Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nam Cung Vũ nhìn sĩ tốt ngã xuống đất không dậy nổi trước mặt đang run rẩy toàn thân, máu tươi từ trên người binh lính chậm rãi chảy ra, nhuộm đỏ sàn nhà, mùi máu tanh tràn ngập trong phòng, khiến người ta khó chịu. Đây là một sĩ tốt Lương Châu chạy thoát từ chiến trường bị phục kích, vừa nói xong đại quân gặp mai phục, Chu Như Hải đã tử trận, thì sĩ tốt liền thổ huyết bỏ mình ngay tại chỗ.
Trong phòng chỉ có hai người Nam Cung Vũ và Nam Cung Mộc Chiến. Tâm trạng Nam Cung Vũ lúc này cực kỳ tồi tệ, ba vạn sĩ tốt Lương Châu toàn quân bị diệt, Chu Như Hải tử trận, đến lúc đó triều đình trách tội xuống, đầu tiên là phải trị tội hắn thống quân bất lực, trúng kế điệu hổ ly sơn của Yên Nhung. Nếu nghiêm trọng hơn một chút, nói không chừng ngay cả binh quyền của hắn cũng bị tước bỏ, trở thành trò cười cho quan trường kinh thành. Hơn nữa chiến lực kỵ tốt Lương Châu cường hãn, là sĩ tốt bậc nhất Đại Chu, thoáng cái tổn thất ba vạn người, đổi lại là ai cũng sẽ đau xót.
Nam Cung Vũ nôn nóng không ngừng dùng tay gõ mặt bàn, phát ra tiếng vang chói tai. Nam Cung Mộc Chiến nhìn bộ dạng bất an này của thúc thúc, trong lòng cũng có chút bất an, hắn cũng hiểu rõ đạo lý trong đó, cúi đầu suy tư.
Đột nhiên trong lòng Nam Cung Mộc Chiến hiện lên một độc kế, mở miệng nói với Nam Cung Vũ: "Thúc thúc, con có một kế, có thể giải quyết việc này. Chúng ta có thể đẩy tội danh cho Trần Nhạc, như vậy có thể trốn tránh trách nhiệm đại quân bị phục kích."
"Ồ? Ngươi nói xem, đẩy thế nào." Nam Cung Vũ khá tò mò, vì sao Nam Cung Mộc Chiến đột nhiên nhắc tới Trần Nhạc.
Nam Cung Mộc Chiến cười âm hiểm: "Chúng ta có thể ngụy tạo một bức thư Trần Nhạc tư thông với Yên Nhung, nói chuyện đại quân bị phục kích là do Trần Nhạc sớm thông báo quân tình cho Yên Nhung. Thúc thúc người nghĩ xem, lần này bộ hạ của Chu Như Hải hầu như đều theo ông ta về Vũ Quan chi viện, lại cố tình để lại Sơn Tự Doanh của Trần Nhạc, mà vừa vặn vì Trần Nhạc không có mặt, đại quân liền bị phục kích. Về tình về lý đều nói thông, quả thực là trời giúp chúng ta."
Nam Cung Vũ cúi đầu trầm tư: "Nhưng mà chuyện này lỗ hổng quá nhiều, chỉ cần hơi đối chất một chút sẽ lộ tẩy, nếu Triệu Trung Thiên mượn chuyện này cắn ngược ta một cái, vậy thì thật sự không còn cơ hội trở mình nữa."
"Đơn giản, chúng ta lập tức triệu Trần Nhạc tới trong phủ, cứ nói là có quân tình Vũ Quan quan trọng cần thông báo, đợi hắn vừa đến, chúng ta lập tức tru sát ngay tại chỗ, đến lúc đó chết không đối chứng, còn không phải chúng ta muốn nói thế nào thì nói thế đó sao, chẳng lẽ triều đình sẽ vì cái chết của một tên Hiệu úy ngũ phẩm mà điều tra đến cùng?" Kế sách này của Nam Cung Mộc Chiến quả thực quá ác độc, một mũi tên trúng hai đích, vừa đẩy sạch tội trạng tra địch không rõ của Nam Cung Vũ, vừa dồn Trần Nhạc vào chỗ chết.
Nam Cung Vũ vẫn không hạ được quyết tâm, trong lòng hắn, việc này vẫn có rủi ro, sơ sẩy một cái sẽ lộ dấu vết.
"Thúc thúc! Không thể đợi thêm nữa, nếu tin tức Chu Như Hải tử trận truyền ra ngoài, thì nói không chừng ngay cả binh quyền của người cũng phải giao cho tên Triệu Trung Thiên kia rồi!" Nam Cung Mộc Chiến cuối cùng bồi thêm một liều thuốc mạnh, câu này đánh trúng vào tim đen của Nam Cung Vũ, đây là điều hắn sợ nhất, cuối cùng hắn hung hăng gật đầu, đồng ý phương án của Nam Cung Mộc Chiến.
"Đến tướng quân phủ? Có quân tình Vũ Quan? Đã biết, ngươi về trước đi, ta sẽ xuất phát sau." Trần Nhạc phất tay cho thân binh do Nam Cung Vũ phái tới lui ra. Chử Ngọc Thành ở một bên nhíu mày: "Hắn đường đường là một An Bắc tướng quân triều đình thân phong, thế mà lại tìm một Hiệu úy như ngài thương thảo quân tình, thật sự là chuyện lạ đời, trong đó có ẩn tình gì không?"
"Có lẽ là quân tình Vũ Quan có biến, dù sao hiện tại ở Thiên Lang Quan người quen thuộc tình hình Vũ Quan chỉ có ta, tới xem trước rồi nói sau, huynh ở lại trong doanh tọa trấn, đề phòng bất trắc." Trần Nhạc cũng cảm thấy nghi hoặc, nhưng chủ soái hạ lệnh y không thể không đi, nói xong thu dọn một chút liền dẫn theo Tiết Mãnh và mấy tên thân binh chạy tới tướng quân phủ.
Tại chỗ ở của Tuyết Lệ Hàn trong Thiên Lang Quan.
"Cái gì? Nhìn thấy một binh lính toàn thân đầy máu được khiêng ra khỏi phủ tướng quân, sau đó liền có khoái mã đi tới Sơn Tự Doanh?" Tuyết Lệ Hàn nhìn thám tử trước mắt, đây là người hắn an bài quanh tướng quân phủ, ngày thường thám thính tình báo tướng quân phủ đưa tới đây, làm hai trận doanh khác nhau, Tuyết Lệ Hàn tâm tư tỉ mỉ luôn giữ lại một con mắt.
"Đúng vậy công tử, hơn nữa Nam Cung Vũ còn điều một đội sĩ tốt vào trong phủ tướng quân, võ trang đầy đủ, không biết vì cớ gì." Tên thám tử kia lại nói ra một tin tức.
Suy nghĩ của Tuyết Lệ Hàn xoay chuyển cực nhanh, hắn cảm thấy sắp có đại sự xảy ra. Trước tiên là một binh lính đầy máu được khiêng ra, nhưng không nghe thấy bất kỳ tin tức gì về quân tình, rất có thể là Nam Cung Vũ cố ý ém nhẹm xuống. Lại thêm việc triệu Trần Nhạc vào phủ, nói thế nào cũng không thông việc vì sao lại tìm một Hiệu úy ngũ phẩm nghị sự, hơn nữa còn điều vệ binh vào phủ. Tại Thiên Lang Quan đóng quân mười vạn đại quân này, chẳng lẽ tướng quân phủ còn có nguy hiểm sao?
Trần Nhạc gặp nguy hiểm! Tuyết Lệ Hàn đột ngột ngẩng đầu, tuy rằng hắn không nói ra được tại sao Nam Cung Vũ muốn hãm hại Trần Nhạc, nhưng chắc chắn là sắp ra tay: "Điều tập tất cả hộ vệ, chúng ta chạy tới tướng quân phủ! Lập tức!"
Hộ vệ thân cận bên cạnh chưa từng thấy công tử nhà mình hoảng hốt như vậy, gã là người bên cạnh tự nhiên biết bộ dạng phóng túng không kiềm chế ngày thường đều là do công tử giả vờ, cũng không dám lề mề, lập tức đi xuống chuẩn bị.
Trên quan đạo trong thành Thiên Lang Quan phần lớn đều lát một loại đá xanh chất địa cứng rắn, bởi vì là biên quan thường xuyên có kỵ binh đi qua, cho nên đường xá Thiên Lang Quan phải tu sửa kiên cố hơn một chút.
"Đát đát đát", một trận tiếng vó ngựa vang lên, nhẹ nhàng giẫm lên phiến đá xanh, phát ra âm thanh vui tai, Trần Nhạc đang cùng bọn Tiết Mãnh chạy tới phủ tướng quân, dọc đường nội tâm khá lo lắng, không phải là Vũ Quan thật sự xảy ra chuyện gì chứ.
Trong nháy mắt mọi người đã tới phủ đệ của Nam Cung Vũ, vừa vào trong phủ, Trần Nhạc đã nhìn thấy Nam Cung Vũ và Nam Cung Mộc Chiến đứng sóng vai, Nam Cung Mộc Chiến đang vẻ mặt cười âm hiểm nhìn mình, y đột nhiên cảm thấy sự tình có chút không đúng.
"Người đâu, bắt lấy phản tặc cho ta." Nam Cung Vũ quát to một tiếng, lập tức cửa phủ bị đóng sầm lại, ào một cái từ trong viện tràn ra mấy trăm hộ vệ tay cầm lưỡi dao sắc bén, vây chặt lấy bọn họ. Đám người Tiết Mãnh cũng trong nháy mắt rút đao, bảo vệ Trần Nhạc ở giữa.
"Nam Cung tướng quân, ý này là sao? Trần Nhạc ta khi nào thành phản tặc?" Trần Nhạc lạnh lùng nhìn hai người Nam Cung Vũ, bốn phía đao kiếm sáng loáng giờ phút này có vẻ đặc biệt chói mắt.
"Hừ, Sơn Tự Doanh chủ tướng Trần Nhạc tư thông Yên Nhung, bán đứng quân tình, khiến cho ba vạn kỵ quân Lương Châu toàn quân bị diệt, chủ tướng Chu Như Hải tử trận. Tội ác tày trời, lập tức tru sát, giữ nghiêm quốc pháp." Nam Cung Vũ quát to một tiếng, lập tức mọi người liền xông lên, chém giết lẫn nhau.
Trần Nhạc như bị sét đánh. Cái gì? Ba vạn kỵ quân toàn quân bị diệt? Chu tướng quân cũng tử trận rồi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
"A!" Trần Nhạc ngửa mặt lên trời thét dài, quát lớn một tiếng, một đao chém chết một tên hộ vệ tới gần mình. Bên cạnh Trần Nhạc chỉ có vài người, trong nháy mắt rơi vào thế hạ phong, mấy người chốc lát đều bị thương.
Đúng lúc này, cửa phủ "Rầm" một tiếng bị đụng tung ra, mấy trăm sĩ tốt nối đuôi nhau tràn vào, từ trong đám người đi ra một người bạch y bạch bào, giận dữ hét: "Nam Cung tướng quân, ngài có biết tàn sát đồng liêu là trọng tội! Còn không dừng tay!"