Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Bây giờ phải làm sao đây…”

Lưu Hiệp cảm giác trong lòng bàn tay đều toát ra mồ hôi lạnh, y len lén liếc mắt nhìn Thư Thụ bên cạnh, nhưng người sau lại mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, căn bản không thèm nhìn y.

***! Đừng có im lặng lúc này chứ!

Lưu Hiệp âm thầm kêu khổ.

Mà ngay khi Lưu Hiệp do dự có nên chủ động mở miệng nói gì đó, phá vỡ sự ngại ngùng trước mắt hay không, Viên Thiệu đối diện bỗng nhiên có động tác.

Chỉ thấy gã nhanh chân bước lên phía trước, sau đó lại trực tiếp đi đến trước mặt Lưu Hiệp, hành đại lễ tham bái!

“Thần, Ký Châu Mục Viên Thiệu, tham kiến bệ hạ!”

Viên Thiệu cung kính dập đầu, lấy trán chạm đất.

Những người còn lại nghe vậy cũng đều phản ứng lại, sau đó nhao nhao cùng bái lạy.

“Thần, khấu kiến bệ hạ--!”

Kỳ thật ở đây ngoại trừ số ít người ra, đại đa số người căn bản chưa từng gặp qua thiên tử, càng không biết dung mạo của thiên tử như thế nào, hiện tại hoàn toàn là bởi vì Viên Thiệu quỳ xuống hành lễ, bọn họ mới cùng bái lạy.

Lúc này trong lòng bọn họ chỉ có chấn kinh và nghi hoặc.

Thiên tử… Tại sao lại xuất hiện ở đây?

Mà Lưu Hiệp có bao giờ gặp qua trận thế như vậy, tuy trong lòng rất hoảng, nhưng vẫn cố tự trấn định, hồi tưởng lại những hình ảnh đã xem trên TV, giả bộ ung dung nói: “Ừm… Các khanh bình thân.”

“Tạ bệ hạ--”

Mọi người lúc này mới nhao nhao đứng dậy.

Mà Viên Thiệu vẫn cung kính cúi người, vẻ mặt cung kính: “Thần không biết bệ hạ giá lâm thành Nghiệp, không có từ xa tiếp đón, vẫn xin bệ hạ thứ tội.”

Lúc này Lưu Hiệp cũng khôi phục trấn định, bắt đầu nhập vai thân phận thiên tử của mình, nói: “Không sao, lần này trẫm hành trình khép mình, ái khanh không biết cũng là chuyện thường.”

Hành trình khép mình?

Viên Thiệu nghe vậy trong lòng hơi kinh ngạc.

Tiếp theo gã đè nén nghi hoặc trong lòng, cẩn thận mở miệng hỏi: “Bệ hạ, thần nghe nói Lạc Dương thành phá, ngài bị Tào Tháo nghênh đón đến huyện Hứa, vì sao lại đột nhiên đến đây?”

Đây không chỉ là nghi vấn của gã, cũng là nghi vấn trong lòng tất cả mọi người ở đây.

Vừa rồi còn đang thảo luận chuyện thiên tử bị Tào Tháo nghênh đón đến huyện Hứa, mọi người còn đang phát sầu, kết quả thiên tử đột nhiên chỉ có một mình xuất hiện ở ngoài Viên phủ.

Điều này thật sự là quá mức ly kỳ.

Đối mặt với vấn đề của Viên Thiệu, Lưu Hiệp ngược lại không hoảng, y đã sớm cùng Thư Thụ thương nghị tốt cách trả lời như thế nào.

“Haiz, ái khanh có điều không biết, trẫm khổ a!”

Lưu Hiệp thở dài một tiếng, sau đó phẫn nộ nói: “Tào Tháo nghênh đón trẫm đến huyện Hứa là giả, muốn khống chế trẫm mới là thật! Trẫm sớm đã nhìn ra hắn có ý đồ bất chính, muốn học theo nghịch tặc Đổng Trác năm xưa, hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu!”

“Trẫm không muốn bị hắn bài bố, liền nhân lúc cận thị che chở trốn ra ngoài, trải qua muôn vàn khó khăn mới đến được nơi này…”

Nói tới đây, Lưu Hiệp liền nhịn không được khóc lên, lấy tay che mặt: “Những ngày qua trẫm ăn không đủ no mặc không đủ ấm, ngày ngày lo lắng đề phòng, càng không dám để lộ thân phận, sợ bị Tào Tháo bắt trở về, chỉ có thể một đường xin ăn, lấy rau dại làm thức ăn, bầu bạn cùng chó hoang, đêm đến ngủ ở miếu hoang.”

“Cho đến hôm nay đến được thành Nghiệp, gặp được Công Dữ, mới dám biểu lộ thân phận!”

Nghe được những lời kể lể của Lưu Hiệp, không ít người ở đây đều không khỏi đỏ hoe mắt.

Đường đường là thiên tử, vạn người kính ngưỡng, vậy mà lại phải sống như kẻ ăn mày, có thể tưởng tượng được trên đường đi đã phải chịu bao nhiêu khổ cực!

Viên Thiệu trực tiếp mắng to: “Tào tặc! Gian tặc! Nghịch tặc! Ác tặc!”

Thư Thụ đứng sau lưng Lưu Hiệp, dùng đuôi mắt nhìn Lưu Hiệp biểu diễn, khóe miệng nhịn không được khẽ giật giật.

“Diễn xuất của tên này, quả thật không tệ…”

Nếu không phải hắn biết rõ chân tướng, sợ là hắn cũng tin.

Nhưng hắn nào biết, Lưu Hiệp biểu diễn hoàn toàn là thật tình thật lòng, đem tất cả những khổ sở và uất ức mà bản thân đã phải chịu đựng từ khi xuyên không dung nhập vào trong đó.

Tuy thân phận của y là giả, nhưng những khổ sở y phải chịu đựng là thật a!

“Không đúng!”

Thư Thụ bỗng nhiên toàn thân chấn động, hắn đã phát hiện ra điểm không đúng!

“Vừa rồi những lời đó, căn bản không phải là thứ mà một kẻ quê mùa có thể nói ra được. Hắn thậm chí còn có thể chính xác gọi lên tự của ta và chủ công. Hơn nữa tuy hắn có chút chật vật, nhưng làn da lại trắng nõn, liếc mắt một cái là có thể nhận ra là kẻ được nuông chiều từ bé.”

“Chẳng lẽ…chẳng lẽ là thiên tử thật?”

Lưu Hiệp không biết đến tâm lý hoạt động của Thư Thụ, y vừa lau nước mắt, vừa nắm lấy tay Viên Thiệu khóc lóc nói: “Bản Sơ, ngươi là trọng thần Đại Hán, hiện nay người duy nhất trẫm có thể dựa vào chỉ có ngươi!”

Cảm nhận được ánh mắt tràn đầy hy vọng và cầu khẩn của Lưu Hiệp, Viên Thiệu bỗng nhiên cảm thấy có một cỗ sứ mệnh và trách nhiệm to lớn đè nặng trên vai.

Gánh vác Đại Hán lúc nguy nan, ngoài ta ra còn ai!

Viên Thiệu hít sâu một hơi, nắm chặt tay Lưu Hiệp, ánh mắt kiên định, trầm giọng nói: “Xin bệ hạ yên tâm! Thần nhất định sẽ thay bệ hạ thảo phạt nghịch tặc! Khôi phục Đại Hán!”

“Nhất định sẽ có một ngày, thần sẽ chém đầu Tào Tháo dâng lên cho bệ hạ, rửa sạch nhục nhã mà bệ hạ phải chịu đựng!”