Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Dựa theo thông tin đã biết, hiện tại ta đang ở vào năm đầu Kiến An, cách trận Quan Độ còn bốn năm, Viên Thiệu vẫn là một trong những đại quân phiệt số một số hai thiên hạ.”
“Nếu như lịch sử phát triển theo quỹ đạo ban đầu, Tào Tháo có được Hán Hiến Đế, sẽ có thể mượn danh nghĩa Thiên Tử nhanh chóng mở rộng thế lực; nhưng hiện tại ta giả mạo Thiên Tử, như vậy trên đời này sẽ có hai vị Thiên Tử.”
“Mặc dù ta là giả, nhưng có Viên Thiệu, vị đại lão tứ thế tam công, từng thảo phạt Đổng Trác này nói ta là thật, phỏng chừng rất nhiều người nguyện ý tin tưởng.”
“Như vậy, Tào Tháo sẽ không thể nào hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu được nữa…”
Lưu Hiệp càng phân tích càng cảm thấy kinh hãi.
Nếu cứ tiếp tục phát triển như vậy, trận Quan Độ chưa chắc đã xảy ra, Viên Thiệu cũng chưa chắc đã thất bại, lịch sử cũng sẽ vì vậy mà thay đổi!
Mà tất cả những điều này… đều là bởi vì sự xuất hiện của y.
Giờ khắc này, Lưu Hiệp rốt cuộc đã hiểu được sự đáng sợ của hiệu ứng cánh bướm.
Giả như y chỉ là một thường dân loạn thế, như vậy sống chết cũng sẽ không tạo ra bất kỳ ảnh hưởng gì đến thời cuộc; nhưng từ khi Thư Thụ phát hiện ra y, lại còn để y giả mạo Hán Hiến Đế, bánh răng vận mệnh đã bắt đầu chuyển động.
Sự tồn tại của y, nhất định sẽ tạo ra ảnh hưởng đến cục diện toàn bộ thiên hạ.
“Chắc là sẽ không kích hoạt trình tự sửa chữa lịch sử, trực tiếp giáng thiên phạt xuống xoá sổ ta chứ?”
Lưu Hiệp nuốt nước miếng, trong lòng có chút sợ hãi.
Một người xuyên không trước, muốn thay đổi lịch sử tên là Vương Mãng, đã bị con trai vị diện Lưu Tú dùng thiên thạch thuật tiễn đi đời nhà ma rồi.
Y cũng không muốn rơi vào kết cục giống như vị kia.
Nhưng mà theo tình hình hiện tại, tất cả đều không do y lựa chọn, nếu không giả mạo Thiên Tử thì chết còn nhanh hơn, Viên lão bản sẽ không tha cho y.
“Thôi, không nghĩ nữa, dù sao hiện tại vẫn chưa chết, đợi thiên thạch thật sự rớt xuống đầu rồi tính.”
Do dự một hồi lâu, cuối cùng Lưu Hiệp lựa chọn mặc kệ.
Bởi vì y cũng không còn cách nào khác.
Ít nhất mục tiêu trước mắt là sống sót, còn chuyện tương lai, cứ để đến lúc đó rồi hãy nói.
“Cốc cốc cốc --”
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lưu Hiệp.
Sau đó có một giọng nói từ ngoài cửa truyền đến.
“Bệ hạ, thần Thư Thụ cầu kiến.”
Nghe được giọng nói quen thuộc, Lưu Hiệp lập tức thu liễm tâm thần, bày ra dáng vẻ uy nghiêm của Thiên Tử nói: “Vào đi.”
Cửa phòng được đẩy ra, Thư Thụ đi vào, phía sau còn có mấy cung nữ, trong tay đều bưng hộp thức ăn, ai nấy đều cúi đầu, vẻ mặt cung kính.
“Bệ hạ.”
Sau khi Thư Thụ vào phòng, trước tiên hướng Lưu Hiệp hành lễ, sau đó mới nói: “Thần đã chuẩn bị chút thức ăn cho bệ hạ, xin bệ hạ dùng bữa.”
Nói xong Thư Thụ phất tay, các cung nữ phía sau nối đuôi nhau tiến lên, lấy ra từng món ăn thịnh soạn, nóng hổi từ trong hộp thức ăn, bày lên bàn.
Lưu Hiệp thấy vậy liền lộ vẻ mặt hài lòng, gật đầu nói: “Ái khanh thật có lòng, chi bằng lại đây ngồi xuống, cùng trẫm dùng bữa.”
“Tạ bệ hạ ân sủng!”
Thư Thụ vừa mừng vừa sợ, vội vàng khom người tạ ơn.
Sau đó Lưu Hiệp lại phất tay với đám cung nữ nói: “Các ngươi lui xuống hết đi, không có lệnh của trẫm, bất luận kẻ nào cũng không được phép tiến vào biệt viện.”
“Vâng, bệ hạ.”
Các cung nữ cung kính đáp, sau đó bưng hộp thức ăn rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại Thư Thụ và Lưu Hiệp.
Không còn người ngoài, Thư Thụ tự nhiên không cần phải giả bộ làm thần tử nữa, vẻ mặt khôi phục như thường, trực tiếp tìm một cái ghế ngồi xuống, đưa mắt nhìn về phía Lưu Hiệp, cười nói.
“Ngươi ngược lại lanh lẹ, biết ta có lời muốn nói với ngươi.”
Hắn vốn còn tưởng phải tìm lý do để ở lại, không ngờ Lưu Hiệp lại chủ động mở miệng bảo hắn ở lại, còn đuổi hết hạ nhân đi.
Lưu Hiệp cười hì hì, nói: “Nếu không có việc gì tìm ta, sao ngài lại phải đích thân mang cơm đến cho ta? Chút nhãn lực này ta vẫn có.”
“Hừ hừ.”
Thư Thụ cười gằn, nhìn Lưu Hiệp một cái thật sâu.
Lưu Hiệp bị ánh mắt này của hắn nhìn đến sởn cả gai ốc.
Chuyện gì đây, y nói sai gì sao? Nhanh nhạy một chút cũng là sai?
Đúng lúc Lưu Hiệp đang suy nghĩ trong lòng, Thư Thụ liền nói: “Chủ công sai ta tìm người dạy ngươi lễ nghi của Thiên Tử, nhưng ta suy đi nghĩ lại, như vậy rất dễ lộ tẩy thân phận của ngươi, cho nên về sau sẽ do ta phụ trách dạy ngươi.”
“Hôm nay chủ công đã tuyên bố với bên ngoài chuyện Thiên Tử giá lâm Ký Châu, đồng thời lấy danh nghĩa Thiên Tử, tuyên bố dời đô đến thành Nghiệp, tái tổ chức triều đình; hiện tại chủ công đã sai người soạn thảo hịch văn, không bao lâu nữa sẽ chiêu cáo thiên hạ.”
“Đến lúc đó, các vị đại thần, quan viên Đại Hán, đều sẽ nghe tiếng mà đến."
“Ngươi chỉ có một tháng, nhất định phải khiến cho lời nói, cử chỉ của mình giống hệt như Thiên Tử chân chính.”
Lưu Hiệp nghe xong nhất thời cảm thấy áp lực cực lớn.
Y cũng đâu phải diễn viên chuyên nghiệp, bảo y ngồi đó giả vờ thì được, thật sự muốn làm cho giống hệt cử chỉ của Thiên Tử, sao có thể?
“Việc này khó quá, ta cũng chưa từng gặp Thiên Tử, làm sao có thể làm cho giống hệt được?”