực tiếp cầm chiếc túi đi, mà đổi sang một cách ổn thỏa hơn.

Sau đó hắn dùng sức ném tấm khiên trong tay, tấm khiên nhanh chóng bay ra ngoài, rơi vào hồ nhân tạo cách đó vài chục mét.

Mục Hàn Xuyên lập tức quay người rời đi, rời khỏi hiện trường.

...

Hai giờ sau.

Sau khi tới khu vực an toàn, Mục Hàn Xuyên lập tức thi triển kỹ năng Thiên Di.

Thứ đầu tiên xuất hiện trong tay là chiếc túi hàng hiệu đã dẫn đến hai mạng người.

Tiếp theo, tấm khiên tròn bị hắn ném xuống hồ nhân tạo cũng trở lại trong tay.

Trâu bò!!

Có kỹ năng này, không nói tới vô địch, ít nhất năng lực tự bảo vệ và sinh tồn của hắn đã tăng lên rất nhiều.

Đối với kế hoạch kiếm thêm thu nhập trong tương lai, Mục Hàn Xuyên càng có lòng tin hơn.

Không chỉ những chiếc xe sang có giá trị không nhỏ.

Mục Hàn Xuyên cảm thấy những thứ như xe chở tiền, két sắt gì đó… Hình như cũng không phải hoàn toàn không thể thử.

Nhân thần cộng phẫn.

Làm như vậy rồi tương lai mình còn có thể không phát đạt sao?

Thứ như tiền, vĩnh viễn chỉ sợ thiếu.

Bao nhiêu cũng có thể dùng hết, nếu có nguồn tài chính dồi dào hỗ trợ, tốc độ phát triển hiện tại của hắn còn có thể tăng thêm một bậc.

Dù sao điểm thuộc tính không chỉ có thể lấy được từ cửa ải thí luyện, thẻ đạo cụ tăng điểm thuộc tính mới thật sự là phần lớn.

Chỉ nghĩ thôi đã thấy sảng khoái!!

Mục Hàn Xuyên lại nghĩ tới một vấn đề quan trọng hơn.

“Nói mới nhớ, người có thể bị đánh dấu không?”

Nếu có thể, vậy khả năng vận dụng sẽ lớn hơn rất nhiều, không chỉ có thể phát huy tác dụng lớn trong thí luyện đoàn đội.

Đồng đội của ta muốn chết, ta cũng không cho phép!!

Còn ở thế giới hiện thực, khả năng vận dụng lại càng lớn.

Ví dụ nếu một đồng đội lẻn vào nơi nào đó, mình có thể lựa chọn thời điểm thích hợp kéo đối phương trở về.

Hoặc để hắn đi một đại gia tộc hay tập đoàn lớn nào đó tìm kiếm kho bí mật gì đó...

CMN...

Vô địch!!

Thật sự vô địch!!!

Phạm vi vận dụng còn có thể tiếp tục mở rộng… Không sợ đường đi không đủ nhiều, chỉ sợ tầm mắt của ngươi không đủ rộng, làm phí một kỹ năng tốt như vậy.

Đáng tiếc, thực lực hiện tại của hắn vẫn còn quá yếu, không dám thử, cũng không có người hợp tác thích hợp.

Để sau vậy.

Mở chiếc túi hàng hiệu ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là 50 nghìn tiền mặt.

Chắc hẳn tên nam tử kia sở dĩ nhắm vào nữ tử này cũng vì số tiền này.

Có lẽ gã đã theo dõi nàng từ trước, đợi đến lúc nàng đi một mình mới ra tay.

Lục tiếp một hồi, bên trong còn có đủ loại đồ vật linh tinh, có đáng tiền hay không thì không biết.

Dù sao đều đã qua sử dụng.

Một chiếc điện thoại, giá thị trường khoảng 1W, nhưng Mục Hàn Xuyên không định mang đi xử lý. Chủ yếu là giá trị không đủ cao, không đáng để mạo hiểm.

Dù sao chiếc điện thoại này có liên quan tới hai mạng người.

Hai tấm thẻ ngân hàng, thứ này càng không thể dùng.

Thu hoạch không lớn, cũng chỉ có 50 nghìn tiền mặt. Chiếc túi cùng những thứ khác có lẽ cũng đáng chút tiền, nhưng Mục Hàn Xuyên không hiểu, càng không muốn mạo hiểm, vẫn trực tiếp xử lý sạch sẽ thì hơn.

Thu hoạch quan trọng nhất lần này không phải số tiền mặt đó, mà là hắn đã thực chiến kỹ năng cấp S của mình.

Không tính là làm không công.

‘Hủy đánh dấu, vật đã đánh dấu: 6/7’

Mục Hàn Xuyên cuối cùng hủy đánh dấu chiếc túi, xử lý nó cùng những vật phẩm khác.

Mọi chuyện vẫn phải lấy ổn thỏa làm đầu.