Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tạm biệt nhóm Ngô Chí Hào, buổi sáng không cần đi học.

Thấy còn sớm, Phương Bình cũng chẳng có tâm trạng đến trường, đi dạo về hướng Cảnh Hồ Viên.

Vừa đi, Phương Bình vừa nghĩ về Vương Kim Dương.

Ngô Chí Hào bọn họ quan tâm đến mấy mẹo nhỏ, Phương Bình tuy cũng nghe nhưng không để tâm lắm, mấu chốt vẫn là những thứ khác.

Vương Kim Dương mới chỉ là sinh viên năm nhất, nhưng rõ ràng trưởng thành hơn học sinh cấp ba rất nhiều.

Từ vài câu nói lơ đãng của hắn có thể nhận ra, võ giả có lẽ không tốt đẹp như tưởng tượng.

Xã hội hiện đại, võ giả nhìn như sống hòa nhập với người thường, nhưng thực tế chưa chắc đã vậy, họ có thế giới riêng, rất nhiều thứ người thường căn bản không hiểu nổi.

Hiện nay thông tin trên mạng lan truyền rất nhanh, nhưng đừng quên, ở quốc gia này, mạng lưới có rộng đến đâu thì cũng là do chính phủ cho phép nó rộng.

Một số thông tin không muốn người thường biết thì tuyệt đối sẽ không xuất hiện trên mạng.

"Võ giả..."

Phương Bình lẩm bẩm: "Võ giả rốt cuộc khác biệt lớn thế nào với người thường? Chỉ đơn thuần là chênh lệch vũ lực sao?"

Mấy ngày trước, Phương Bình không có tâm trạng bình tĩnh suy nghĩ những chuyện này.

Nhưng lần này tiếp xúc với Vương Kim Dương, một võ giả thực thụ, Phương Bình không khỏi suy nghĩ nhiều hơn.

"Đẳng cấp chung quy vẫn thấp một chút."

Phương Bình lắc đầu, địa vị xã hội khác nhau dẫn đến thông tin hắn nắm được quá ít.

Có vài thứ, đúng như Vương Kim Dương nói, có lẽ không biết còn tốt hơn là biết.

Đợi hắn thành võ giả, những chỗ chưa rõ này sẽ từ từ sáng tỏ, cũng không cần vội vàng.

Đi một lúc, Phương Bình suy nghĩ rồi quyết định chuyển đổi nốt 10000 điểm tài phú còn lại.

Năm nay rõ ràng khó thi hơn năm ngoái nhiều, Ngô Chí Hào 115 cal khí huyết, chuẩn bị Khí Huyết Đan, học được kỹ thuật bùng nổ cảm xúc, thế mà vẫn chưa nắm chắc phần thắng.

Có thể thấy áp lực cạnh tranh năm nay lớn thế nào.

Chính mình hiện tại mới 110 cal, nếu không tăng lên, lỡ cái hệ thống dở hơi này gặp trục trặc thì phiền phức to.

Quyết định xong, Phương Bình ngưng thần bắt đầu nghĩ đến việc tăng khí huyết.

Rất nhanh, số liệu trong tầm mắt thay đổi:

Tài phú: 0

Khí huyết: 1.2

Tinh thần: 1.1

Ngay khi Phương Bình chuẩn bị sẵn sàng đón nhận cảm giác sảng khoái như lần tăng khí huyết đầu tiên, đột nhiên, hắn gầm lên một tiếng đau đớn.

Cánh tay, cổ, mu bàn tay lộ ra ngoài...

Những chỗ này gân xanh nổi lên cuồn cuộn, trông cực kỳ dọa người.

Phương Bình cắn răng, dựa vào tường của một cửa hàng ven đường, nắm chặt hai tay, cố nén đau đớn không hét to.

Không biết qua bao lâu, mặt Phương Bình đã đầm đìa mồ hôi.

"Phù!"

Thở hắt ra một hơi, rất nhanh, Phương Bình chửi thầm: "Đệch, hố bố mày à?"

Lần đầu sướng lắm mà!

Thế mà lần này suýt đau đến lăn lộn ra đất.

Khoảnh khắc khí huyết tăng lên, hắn cứ tưởng mạch máu mình sắp nổ tung rồi.

Cũng may cơn đau đến nhanh đi cũng nhanh, nếu thêm lúc nữa, Phương Bình không chắc mình có lăn lộn giữa đường hay không.

Vẫn còn sợ hãi, Phương Bình sờ sờ cánh tay, nhíu mày: "Thể chất không theo kịp sao?"

Lần đầu tăng khí huyết, hắn không để ý lắm.

Nhưng lần này, Phương Bình cảm nhận rất rõ, có thể do mạch máu mình quá yếu, khi tăng khí huyết suýt chút nữa vỡ mạch.

Mới lần thứ hai tăng thôi, Phương Bình rất nghi ngờ nếu làm thêm phát nữa, mình e là thành cái đài phun nước hình người thật, mà phun ra toàn máu.

"Chỉ có thể phách cường tráng mới chịu đựng được khí huyết tăng lên."

"Xem ra việc rèn luyện thân thể cũng phải đưa vào lịch trình rồi."

Vốn đã bận rộn, giờ lại thêm không ít việc.

Nhưng tăng cường thể chất là cần thiết, dù không phải để tăng khí huyết thì ải thực chiến cũng cần thể chất tốt mới được.

Phương Bình lúc này không khác gì mấy so với đám phế vật "lớn lên trong hũ thuốc" mà Vương Kim Dương nói.

Nghĩ đến đây, Phương Bình dở khóc dở cười, người khác lo không tăng được khí huyết, mình thì ngược lại, thân thể không chịu nổi khí huyết tăng lên.

Nhìn lại số liệu trong tầm mắt, Phương Bình nghĩ, mình giờ là 120 cal rồi sao?

Không muốn đến nhà Ngô Chí Hào kiểm tra nữa, mới cách một ngày, hôm nay mà đi kiểm tra ra con số 125 cal (giá trị cao nhất), Ngô Chí Hào có khi nhảy lầu mất.

Tất nhiên, khả năng cao hơn là hắn sẽ kéo Phương Bình nhảy cùng.

Đúng 2 giờ chiều, mọi người lại tập trung ở cổng trường.

Mấy người cùng lên xe đến nhà Vương Kim Dương đón vị này đến trường.

Khu nhà Vương Kim Dương ở cũng bình thường, cùng lắm chỉ tốt hơn khu Cảnh Hồ Viên nhà Phương Bình một chút.

Khi xe đến, Vương Kim Dương đã đứng đợi ở cổng khu dân cư.

Sáng nay tay không về nhà, giờ Vương Kim Dương lại xách theo cái ba lô căng phồng, không biết đựng gì.

Mọi người cũng không hỏi nhiều, về nhà một chuyến mang ít đặc sản đi cũng không lạ.

Vương Kim Dương xách ba lô định lên xe, bỗng quay đầu liếc Phương Bình, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc, hơi nhíu mày nói: "Phương Bình, trưa nay cậu làm gì thế?"

"Hả?"

Phương Bình sững sờ, rồi trong lòng bỗng chột dạ, chẳng lẽ võ giả có thể phát hiện mình tăng khí huyết?

Kết quả không ngoài dự đoán, Vương Kim Dương cau mày: "Tuy hiểu suy nghĩ của các cậu, vì thi võ khoa không tiếc bất cứ giá nào. Nhưng thân thể mới là gốc rễ! Có một số loại thuốc mạnh tuyệt đối không được ăn bậy! Sơ sẩy một chút là gây họa lớn! Tôi không biết cậu uống thuốc gì, nhưng khí huyết cậu tăng hơi nhiều, rất dễ xảy ra sự cố. Thời gian này chịu khó rèn luyện để khí huyết bình ổn lại, trong một tuần tuyệt đối không được dùng thêm thuốc bổ khí huyết nào nữa."

Phương Bình nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, vội nói: "Em biết rồi, cảm ơn Vương ca, trước đây em không có kinh nghiệm, lần này mới là lần đầu dùng thuốc, lúc nãy cũng thấy mạch máu hơi căng."

"Hóa ra là lần đầu, thảo nào..."

Vương Kim Dương lẩm bẩm, là võ giả, cảm giác của hắn rất nhạy bén.

Sáng nay khí huyết của Phương Bình rõ ràng thấp hơn Ngô Chí Hào một chút, nhưng giờ trong mắt hắn, Phương Bình còn cao hơn Ngô Chí Hào, huyết khí bùng nổ.

Hắn không biết Phương Bình ăn cái gì, nhưng hiệu quả thuốc này kinh người, rất có thể là loại thuốc cấm có hại cho cơ thể.

Nhưng nghĩ đối phương mới lần đầu dùng, lại không hiểu biết, hơn nữa đến lúc này mới dùng lần đầu thì gia cảnh chắc cũng không tốt lắm.

Nghĩ đến đây, Vương Kim Dương cũng không truy hỏi hắn ăn gì, chỉ nhắc nhở lần nữa: "Sau này mua thuốc, khi chưa hiểu rõ dược hiệu thì nhất định phải đến hiệu thuốc chính quy! Ngoài xã hội có mấy kẻ phối thuốc lung tung, dược hiệu xung đột rất nguy hại cho cơ thể. Không phải lần nào cũng may mắn thế đâu, hàng năm có khối người ăn vào chết hoặc tàn phế. Nhưng cậu là lần đầu, trước đây nền tảng cũng khá nên miễn cưỡng chống đỡ được, đừng coi vận may là chuyện thường, sau này chú ý."

"Vâng, em nhất định chú ý, cảm ơn Vương ca."

"Đừng khách khí."

Thái độ Vương Kim Dương dịu đi chút, lại cười nói: "Nhưng lần này cậu cũng không lỗ, đợi khí huyết bình ổn, tôi luyện thân thể một chút, năm nay có hy vọng đỗ võ khoa đấy."

Cuộc đối thoại của hai người, những người khác đều nghe thấy.

Ban đầu mọi người đều hiểu là Phương Bình trưa nay ăn thuốc bổ khí huyết gì đó, hình như hơi hại người.

Nhưng không ngờ đến cuối cùng, Vương Kim Dương lại bảo Phương Bình có hy vọng đỗ võ khoa!

Phải biết sáng nay dù là Ngô Chí Hào cũng không được Vương Kim Dương đánh giá như vậy.

Thế nên nghe đến đây, Ngô Chí Hào không nhịn được kinh ngạc: "Vương ca, khí huyết Phương Bình tăng nhiều lắm ạ?"

Vương Kim Dương cười khẽ: "Tôi đâu phải máy đo khí huyết, chỉ nhìn ra đại khái thôi, nhưng dù vậy cũng thấy được thằng nhóc này tăng lên không ít."

Phương Bình vội cười trừ: "Bình thường thôi, tôi thấy cũng gần như lúc trước."

"Ha ha ha..."

Vương Kim Dương cười một tiếng, cũng không vạch trần hắn, nhưng lại nói với Ngô Chí Hào: "Các cậu đừng học cậu ta, cậu ta không hiểu mấy cái này, lần này là mạo hiểm rồi. Thuốc không được dùng bừa, đặc biệt là ngoài mấy loại thông thường như Huyết Khí Hoàn, Khí Huyết Đan thì càng không được dùng lung tung! Cậu ta cũng là số đỏ, nếu vận khí kém chút thì giờ vỡ mạch máu rồi, hậu quả khó lường. Vô tri thật đáng sợ!"

Vương Kim Dương lắc đầu, đổi thành học sinh có hiểu biết thì tuyệt đối không dám làm thế.

Nghe đến hậu quả vỡ mạch máu, đám Ngô Chí Hào rụt cổ lại, sợ hãi.

Ngô Chí Hào nhỏ giọng hỏi: "Phương Bình, ông mua thuốc gì ăn thế?"

Phương Bình ngượng ngùng: "Hôm qua đo ở nhà ông xong, về bố tôi cho ít tiền bảo mua thuốc bổ, tranh thủ đỗ võ khoa. Trưa nay lúc chia tay, tôi vừa về nhà thì trên đường có người hỏi muốn mua thuốc bổ không, rẻ lắm, tôi liền mua một viên..."

"Ông!"

Ngô Chí Hào trợn mắt há mồm, khó tin nói: "Ông điên à? Lừa đảo ngoài đường mà ông cũng tin?"

"Rẻ mà, hắn bảo là Huyết Khí Hoàn, có mấy ngàn thôi, hôm qua ông chẳng bảo 30 ngàn một viên sao?"

"Ông ngu hay nó ngu? Đồ 30 ngàn mà bán cho ông mấy ngàn?"

Ngô Chí Hào cạn lời, Dương Kiến cũng vò đầu bứt tai: "Tôi cũng chả dám làm thế, Phương Bình, cái nhà ông đúng là liều thật."

Vốn họ còn định hỏi Phương Bình uống thuốc gì, giờ thì tắt hẳn ý định.

Loại thuốc không rõ nguồn gốc này, ăn vào chết lúc nào không biết.

Huống hồ đối phương lừa Phương Bình một lần, giờ chắc chạy mất dép rồi.

Hành vi đánh cược mạng sống để tăng khí huyết kiểu này, trừ khi cùng đường mạt lộ, nếu không học sinh cấp ba không có gan đánh cược.

"Vô tri thật đáng sợ!"

Đó là suy nghĩ duy nhất của mọi người lúc này, đổi là họ, ai dám mua thuốc ngoài đường mà uống?

Phương Bình thấy thế cũng thở phào, cuối cùng cũng lừa được rồi.

Trước đó hắn không ngờ Vương Kim Dương lại cảm nhận được những thứ này.

Giờ xem ra võ giả còn đáng sợ hơn tưởng tượng, hoặc là Vương Kim Dương lợi hại hơn tưởng tượng rất nhiều.

Nhưng bị vạch trần cũng không phải chuyện xấu, đến lúc kiểm tra sức khỏe, đám Ngô Chí Hào cũng sẽ không quá bất ngờ.

Ngoài ra còn có cái lợi, Vương Kim Dương có lẽ thấy hắn có hy vọng đỗ võ khoa nên trên xe lại chỉ điểm Phương Bình vài câu.

Chủ yếu là về phương diện rèn luyện thân thể, cuối cùng còn cười nói: "Nhất Trung năm nay e là lại có bất ngờ, hy vọng cậu đừng tuột xích ở các bài thi khác, biết đâu mấy tháng nữa chúng ta lại là bạn học."

Lời này khiến đám Ngô Chí Hào vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ, nhưng bảo họ ra đường mua thuốc uống thì đúng là không có gan...