Tống Bắc Vân

Chương 17. Ngày 18 tháng 3, mưa phùn rả rích. 2

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tất nhiên, nếu chỉ dựa vào mấy trò bàng môn tả đạo của y thì không làm nên trò trống gì. Y chỉ là một thường dân áo vải thì có thể làm được cái gì cơ chứ? Đối với một kẻ thấp cổ bé họng như y, Huyện thái gia chính là ông trời. Nếu chơi cứng, cái chân phải mất chính là chân của y.

Nhưng lão phong tử từng dạy y rằng, khi sức cùng lực kiệt thì phải biết lựa thời mà mượn sức. Còn việc mượn như thế nào, mượn bao nhiêu, thì phải xem bản lĩnh của Tống Bắc Vân rồi. Trăng tròn quá sẽ khuyết, nước đầy quá sẽ tràn.

Cơ mà nhắc tới lão phong tử, Tống Bắc Vân vẫn luôn cảm thấy sư phụ mình vô cùng kỳ quái và bí ẩn. Gắn bó mười năm trời mà y không biết lão họ gì tên gì. Kẻ kính trọng thì gọi lão là lão thần y, người thích trêu chọc thì gọi lão phong tử. Chưa từng thấy lão xưng danh hay tự hiệu của mình.

Thế nhưng, y thuật của lão cực kỳ lợi hại, lại am hiểu triết học thâm sâu. Những tư tưởng của lão ảnh hưởng cực kỳ lớn tới Tống Bắc Vân. Lão phong tử có thể tự mình chú giải Luận Ngữ, chú giải Kinh Dịch. Lúc say rượu lên cơn gàn dở có thể chửi rủa các bậc tiên hiền đã khuất không đáng một xu. Lão biết trị bệnh, biết viết sách y lý, cũng biết vẽ bản đồ, dù là chân dung con người, hay bản vẽ thi công, thậm chí là bản thiết kế, lão đều có thể vẽ ra một cách dễ dàng.

Việc Tống Bắc Vân không phải là người của thế giới này, y chỉ nói cho một mình lão phong tử biết, ngay cả A Tiếu y cũng chẳng nói. Ban đầu y còn tưởng có thể dọa cho lão phong tử một vố, chẳng ngờ người ta chẳng mảy may ngạc nhiên, chỉ cười nhạt rồi lấy ra một quyển Thủy Kinh Chú, chỉ vào nội dung trên đó hỏi Tống Bắc Vân, hậu thế có trị dứt điểm nạn ngập lụt sông Hoàng Hà hay không.

Về mấy chuyện này Tống Bắc Vân không am hiểu mấy, nhưng trước kia lúc lướt mạng cũng có xem qua một chút, nên y bắt đầu trả lời một số câu hỏi của lão phong tử. Một vài phương pháp bị lão phong tử khịt mũi chê bai, còn liên tục lắc đầu cho rằng những cách đó chỉ trị ngọn không trị gốc, ngược lại dễ bị đê vỡ lúc có chiến tranh, liên lụy tới muôn vạn lê dân bá tánh. Tuy nhiên cũng có một số phương pháp khiến mắt lão sáng rực. Về sau, tuy mang danh sư đồ, nhưng hễ rảnh rỗi là hai người lại cùng nhau luận đạo thông kim bác cổ.

Đúng thế, lão phong tử gọi đó là luận đạo. Lão bảo với Tống Bắc Vân rằng kiến thức của thế giới tương lai có thể dùng nhưng không thể dùng bừa bãi. Dùng bừa bãi sẽ rước họa sát thân. Thế nhưng đối với những "kỳ dâm xảo kỹ" mà Tống Bắc Vân hay thao thao bất tuyệt, lão lại đặc biệt cảm hứng. Thậm chí lão còn dẫn trước Galileo tận bảy trăm năm khi dắt Tống Bắc Vân lên vách núi làm thí nghiệm vật nặng rơi tự do và thí nghiệm quả cầu bán cầu Magdelburg về áp suất khí quyển. Năm đó Tống Bắc Vân mới chín tuổi.

Nói thật, nếu không phải lão phong tử còn không biết nhiều thứ, Tống Bắc Vân chắc chắn sẽ cho rằng lão già này cũng giống như mình, là người tới từ "bên kia".

Khả năng tiếp thu, năng lực nhận thức và khả năng học hỏi của lão, đã tạo ra một ảnh hưởng khổng lồ đối với thế giới quan và giá trị quan của Tống Bắc Vân ở thế giới bên này. Tống Bắc Vân là một kẻ vô cùng kiêu ngạo, nhưng dù thế y cũng phải thừa nhận lão phong tử là một bậc đại tài. Chỉ tiếc thanh danh lão không hiển hách, quả thực là minh châu phủ bụi, uổng phí một đại năng có thể tạo phúc cho thiên hạ.

Một già một trẻ, vừa là thầy vừa là bạn, trong mười năm này hễ rảnh rỗi là họ lại bắt đầu mài dũa. Mài dũa quỹ đạo vận hành của vạn vật thiên hạ, từ vương hầu tướng lĩnh tới núi non sông suối, từ muôn ngàn vì tinh tú tới cây cối cỏ hoa bốn mùa.

Câu nói cuối cùng lão phong tử dặn dò trước khi rời đi là: "Chỉ hận sinh nhầm thời, đành ngậm ngùi phóng túng cùng non nước." Thế là trong đêm hôm đó lão rời khỏi nơi khỉ ho cò gáy này, chu du thiên hạ để nghiệm chứng những kiến thức có được từ Tống Bắc Vân trong mấy năm qua.

Trước khi đi, lão cũng ước pháp tam chương với Tống Bắc Vân. Lão bảo Tống Bắc Vân tựa như một vì yêu tinh. Nếu tâm thuật ngay thẳng thì đó là phúc của lê dân. Nếu tâm thuật bất chính thì là thảm họa cho thương sinh. Cho nên nội dung ba điều khoản đó chính là "có thể không làm quan thì đừng làm quan, có thể không sát sinh thì đừng sát sinh. Nếu vạn bất đắc dĩ, nhất định phải ghi nhớ tới thiên hạ thương sinh".

Lão già là một người có tấm lòng trắc ẩn xót thương cho thế nhân. Tống Bắc Vân là đồ đệ của lão, lão tự nhiên không hi vọng dưới trướng mình lại xuất hiện một tên yêu nghiệt gây họa cho nhân gian. Tống Bắc Vân cũng một mực nhận lời.

Thế chưa đủ, lão phong tử còn lần đầu tiên lấy bài vị của Tổ sư gia ra bắt Tống Bắc Vân quỳ trước bài vị thề thốt. Nhưng khi nhìn thấy bài vị đó... Tống Bắc Vân quả thật có hơi hoảng.

Lão phong tử này lại là đệ tử môn nhân của vị bậc thầy toàn tài xuất quỷ nhập thần ngàn năm trước - Quỷ Cốc Tử. Người xuất thân từ môn phái này, tiện tay điểm mặt cũng toàn là những nhân vật trâu bò đẳng cấp.

Nhưng rốt cục phái này cũng suy tàn rồi. Đáng lẽ phải là vì tinh tú soi rọi nhân gian, nay lại chỉ đành vùi mình nơi rừng rú trồng thảo dược, lay lắt tới lúc già yếu mới than trách sinh nhầm thời.

Nhưng sau này ngẫm lại, Tống Bắc Vân mới nhận ra trong mười năm đó, lão phong tử dạy y lịch pháp, thiên văn, địa lý, thủy lợi, toán học, nhưng lại tuyệt nhiên không dạy y binh pháp, không dạy thuật hợp tung liên hoành. Phỏng chừng lão đề phòng y - một vì yêu tinh - lại đi gây họa cho nhân gian.