Tống Bắc Vân

Chương 3. Ngày 14 tháng 3, nhiều mây 1

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Thế ngươi có đọc sách không! Dùng dằng thêm mấy năm nữa, ta sắp bị cha gả cho con trai tri huyện rồi đấy."

Tống Bắc Vân trầm mặc một lúc, đột nhiên nheo mắt: "A Tiếu, hay là ta hạ độc, độc chết cả nhà tên tri huyện kia?"

"Phi phi phi! Bị chém đầu đấy!"

"Tiểu thần y, mời đi hướng này."

Tống Bắc Vân được chưởng quỹ tiệm thuốc đưa vào nhà trong. Chuyện này mỗi tháng đều diễn ra một lần, chẳng vì gì khác, chính là vì chút linh đan diệu dược trong tay vị tiểu thần y này.

Thứ thuốc này rất đắt đỏ, nhưng cũng vô cùng tà môn. Chỉ cần sẩy tay một chút là có thể khiến người ta tắc thở vong mạng. Nói thứ thuốc này là hổ lang chi dược (thuốc mạnh nguy hiểm) cũng chẳng ngoa. Nhưng trớ trêu thay, nếu dùng đúng người, nó lại như thuốc thần trị dứt bệnh. Lần trước con gái Hoàng Thượng thư bị đàm trọc che lấp phế kinh, người tưởng chừng như không qua khỏi, chính là nhờ nghe theo đề nghị của tiểu thần y dùng loại thần dược này mới cứu sống lại được.

Sau bận ấy, chưởng quỹ được người ta tôn sùng như thần y, nhưng bản thân lão cũng toát mồ hôi lạnh. Bởi vì cứu người xong, tiểu thần y mới thủng thẳng bảo nếu thể chất cô gái kia không dung hợp được với thuốc, thì đại la thần tiên giáng trần cũng chẳng cứu nổi.

Cũng không biết là ông trời ưu ái con gái Thượng thư hay ưu ái y quan nhỏ tuổi này, tóm lại người đã được cứu sống, những ngày sau đó còn khôi phục như lúc ban đầu, có thể chạy nhảy tung tăng.

Cho nên vị chưởng quỹ này đối với tiểu thần y trước mắt quả thực là cung kính như thượng khách, nửa điểm không dám chậm trễ, dù y còn chẳng lớn bằng đứa con trai không nên thân ở nhà lão.

"Đây, thuốc của tháng này." Tống Bắc Vân đặt một bình sứ nhỏ trước mặt chưởng quỹ: "Lát nữa bảo đương gia nhà các ông chuẩn bị cho ta ít vỏ cây liễu."

"Việc này là hiển nhiên, đương gia đã dặn rồi, chỉ cần tiểu thần y phân phó, thì cứ tự nhiên làm theo là được. Xin hỏi, tiểu thần y còn dặn dò gì thêm không?"

Tống Bắc Vân cầm mấy cái chai lọ trên bàn ngửi ngửi. Nghe chưởng quỹ hỏi, y lấy ra mấy tờ giấy đặt lên bàn: "Làm theo kiểu dáng này, đúc cho ta mấy cái lò."

Chưởng quỹ cầm lên nhìn chằm chằm một lúc lâu, nhưng lão thật sự không nhận ra mấy thứ vẽ trên giấy là gì, đành cười khan một tiếng, vác cái mặt già ra hỏi: "Tiểu thần y định... luyện đan à?"

"Luyện đan cái rắm, đây là lò nung, dùng để chế tạo phân đạm lân kali đấy."

Chưởng quỹ bày ra vẻ mặt không hiểu ra sao: "Cầu tiểu thần y giải hoặc."

Đạm lân kali là mấy thứ kỳ quái gì thế này. Trong miệng vị tiểu thần y luôn tuôn ra mấy từ ngữ lạ lùng, khiến người ta nghe như lọt vào sương mù. Nhưng bảo y phản nghịch thì cũng không đúng, vì những thứ y làm ra quả thật chữa bệnh cứu người được. Y có thể dùng bánh bao mốc, nước cơm, canh khoai lang làm ra thứ thuốc hổ lang mạnh mẽ ấy; cũng có thể dùng vỏ cây liễu và giấm gạo chế ra kỳ dược trị phong hàn đau đầu. Tùy tiện lấy ra một chút thôi cũng có công hiệu khởi tử hồi sinh.

"Ta nói cho ông biết rồi, ngoài việc ông tự làm mình trúng độc chết, thì ông còn có thể làm được cái gì?"

Chưởng quỹ bị mắng một câu, lão cũng không dám phản bác. Lão hành y cũng nhiều năm rồi, đương nhiên biết mấy thứ này tuyệt đối không thể tự tiện làm bậy. Cùng một loại thuốc, nhiều một phân thì hại người, ít một phân thì vô hiệu. Không có thiên phú thì ngàn vạn lần đừng làm liều, kẻo lại tự hành xác chết thật, thiếp thất vừa cưới có khi lại rơi vào tay kẻ khác.

Ngoan ngoãn thanh toán tiền cho tiểu thần y rồi tự mình tiễn y ra cửa, chưởng quỹ tươi cười chào: "Tiểu thần y, lúc nào rảnh ghé chơi nhé, đương gia nói lần tới ông ấy về nhất định phải hầu ngài uống hai chén đàng hoàng."

"Bảo ông ấy cất rượu đi, cái thứ đó uống vào thật phí phạm, ta cần cồn! Thật nhiều cồn (cồn y tế)!"

Cáo biệt Hoàng chưởng quỹ tiệm thuốc, Tống Bắc Vân cầm danh sách mua sắm trên tay, lầm bầm một mình: "Thuốc Penicillin không đủ rồi, phải làm thêm chút nữa. Aspirin vẫn phải tìm cách tinh chế... Độ tinh khiết của Thanh Hạo Tố cũng rối tinh rối mù, phiền phức thật."

Nói thật, nếu không phải vì công cụ quá thô sơ, một mình Tống Bắc Vân cơ bản có thể làm cho các loại bệnh truyền nhiễm đang tồn tại ở thời đại này tiệt chủng luôn. Nhưng sự tình là thế, bất kể là hóa học hay y học, đều cần cả một hệ thống công trình để hỗ trợ.

Ví dụ không có cao su, thì không thể làm kín khi đun nóng; không có máy ly tâm thì không thể chiết xuất ly tâm, còn cả đống thứ khác nữa cũng chưa được phát minh ra. Chỉ dựa vào phương pháp thủ công, độ tinh khiết thật sự khiến người ta phải giật mình hoảng sợ. Thứ tương đối đơn giản chút là chế tạo Aspirin và Penicillin, nhưng hai loại thuốc này không phải là vạn năng dược, sản lượng lại cực thấp, chỉ có thể dùng để cứu cấp. Nếu thật sự gặp vấn đề lớn thì cũng đành bó tay.

"Hù!" Đột nhiên một đôi tay từ phía sau vươn tới che mắt y, còn cố ý đè giọng ồm ồm hỏi: "Đoán xem ta là ai nào."

"Ừm..." Tống Bắc Vân trầm mặc một lát: "Là Ngân Hoa!"

"Không đúng! Đoán lại!"

"Vậy... A... A Liên!"

"Hừ!!!"

Tống Bắc Vân đứng yên không nhúc nhích, một tay dò xét ra đằng sau, nhéo vào eo người kia một cái: "Ưm... eo không có thịt, gầy còm khô quắt, ta biết rồi! Là A Tiếu!"

Đôi tay phía sau buông ra, Tống Bắc Vân quay đầu lại thì thấy A Tiếu đã cầm sẵn một cây gậy, trên mặt treo nụ cười lạnh lùng: "Ngươi bảo ai gầy còm khô quắt! Ngươi vốn biết từ trước rồi đúng không!"

"Đừng đánh đừng đánh..." Tống Bắc Vân vội vàng né sang một bên: "Chỉ là trêu nàng chút thôi mà, A Tiếu nhà ta là đáng yêu nhất, vừa mềm mại vừa đầy đặn."

"Hạ lưu!" A Tiếu bỏ cây gậy gỗ xuống: "Suốt ngày trong đầu chỉ nghĩ ba thứ linh tinh lộn xộn."