Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Bệ hạ, vị cao mà vô quyền, tư vị này quả thật không dễ chịu.”
Quách Gia vừa uống rượu, vừa thầm nghĩ trong lòng.
Kỳ thực tiếp xúc với vị bệ hạ trẻ tuổi này, cảm nhận lớn nhất của hắn chính là, vị bệ hạ này tuy có trí tuệ hơn người và hoài bão to lớn, nhưng lại quá mức lười nhác, thiếu một cỗ dũng khí.
Quách Gia có thể lý giải, dù sao vị bệ hạ này cũng chỉ là một thiếu niên lang chưa đến hai mươi, cần một chút áp lực từ bên ngoài để dẫn dắt.
Mà khuất nhục và phẫn nộ chính là thuốc dẫn tốt nhất.
“Xem ra sau này phải nghĩ biện pháp để bệ hạ nhiều lần trải qua tình huống như thế này, như vậy mới càng khiến hắn sinh ra khát vọng và dã tâm với quyền lực.”
Quách Gia âm thầm hạ quyết tâm, ánh mắt sâu thẳm.
Nay thiên hạ là thời đại loạn thế, không tranh, thì chỉ có diệt vong; mà Lưu Hiệp thân là thiên tử, càng phải đi tranh!
Trải qua sự lúng túng bị ngó lơ, Lưu Hiệp dứt khoát không nói một lời, an tĩnh ngồi tại chỗ uống rượu ăn uống.
Mặc dù thức ăn thời đại này kém xa so với hậu thế, nhưng xuyên không đã lâu, y cũng thích ứng, hiện tại ăn uống rất ngon lành.
Hơn nữa vũ điệu của các vũ cơ trong đại điện cũng rất “hao cơm”.
Y phục của các nàng cũng rất “mát mẻ”, khiến người ta “mãn nhãn”.
Thời cổ đại, bảo thủ chỉ là tương đối với các khuê tú, còn kỹ nữ, vũ cơ, ca kỹ thì chẳng dính dáng gì tới hai chữ “bảo thủ”.
Dù sao trong xã hội phong kiến, nữ nhân chính là vật để vui chơi, nào dám bàn đến tôn nghiêm?
Yến tiệc tiến hành được một nửa, mọi người đều ăn uống gần xong, Viên Thiệu bỗng nhiên đứng dậy, hướng Lưu Hiệp hỏi: “Bệ hạ, thần nghe nói ngài hôm trước bất cẩn nhiễm phong hàn? Thân thể không khoẻ?”
“Hả?”
Lưu Hiệp còn đang ăn, nghe vậy ngẩn người.
Cái gì? Phong hàn?
Y bị khi nào?
Nhưng chưa kịp trả lời, Viên Thiệu đã vỗ tay nói: “Người đâu, bệ hạ thân thể bất an, đưa bệ hạ hồi tẩm cung nghỉ ngơi!”
Lời vừa dứt, liền có hai tên thị vệ bước vào đại điện.
“Bệ hạ, mời.”
Hai tên thị vệ một tả một hữu đứng bên cạnh Lưu Hiệp.
Lưu Hiệp thấy Viên Thiệu và quần thần trong đại điện đều nhìn mình, lúc này mới bừng tỉnh, xem ra cuộc nói chuyện tiếp theo không thích hợp để y tiếp tục có mặt.
“Được… vậy trẫm xin phép hồi tẩm cung trước.”
Lưu Hiệp buông đũa xuống, khách sáo một câu, liền đứng dậy theo hai tên thị vệ rời khỏi đại điện.
Viên Thiệu bảo hắn đi, y còn có thể từ chối sao?
Chỉ có thể bị động “thân thể bất an” vậy.
Mắt tiễn Lưu Hiệp rời khỏi đại điện, Quan Vũ ngồi sau lưng Lưu Bị nhíu chặt song mi, thấp giọng nói: “Viên Thiệu sao dám vô lễ như vậy?”
Sao hắn có thể không nhìn ra Lưu Hiệp bị ép rời đi.
Rõ ràng là Viên Thiệu không muốn để Lưu Hiệp tiếp tục ở lại!
Đối với Thiên tử như vậy, cho dù là hắn cũng không nhịn được.
Lưu Bị thu hồi ánh mắt, suy nghĩ một chút, buông chén rượu xuống, đứng dậy nói với Viên Thiệu: “Huynh trưởng, ba anh em chúng tôi cũng có chút mệt mỏi, e là không thể tiếp tục bồi tiếp.”
Viên Thiệu nghe vậy có chút không vui nói: “Hiện tại yến tiệc mới được một nửa, Huyền Đức đã muốn trở về, chẳng lẽ là cảm thấy vi huynh chậm trễ?”
Lưu Bị áy náy nói: “Huynh trưởng nói gì vậy, tửu lượng của ta vốn không tốt, hôm nay uống hơi nhiều, thực sự là không thắng được tửu lực.”
“Vậy thì… được rồi.”
Viên Thiệu nghe vậy tuy tiếc nuối, nhưng cũng không tiện tiếp tục giữ lại.
Vì vậy Lưu Bị và Quan Vũ, Trương Phi cùng nhau rời khỏi đại điện.
…
“Đại ca, sao lại đi rồi, ta còn chưa uống đã đâu.”
Rời khỏi đại điện, Trương Phi bĩu môi nói.
Tửu lượng của hắn rất tốt, rượu trên yến tiệc hôm nay không tính là nặng, đối với hắn mà nói giống như uống nước lã, đến bây giờ vẫn không có một chút men say nào.
Lưu Bị bất đắc dĩ nói: “Tam đệ, ngươi không thấy Viên Thiệu đuổi cả bệ hạ đi sao? Chúng ta còn ở lại làm gì?”
“Hơn nữa hắn đối với bệ hạ bất kính như vậy, ta còn ở lại, biết ăn nói thế nào?”
Rõ ràng Viên Thiệu muốn cùng các mưu thần võ tướng bàn chuyện.
Hơn nữa cũng không có ý định giữ bọn họ lại.
Nếu không vừa rồi chắc chắn sẽ hết lời giữ lại, chứ không phải là tượng trưng khách sáo hai câu rồi thôi, mặc kệ bọn họ rời đi.
“Hừ, thật là không sảng khoái.”
Trương Phi rất coi thường loại hành vi này của Viên Thiệu, không muốn để hắn ở lại thì nói thẳng ra là được, vòng vo tam quốc làm gì.
Tiếp đó hắn lại hỏi: “Đại ca, chúng ta tới thành Nghiệp đã gần một tháng rồi, Viên Thiệu tới cùng có cho chúng ta mượn binh mã hay không?"
"Nếu không cho, không bằng chúng ta đến chỗ Công Tôn Toản, hắn không là đồng môn của huynh sao, hơn nữa quan hệ với đại ca cũng vô cùng tốt, khẳng định sẵn lòng cho chúng ta mượn binh mã."
Công Tôn Toản và Lưu Bị là đồng môn, năm đó hai người cùng cầu học tại môn hạ Lư Thực.
Đến chỗ Công Tôn Toản mượn binh tự nhiên là càng dễ dàng hơn.
Song vấn đề duy nhất chính là, Công Tôn Toản tại Liêu Tây, chiếm vùng U Châu, thuộc về phương bắc, qua đó mượn binh rồi trở về thật sự rất phiền phức.
Nguyên nhân chính là như vậy, bọn họ mới có thể tới chỗ Viên Thiệu, dù sao cách gần hơn.
"Chờ thêm đi, nếu năm sau Viên Thiệu còn chưa cho mượn binh, chúng ta liền đi U Châu tìm Công Tôn Toản."