Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tuy rằng đây chỉ là một số người cuồng lịch sử tùy ý nói bậy, nhưng không thể phủ nhận chính là, chỉ luận về mưu lược, Quách Gia đích xác rất xuất sắc, cho dù không bằng Gia Cát Lượng, cũng thuộc về cấp bậc T1.
Thế nhưng có một điểm... Tại sao hắn lại xuất hiện ở đây?
Lưu Hiệp nhìn Quách Gia mặc áo vải thô, nhìn qua phong tư trác tuyệt trước mắt, trong đầu tràn đầy nghi vấn.
Hắn nhớ rõ vị thanh niên này, trước đó lúc y vừa mới vào nhập chủ hoàng cung, Viên Thiệu dẫn đầu bách quan nghênh đón, đối phương ngay trong đám người.
Chỉ là không nghĩ tới lại là Quách Gia!
Nhưng...không phải hắn hẳn là dưới trướng Tào Tháo sao?
"Chờ đã, hiện tại là năm Kiến An thứ nhất! Hí Chí Tài bệnh chết, Tuân Úc mới tiến cử Quách Gia cho Tào Tháo, mà lúc này Quách Gia vẫn còn ở bên Viên Thiệu!"
Lưu Hiệp rất nhanh liền phản ứng lại.
Y suýt nữa đã quên mất chuyện này!
Quách Gia cũng không phải ngay từ đầu đã đi theo Tào lão bản, mà là đầu tiên đầu quân cho Viên Thiệu, nhưng bên Viên Thiệu nhân tài đông đúc. Quách Gia không được trọng dụng, cuối cùng mới ở dưới sự tiến cử của Tuân Úc đến dưới trướng Tào lão bản!
"Chẳng lẽ thật sự sắp bị ta vớt được rồi?"
Lưu Hiệp cảm thấy nhịp tim của mình đều hơi tăng tốc.
Quách Gia chính là mưu sĩ đỉnh cấp!
Hiện tại y thiếu nhất chính là loại người có thể giúp hắn bày mưu tính kế này!
Nhất định phải nghĩ biện pháp lừa Quách Gia về tay!
Tuy rằng trong lòng Lưu Hiệp đã lóe qua vô số ý nghĩ, nhưng trên thực tế chỉ mới trôi qua mấy giây đồng hồ mà thôi.
Sau khi y hạ quyết tâm trong lòng, lập tức liền điều chỉnh tốt tâm thái, ngẩng đầu nhìn SSR trước mắt... Không đúng, là Quách Gia trước mắt.
"Thì ra là Quách tiên sinh!"
Lưu Hiệp ném cần câu trong tay xuống, trực tiếp đứng dậy đi đến nắm lấy tay Quách Gia, nụ cười trên mặt đừng nói có bao nhiêu nhiệt tình.
"Nghe danh công đã lâu, hôm nay may mắn được gặp mặt!"
"Mau mau, tiên sinh mời ngồi!"
Lưu Hiệp nhường cái ghế đẩu nhỏ mình ngồi câu cá ra, cưỡng ép ấn Quách Gia ngồi xuống, ngay sau đó lại hướng tiểu thái giám bên cạnh phân phó: "Còn ngẩn người ra đó làm gì, còn không mau đi chuẩn bị trà nước cho tiên sinh?"
"A? Dạ! Bệ hạ!"
Tiểu thái giám vội vàng đáp, chạy chậm rời đi.
Mà Lưu Hiệp sau khi đánh xong một bộ combo nhuần nhuyễn, liền đứng ở bên cạnh Quách Gia, vẻ mặt thành khẩn hỏi: "Tiên sinh, cái ghế này ngồi có thoải mái không? Hay là cùng trẫm đi vào trong cung ngồi?"
"..."
Quách Gia không nói lời nào, hắn nhìn thoáng qua bàn tay vẫn bị Lưu Hiệp nắm lấy, khóe miệng nhịn không được giật giật.
Thủ đoạn lấy lòng người này...thật sự là vụng về.
Khẽ thở dài, Quách Gia rút tay về, sau đó đứng dậy, nghiêm mặt nói: "Bệ hạ, như vậy không hợp quân thần chi lễ, thần không dám nhận."
"Được rồi..."
Lưu Hiệp lưu luyến không rời thu tay về, trong lòng có chút tiếc nuối.
Bộ này của y đối với Trương Cáp, Cao Lãm rõ ràng rất hiệu quả, thế nhưng đến Quách Gia lại không có tác dụng.
Ta dù sao cũng là Thiên Tử đấy, đã nhiệt tình như vậy ngươi ít nhiều gì cũng cho chút phản ứng đi chứ.
Quả nhiên, người đọc sách chính là phiền phức.
Lưu Hiệp oán thầm trong lòng một câu, sau đó tiếp tục lộ ra nụ cười, mở miệng hỏi: "Vậy thì không miễn cưỡng nữa, nói đi cũng phải nói lại, tiên sinh hôm nay đến gặp trẫm, không biết là vì chuyện gì?"
Quách Gia đột nhiên đến bái kiến, nhất định là có nguyên nhân.
Y rất tò mò mục đích của đối phương là gì.
"Cũng không có gì."
Quách Gia cười cười, tùy ý nói: "Chỉ là mấy ngày trước, thần nghe được đoạn đối thoại của bệ hạ và Trương thống lĩnh ở trong lương đình, trong lòng có chút nghi hoặc, muốn đến thỉnh bệ hạ giải đáp."
"Thì ra là vậy."
Lưu Hiệp lúc này mới chợt hiểu, thì ra là tìm y hỏi chuyện.
Nói đến y mấy ngày trước ở trong lương đình và Trương Cáp đã nói chuyện gì nhỉ?
Chờ đã... Lương đình?
Lưu Hiệp trong lòng đột nhiên run lên, hắn trừng lớn mắt nhìn Quách Gia.
Mà Quách Gia cũng đang nhìn hắn chằm chằm, vẻ mặt như cười như không.
Trong nháy mắt, Lưu Hiệp cảm thấy da đầu tê dại.
Bởi vì y và Trương Cáp chỉ nói chuyện với nhau trong lương đình một lần.
Mà lần đó, y và Trương Cáp nói chuyện về lý tưởng của mình, nói chuyện về kế hoạch của mình, nói chuyện về... Làm sao để phản bội Viên Thiệu.
"Không thể hoảng! Hắn nói không nhất định là chuyện ngày hôm đó, hiện tại hoảng thì sẽ lộ ra vẻ khả nghi!"
"Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh!"
Lưu Hiệp cố gắng muốn trấn định lại, nhưng thân thể khẽ run rẩy, lại là bán đứng tâm tình thật sự của y.
Y đang sợ hãi.
Là một con rối, một Thiên Tử giả, vậy mà dám mượn thân phận này đi kết giao người khác, một khi Viên Thiệu biết được chuyện này, vậy y chắc chắn phải chết!
Y không muốn chết!
"Trẫm... Trẫm hình như nhớ không rõ lắm, không biết tiên sinh muốn hỏi là chuyện gì?"
Lưu Hiệp miễn cưỡng trấn định lại, cười gượng hỏi.
Quách Gia: "Thần muốn thỉnh giáo bệ hạ, 'giang sơn chính là bá tánh, bá tánh chính là giang sơn', câu nói này nên giải thích như thế nào?"
Sợi dây hy vọng cuối cùng trong lòng Lưu Hiệp, trực tiếp bị đánh nát.
Nhưng đến lúc này, y ngược lại bình tĩnh lại.
Bàn tay Lưu Hiệp giấu trong tay áo khẽ động, chạm đến một vật bằng sắt lạnh lẽo,
Đó là một con dao găm.
Là y nhờ Trương Cáp tìm cho y.