Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cô ta quá bình tĩnh rồi!

Đổi lại là người khác bị trói, ngàn cân treo sợi tóc, sao có thể nói chuyện lưu loát như vậy?

Hơn nữa cô ta từng xuất hiện trong ác mộng!

Ác mộng dự báo, người phụ nữ này sẽ dùng súng nhắm vào đầu mình, muốn giết chết mình!

Cho nên nội tâm Dương Dật rất giằng xé, không biết có nên cứu cô ta hay không.

Nhưng bắt hắn giết một cô gái không có ác ý với mình, thậm chí có vài phần thiện ý, hắn cũng không nỡ ra tay....

Sau một hồi suy nghĩ, Dương Dật cuối cùng cũng đưa ra quyết định.

Hắn cảm thấy người phụ nữ này chắc chắn có điều giấu giếm hắn, quyết định trước tiên gõ gõ một chút, mặc kệ có táo hay không, cứ đánh một gậy trước đã!

Ánh mắt Dương Dật lạnh lẽo, nhìn về phía Tô Na, chĩa họng súng đen ngòm vào cô, lên tiếng đe dọa.

"Nữ nhân, ba câu, cho tôi một lý do không giết cô!"

Đồng tử Tô Na co rút kịch liệt, dường như không thể hiểu được mạch não của Dương Dật.

"Anh đang nói cái gì vậy, não bị Hải Yêu ăn rồi sao?"

"Trong tay tôi có súng đấy!"

Dương Dật cười đáp, vung vẩy khẩu súng trong tay, giống như một tên cường đạo muốn làm gì thì làm!

Hắn giơ một ngón tay lên nhắc nhở.

"Đây là câu thứ nhất, cô còn hai câu nữa, phải nắm chắc cơ hội đấy!"

Họng súng đen ngòm, im lìm không tiếng động, bầu không khí trong nháy mắt trở nên ngột ngạt.

Mười mấy giây sau, trên mặt Tô Na lộ ra vài phần hoảng loạn, tựa như buồn bực, tựa như hối hận.

Tốc độ nói của cô rất nhanh: "Tôi có thể đưa cho anh toàn bộ tài nguyên, trang bị mà tôi có, bao gồm cả thức ăn trên thuyền!"

Dương Dật lắc đầu: "Không đủ, tôi chỉ cần giết cô, những thứ này tự nhiên là của tôi."

Nhịp thở của Tô Na trở nên dồn dập, ánh mắt phiêu định bất định.

Mười mấy giây sau, cô nói ra bí mật của mình.

"Tôi.. tôi có thể cung cấp cho anh hải đồ, như vậy anh di chuyển sẽ an toàn hơn nhiều!"

"Hải đồ?"

"Thuyền của tôi tên là Chiêm Tinh Hào, có thể xem hải đồ của vùng biển lân cận."

"Thì ra là vậy a...."

Nụ cười của Dương Dật khiến người ta không rét mà run.

"Là cô dụ dỗ tôi đến đây, đúng không?"

Hắn ung dung thong thả, sờ sờ trong túi áo lót của bộ đồ hải tặc, lấy ra một tờ bản đồ thiết kế nói.

"Thứ này hẳn là cô chưa từng thấy qua nhỉ?

Đây là bản đồ thiết kế thuyền, chỉ cần giết chết chủ thuyền, phân giải chiếc thuyền cấp đặc biệt của hắn là có thể nhận được.

Cô nói xem, tại sao tôi không giết cô, sau đó chiếm đoạt kỹ năng thuyền của cô làm của riêng chứ?"

Sắc mặt Tô Na trắng bệch.

Cô vẫn là lần đầu tiên nghe nói có sự tồn tại của bản đồ thiết kế thuyền.

Hơn nữa cô biết Dương Dật không nói dối, chiếc Hải Đạo Hào kia...... chính là bị hắn tiêu diệt!

Cuối cùng, cô lộ ra vẻ mặt tức giận không cam lòng, trên mặt không còn một tia bình tĩnh nào, hung hăng nói với Dương Dật.

"Anh đúng là kẻ tiểu nhân tham lam vô độ, đê tiện vô sỉ! Tôi nhổ vào!

Anh nổ súng đi, tôi sẽ nguyền rủa anh ở tận cùng địa ngục!"

Nói xong, cô nhắm mắt lại, đợi Dương Dật nổ súng.

"Cũng có vài phần cứng cỏi đấy, vậy tôi sẽ thành toàn cho cô" Dương Dật lạnh lùng nói.

Tô Na khẽ run rẩy.

Chỉ là cô đợi hồi lâu, đều không thấy đau đớn và tiếng súng truyền đến.

Cô mở mắt ra, chỉ thấy Dương Dật tìm được một khúc xương gãy sắc nhọn trong đống hài cốt, đi tới.

"Giao ra một nửa vật tư trên thuyền của cô, và cung cấp hải đồ trong một tháng, như vậy tôi sẽ cứu cô." Dương Dật nghiêm túc nói.

Trên mặt Tô Na trước tiên là kinh ngạc, sau đó lộ ra vẻ tức giận.

Cô hiểu rồi, Dương Dật là đang cố ý lừa cô!

Lập tức cô thẹn quá hóa giận, mắng: "Nếu tôi không đồng ý thì sao?"

"Trong tay tôi có súng, cô không thể không đồng ý!"

Dương Dật lại vung vẩy khẩu súng, bày ra tư thế của kẻ chiến thắng.

Tô Na đối với điều này, hết cách.

Tô Na không có sự lựa chọn, buộc phải đồng ý điều kiện của Dương Dật.

Nhưng cô một chút cũng không xót xa.

Bởi vì vật tư trên thuyền của cô chỉ có 8 đơn vị gỗ, 5 đơn vị vải và 4 lít nước ngọt, chia một nửa cho Dương Dật cũng chẳng hề hấn gì.

Con thuyền Chiêm Tinh Hào của cô rất đặc biệt, nâng cấp không cần gỗ và vải, mà cần 100 pha lê và 50 thép.

Cho nên gỗ và vải đối với cô mà nói tác dụng không lớn, đều đã được cô đổi thành thức ăn và nước uống.

Đương nhiên, cô sẽ không chủ động nói cho Dương Dật biết mình là một kẻ nghèo rớt mồng tơi.

Hơn nữa cô rất mong đợi, muốn xem đến lúc đó Dương Dật sẽ có biểu cảm gì.

Dương Dật hoàn toàn không biết chuyện này, cứ tưởng mình đã tống tiền đối phương một vố đậm, suy cho cùng thông tin không cân xứng, anh cũng không biết Tô Na lại nghèo đến vậy.

Anh dùng đoạn xương gãy, rạch đứt rong biển trói trên người Tô Na, trả lại tự do cho cô.