Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chương 26: An Ổn Phát Triển.
Một năm sau, Lý gia tại đồi Lạc Phượng càng ngày càng phồn vinh, đặc biệt là những tòa thành thị gần tộc địa Lý gia.
Bây giờ người đến người đi, vô cùng náo nhiệt.
Nhưng mà người Lý gia bây giờ tuy tự tin, nhưng cũng vô cùng điệu thấp, ngày bình thường rất ít khi nhìn thấy tu sĩ Lý gia.
Thế cục bờ sông Bắc Nguyên đã sớm bị Lý gia chưởng khống.
Sản nghiệp trước kia của tứ đại gia tộc đều trở thành tài sản của Lý gia, khiến gia tộc bọn họ đã sớm xưa đâu bằng nay.
Tài nguyên tu luyện cung ứng cho tộc nhân Lý gia trở nên phong phú. Thế nên trong vòng một năm nay, toàn bộ tu sĩ Lý gia đều đang cố gắng tu luyện.
Tại tộc địa Lý gia.
Đại trưởng lão Lý Thanh Hà lộ vẻ mặt hoan hỷ, đứng trên đài diễn võ, ánh mắt nhìn về phía một đám hậu bối trẻ tuổi Lý gia dưới đài, cười nói.
“Các con em Lý gia, hôm nay là lần diễn võ thi đấu đầu tiên của gia tộc ta, các ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Thanh âm của đại trưởng lão vừa dứt, cảm xúc của đám tử đệ trẻ tuổi phía dưới trong giây lát tăng vọt.
“Chúng ta chuẩn bị xong.”
Đám tử đệ trẻ tuổi này đều đang kích động, ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía đài diễn võ.
Đại trưởng lão nhìn thấy cảm xúc của đệ tử trong tộc dâng cao như thế, nụ cười trên mặt càng thêm nồng đậm.
Hắn lần nữa lớn tiếng hô: “Rất tốt, các ngươi phải nắm chắc cơ hội lần này, ai có thể trổ hết tài năng trong lần diễn võ thi đấu này, người đó liền có thể nhận được lão tổ triệu kiến.”
Một đám đệ tử trẻ tuổi phía dưới, nghe được đại trưởng lão nói có cơ hội được lão tổ triệu kiến, trong giây lát trở nên kích động.
Ánh mắt của bọn hắn lần nữa trở nên nóng bỏng.
Ai mà không muốn nhận được lão tổ triệu kiến. Bọn hắn đều muốn chiêm ngưỡng phong thái của lão tổ.
Lão tổ chính là một vị cường giả vô địch cảnh giới Tử Phủ.
Trong trận diễn võ thi đấu sắp này, đám tử đệ trẻ tuổi đều dồn hết sức lực thể hiện chính mình.
Ai nấy đều muốn được lão tổ triệu kiến.
Đảo giữa hồ.
Lý Bắc Huyền đang xếp bằng trong tiểu trúc giữa hồ, chuyên tâm nhìn mặt hồ lờ đờ.
Lý Thiên Hành và Lý Thiên Tâm yên tĩnh đứng ở một bên, hai người bọn họ không dám mở miệng quấy rầy nhã hứng của phụ thân.
Thời gian một năm, Lý gia biến hóa rất lớn.
Tu vi của Lý Thiên Tâm, bây giờ cũng đã đột phá đến cảnh giới Tiên Thiên trung kỳ.
Một lát sau, Lý Bắc Huyền mới quay đầu nhìn về phía Lý Thiên Hành nói: “Thiên Hành, con tìm ta thế nhưng là có chuyện gì?”
Bây giờ Lý gia đang dần dần ổn định.
Hơn nữa có Lý Thiên Hành xử lý, đã sớm không cần ông phải lo lắng gì.
Suốt cả năm nay, Lý gia không còn uy hiếp nào khác, ông cũng nhàn rỗi.
Bất quá bây giờ ông cũng mới đạt tới cảnh giới Tử Phủ, cho nên ông cũng không có ý định ra ngoài.
Chi bằng cứ ở lại đảo giữa hồ nhàn nhã sống qua ngày, đã tiêu dao lại còn an toàn.
Lý Thiên Hành nhìn về phía Lý Bắc Huyền trả lời: “Phụ thân, hôm nay là lần diễn võ thi đấu đầu tiên của Lý gia, con em đời sau trong tộc đều tham gia trận đấu này.”
“Ồ, đây là chuyện tốt.” Ông gật đầu với Lý Thiên Hành, biểu thị đã hiểu.
Nhận được đáp lại của phụ thân, Lý Thiên Hành tiếp tục dò hỏi: “Phụ thân, là như vậy, đệ tử giành hạng nhất trong lần diễn võ thi đấu này, ngài có thể triệu kiến bọn họ một chút được không?”
Ông nhìn về phía Lý Thiên Hành cười nói: “Ngươi ấy, hóa ra là đánh cái chủ ý này.”
Ông đã nhìn ra tâm tư của con trai lớn.
“Chuẩn.”
Đây là chuyện tốt, vừa vặn cũng có thể khích lệ con em đời sau trong tộc cố gắng tu hành.
Lý Thiên Hành thấy phụ thân nhìn ra tâm tư của mình, vò đầu lúng túng nở nụ cười: “Hắc hắc, vậy con xin đại diện cho những tử đệ ưu tú trong tộc cảm ơn phụ thân.”
Lúc trước hắn đã hứa với đại trưởng lão, nhất định phải làm cho phụ thân triệu kiến tử đệ ưu tú giành hạng nhất.
Lý Bắc Huyền không để ý đến hắn, ánh mắt tiếp tục rơi vào mặt hồ lăn tăn, tùy ý nói: “Ngươi nếu không có chuyện gì khác, cũng đừng ở đây ảnh hưởng ta câu cá.”
“Vâng, phụ thân, con lập tức đi ngay đây.” Lý Thiên Hành nói xong liền muốn rời khỏi tiểu trúc giữa hồ.
Thanh âm ông vang lên lần nữa: “Diễn võ thi đấu kết thúc, trực tiếp đem người mang tới là được.”
“Vâng, Thiên Hành đã rõ.”
Lý Thiên Hành trả lời xong, liền nhanh chóng rời đi đảo giữa hồ.
Lúc này, Lý Thiên Tâm mới nhìn về phía Lý Bắc Huyền nhẹ nhàng nói: “Phụ thân, con thấy ngài cũng không có ý định rời đi đảo giữa hồ, không biết con có thể rời khỏi Lý gia đi xông xáo một phen không?”
Cô vẫn luôn canh giữ ở đảo giữa hồ, xử lý dược viên của Lý gia, trước giờ chẳng có cơ hội ra ngoài du lịch một phen.
Hiện tại Lý gia đã một nhà độc quyền tại bờ sông Bắc Nguyên, dược điền sớm đã không cần cô quan tâm.
Cho nên cô hôm nay tìm phụ thân, chính là mang theo tâm tư này.
Nghe được lời Lý Thiên Tâm nói, Lý Bắc Huyền lúc này mới xoay đầu lại nhìn về phía cô.
“Con muốn đi ra ngoài?”
Ánh mắt của ông nghiêm túc xem xét Lý Thiên Tâm, mặc dù không biết vì sao cô lại có ý nghĩ này.
Cho nên muốn nghe xem nữ nhi của mình sẽ nói với ông như thế nào.
Lý Thiên Tâm nhìn về phía Lý Bắc Huyền, thẳng thắn nói: “Phụ thân, con đã chờ ở đảo giữa hồ mấy chục năm, bây giờ Lý gia có ngài tọa trấn, Lý gia ta đã ở thế quật khởi. Hơn nữa dược viên ở đảo giữa hồ cũng không cần con chiếu cố nữa, cho nên con muốn đi ra ngoài mở mang kiến thức một chút.”
Nhiều năm như vậy, cô vẫn luôn vì Lý gia bận rộn, nay cô cuối cùng cũng có chút thời gian cho riêng mình.
Ông nhìn về phía nữ nhi mình, quả thực đã trưởng thành, vẫn luôn lo lắng cho Lý gia, căn bản không suy nghĩ đến chuyện của bản thân.
Cho nên có ý nghĩ như vậy cũng là rất bình thường.
“Thiên Tâm, yên tâm đi đi, chuyện của Lý gia về sau không cần con quan tâm nữa.” Ông cười nói với con.
“Bất quá, tuy nói hiện nay Lý gia ta nằm ở đất Man Hoang có chút danh tiếng, nhưng với tu vi cảnh giới Tiên Thiên trung kỳ của con thì vạn sự vẫn phải hết sức cẩn thận.”
Ông hơi dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Phải biết lòng người khó dò, mọi thứ đều phải lưu tâm.”
Nữ nhi của ông, niên kỷ tuy không còn nhỏ nữa, nhưng mà thực tế là không có chút lịch duyệt nào.
Ông không thể không dặn dò cô nhiều thêm vài câu.
“Phụ thân, Thiên Tâm biết rồi.” Lý Thiên Tâm nghiêm túc gật đầu.
Cô biết phụ thân là vì tốt cho cô.
“Ừm.” Lý Bắc Huyền gật đầu với cô, sau đó từ trong ngực lấy ra một vật, ném cho nữ nhi và tiếp tục nói: “Con cầm ngọc bội này đi, mang theo bên mình để phòng thân khi hành tẩu bên ngoài.”
Lý Thiên Tâm tiếp nhận ngọc bội, lần nữa gật đầu trả lời: “Đa tạ phụ thân, Thiên Tâm nhớ rõ rồi.”
Nói xong, cô nhanh chóng rời khỏi tiểu trúc giữa hồ.
Ông đưa mắt nhìn cô rời đi, không khỏi lắc đầu.
Đi ra ngoài một chuyến cũng tốt, học hỏi kinh nghiệm, mở rộng tâm cảnh. Bằng không, tâm cảnh không đủ thì căn bản không cách nào thành tựu cảnh giới Tử Phủ.
Có lẽ là bắt nguồn từ chấp niệm trong lòng nguyên chủ.
Khiến cho ông đối với hai đứa con của nguyên chủ vẫn có một loại ràng buộc.
Mối liên kết này có thể ảnh hưởng đến tâm cảnh tương lai của ông.
Có lẽ là nguyên chủ cảm thấy có lỗi với con gái mình, chấp niệm của thân thể này là muốn ông giúp bù đắp chăng?
“Cũng được thôi. Tương lai nếu đủ khả năng, ta sẽ trợ giúp bọn họ đột phá cảnh giới Tử Phủ.” Lý Bắc Huyền âm thầm dự tính như vậy.
Ông tin tưởng rằng với thủ đoạn của mình, trong tương lai nhất định sẽ tìm được bảo vật để nghịch thiên sửa mệnh.
Mặc dù tư chất hai người con của nguyên chủ có hạn, nhưng chỉ cần sau này tu vi của ông cao thâm hơn, nhược điểm đó sẽ chẳng đáng kể gì.
Trong lúc ông suy nghĩ mông lung thì mặt hồ yên ả vẫn gợn sóng lăn tăn.