Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lời y còn chưa dứt, A Tiếu đã dùng sức bịt chặt miệng y lại, nàng trợn to mắt, lực đạo trên tay hận không thể làm Tống Bắc Vân ngạt thở: "Ngươi không muốn sống nữa sao?! Ăn nói hàm hồ cái gì vậy, không được nói bậy... Nếu để người khác nghe thấy thì gây họa lớn đấy!"
Dưới lớp màn đêm che phủ, một hắc y nhân lén lút đột nhập vào bên trong nhà trọ. Lúc này nhà trọ đã đóng cửa nghỉ ngơi, bên ngoài chỉ nghe thoang thoảng tiếng chó sủa từ đằng xa, tiếng trẻ con khóc quấy và tiếng binh đinh huyên náo vang lên. Hắc y nhân này nấp trên lầu hai của nhà trọ không dám phát ra tiếng động. Xương sườn bên trái của gã cắm một mũi tên đã bị bẻ gãy, cơn đau kịch liệt và tình trạng mất máu khiến toàn thân gã run lẩy bẩy, nhưng hai tay vẫn ôm khư khư một tay nải không chịu buông.
Lúc này, cánh cửa phòng ngay cạnh gã kẽo kẹt mở ra. Một thiếu niên với đôi mắt ngái ngủ bước ra, y vừa dụi mắt vừa xách cái bô đêm, lầm bầm càu nhàu vọng vào trong phòng: "Nàng bảo nàng lắm tật vừa thôi, nửa đêm nửa hôm lại bắt ta dậy đổ bô, ta thấy mùi cũng có nặng đến thế đâu."
Ngay lúc y vừa quay người, hắc y nhân rít lên một tiếng rồi chuồn tọt vào trong phòng. Tiếp đó là tiếng một cô gái thét lên kinh hãi, tuy âm thanh không lớn nhưng đủ làm Tống Bắc Vân tỉnh ngủ ngay lập tức. Y cũng chẳng màng tới chuyện đổ bô, xoay người lao vội vào trong.
Vừa bước vào, y đã thấy một thanh chủy thủ sáng loáng kề sát cổ A Tiếu, còn A Tiếu thì đang co rúm run rẩy bên mép giường, không dám ho he tiếng nào.
"Đừng lên tiếng!" Hắc y nhân cất giọng cảnh cáo: "Bằng không ta lấy mạng nàng ta."
Tống Bắc Vân khẽ cười, đặt cái bô đêm xuống, ngồi thong thả bên mép bàn tự rót cho mình một chén trà nguội, lấy tay xoa xoa mặt ra chiều ung dung: "Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"
Hắc y nhân hơi ngỡ ngàng. Gã không hiểu tại sao cái tên tiểu tử trước mặt này lại không diễn theo kịch bản thông thường. Đổi lại là kẻ khác thì đã phải dập đầu khóc lóc cầu xin ông bà ông vải rồi chứ? Sao đến lượt tên này... mở miệng ra lại hỏi tuổi tác là sao.
"Ngươi hỏi chuyện này làm gì? Không được lên tiếng!"
Tống Bắc Vân thong thả bước tới bên cửa sổ, đẩy chớp cửa ra, chống lên một thanh gỗ nhỏ. Nghe tiếng ồn ào truyền tới từ xa xa, y nhoài người ra nhìn một lúc: "Vị công công này, thời gian cho ông không còn nhiều đâu."
"Ngươi... Sao ngươi lại biết..."
"Công công à." Tống Bắc Vân lại mở cửa sổ to thêm một chút, cốt để cho tiếng ồn ào bên ngoài lọt vào rõ hơn: "Ông nghe xem."
Quả nhiên, tiếng ồn ào bên ngoài đã tiến tới sát sạt, lại còn đang đập cửa từng nhà một. Nghe những âm thanh này, nhịp thở của hắc y nhân rõ ràng trở nên gấp gáp.
"Cho là ông võ nghệ cao cường đi, nhưng dưới mạn sườn ông có vết thương, thương tổn tới phế phủ. Muốn giết bọn ta thì ông hoàn toàn có thể làm được, nhưng lỡ tay một cái, ta mà thét lên đôi ba tiếng thì... Công công, cái mạng của ông với sinh mạng của đứa trẻ trong lòng ông, e là còn đáng giá hơn cái mạng quèn của hai đứa thảo dân quê mùa bọn ta nhiều phải không?"
"Ngươi..." Hắc y nhân kích động, máu bọt lập tức trào ra từ miệng mũi: "Ngươi đúng là mồm mép tép nhảy."
"Hắc." Tống Bắc Vân rót một ly nước đẩy tới trước mặt gã: "Trước tiên ông buông A Tiếu nhà ta ra đã, cùng lắm thì liều mạng thôi. Ông làm hại A Tiếu của ta, ta sẽ khiến ông và đứa bé trong lòng ông phải chết cứng ngắc ở đây."
Nói xong, y thò cái ấm trà bằng sứ trắng ra ngoài cửa sổ: "Để xem đao của ông nhanh, hay là tiếng vỡ nát này tới nhanh hơn."
Có câu nói thế nào nhỉ? Mềm nắn rắn buông, kẻ cứng rắn thì sợ kẻ không cần mạng. Hắc y nhân thấy thiếu niên trước mặt này căn bản là một tên lưu manh không màng sống chết, suy đi tính lại thì mạng của mình và đứa trẻ trong lòng thật sự đáng giá hơn cái mạng rách của hai tên dân đen này quá nhiều. Hơn nữa hiện tại gã đã cạn kiệt sinh lực, không còn sức để chạy trốn đi xa, đành phải bỏ dao xuống, người cũng trượt dài trên mặt đất.
Lúc này, tiếng đập cửa rầm rầm bên ngoài cũng đã dội tới, xuyên qua lớp ván sàn cách âm tồi tàn là tiếng quát tháo của đám lính lác và tiếng đáp lời hổn hển của chưởng quỹ.
Hắc y nhân ngẩng đầu nhìn Tống Bắc Vân một cái, rồi gắng gượng đặt đứa bé trong tay xuống bên cạnh A Tiếu. A Tiếu mở chiếc tã lót ra, để lộ một đứa trẻ bụ bẫm. Tiểu tử này dường như không vui vì bị đánh thức, khóc ré lên "Oa" một tiếng.
"Đệch..."
Một tiếng khóc trẻ con này làm Tống Bắc Vân toát mồ hôi hột lạnh toát cả sống lưng. Y vung chân đá văng hắc y nhân kia vào gầm giường, sau đó hất toàn bộ nước tiểu trong bô xuống nền nhà. Căn phòng lập tức bốc lên mùi khai nồng nặc, nhưng lại vô tình che lấp hoàn toàn vệt máu trên mặt đất.
"Chửi ta, nhanh lên!"
A Tiếu ngẩn người: "Hả?"
"Chửi ta đi!"
Lúc này tiếng bước chân bên ngoài đã tiến lại rất gần. A Tiếu nghe thấy cũng căng thẳng tột độ, nhưng nàng biết lúc này việc duy nhất có thể làm là nghe theo lời Tống Bắc Vân, bằng không đám người này mà bắt người thì chẳng phân biệt trắng đen phải trái đâu.
"Tống Bắc Vân! Ngươi muốn chết à! Đi vệ sinh ban đêm cũng không yên! Lớn tồng ngồng rồi mà còn đạp đổ cả bô nước đái, ngươi làm thế này bảo mẹ con ta đêm nay ngủ làm sao?"
"Giỏi lắm." Tống Bắc Vân giơ ngón cái với A Tiếu: "Tiếp tục đi."
"Lão nương đúng là mù mắt rồi, sao lại nhìn trúng một kẻ vô tích sự như ngươi!"
Bên này vừa chửi, đứa bé khóc càng lớn hơn. Ngay sau đó cửa phòng bị đạp văng ra, binh lính bên ngoài ùa vào. Một tên có vẻ là phó tướng tay vịn chuôi đao bước vào, nhưng vừa vào đến nơi đã phải lấy tay bịt kín mũi miệng.