Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sáng sớm hôm sau, tôi dậy đi ra vườn hái ít rau về. Dù sao bà cũng là khách, có gì ngon thì phải tiếp đãi. Sáng sớm, tiết trời còn hơi se lạnh.
Ở quê có cái tiện là muốn ăn rau gì cứ ra vườn là có, lại còn toàn đồ sạch, không thuốc thang gì cả.
Tôi vừa ra đến luống rau thì nghe thấy tiếng gọi từ phía dưới:
“Bình, hái rau đấy à?”
Tôi nhìn xuống luống rau nhà bên cạnh, thấy một bà thím đang làm vườn. Nhà bà ấy với nhà tôi chung hàng rào. Tôi cười đáp: “Vâng, thím ạ.”
Một lát sau, bà thím xách rau chuẩn bị về, đi ngang qua tôi thì dừng lại.
“Bình này, mày nói xem thằng Viễn Thắng nó nhà cao cửa rộng, vợ lại xinh xắn, sao lại nghĩ quẩn thế nhỉ?”
Đàn bà nông thôn cũng là đàn bà, tính hay buôn chuyện tám dóc. Có khi buôn cả ngày không chán. Tôi không ngờ bà thím lại hỏi tôi chuyện này.
Hơn nữa, tôi đâu thể nói với bà ấy là Vương Viễn Thắng không phải tự tử, mà là bị người ta hại chết.
“Thím ơi, cháu cũng không hiểu nổi. Hay là tại hắn làm nhiều chuyện thất đức quá nên trời phạt đấy?” Tôi cười trừ cho qua chuyện.
“Ê, Bình, hay là con Hiểu Thúy nó làm gì ở ngoài nhỉ? Mày xem, nó kém thằng Viễn Thắng cả mười mấy tuổi cơ mà.”
Bà thím nhìn tôi, nói tiếp. Tôi nghe mà toát cả mồ hôi hột. Bà thím này chắc không có ai buôn chuyện nên mới lôi tôi vào đây à?
Tôi đang nghĩ xem nên trả lời thế nào thì bà thím lại nói:
“Hôm đó thím thấy hai đứa nó cùng về làng. Dọc đường cũng chẳng nói chẳng rằng gì cả. Thím nghĩ chắc là hai đứa nó giận dỗi nhau.”
Câu nói của bà thím khiến tôi sững người. Tôi vội đứng dậy, nhìn bà thím hỏi: “Thím vừa nói ai cùng về làng? Hôm nào ạ?”
“Thì thằng Viễn Thắng với con Hiểu Thúy chứ ai. Chính là cái hôm thằng Viễn Thắng chết ấy. Hôm đó thím đang ở trên đồi, cũng không nói chuyện với chúng nó. Tuy xa nhưng trong cái làng này, chỉ có con Hiểu Thúy nó ăn mặc lòe loẹt thế thôi, chắc chắn không nhầm được.”
“Mày nói xem, dù thằng Viễn Thắng có chuyện gì nghĩ quẩn đi nữa thì con Hiểu Thúy cũng không thể…”
Chưa để bà thím nói hết câu, tôi ôm vội mớ rau chạy về: “Thím ơi, cháu không nói chuyện với thím nữa, nhà cháu có khách.”
“Ê, cái thằng này, có khách cũng có cần vội thế không?”
Vừa chạy về, tôi vừa nghĩ đến những lời bà thím vừa nói. Theo lời Lưu Hiểu Thúy kể thì hôm đó Vương Viễn Thắng nghe điện thoại xong thì về làng. Sau đó cô ta gọi điện không được nên mới lo lắng chạy đến xem thì thấy Vương Viễn Thắng treo cổ tự tử.
Nhưng bà thím vừa nói rõ ràng là hôm Vương Viễn Thắng chết, bà ấy tận mắt thấy Vương Viễn Thắng và Lưu Hiểu Thúy cùng về làng.
Nếu đúng như vậy thì Lưu Hiểu Thúy đang nói dối?
Tại sao cô ta phải nói dối? Hay là cô ta biết chuyện gì đó nhưng không dám nói ra?
Dù là khả năng nào thì Lưu Hiểu Thúy cũng đã nói dối. Chuyện này, tôi phải đi hỏi Lưu Hiểu Thúy cho rõ ràng.
Tôi chạy một mạch về nhà, thấy bà đang ngồi uống trà trước cửa. Tôi vội vàng đi rửa rau chuẩn bị nấu cơm. Có lẽ tôi hơi vội vàng nên lúc ăn cơm, bà hỏi tôi có chuyện gì vậy?
Tôi bèn nói với bà là có thêm một manh mối, định đi xác minh.
Bà hỏi manh mối gì? Nhìn ánh mắt bà, tôi biết nếu không nói thì bà sẽ không để yên. Thế là tôi kể lại toàn bộ câu chuyện vừa rồi.
Sau khi tôi nói xong, bà đặt bát xuống, nhìn tôi hỏi: “Cháu định xác minh thế nào?”
Tôi nghĩ một lúc rồi nói, tất nhiên là đi hỏi thẳng Lưu Hiểu Thúy. Cô ta đã nói dối thì chắc chắn có lý do. Biết đâu Lưu Hiểu Thúy bị người ta đe dọa nên không dám nói ra sự thật.
Bà nhìn tôi hồi lâu rồi khẽ hỏi: “Cháu có nghĩ đến khả năng khác không?”
Tôi ngẩn người ra một lúc, rồi đột nhiên buông bát xuống, kêu lên: “Bà, ý bà là Lưu Hiểu Thúy…”
Được bà nhắc nhở, tôi mới nhận ra mình đã bỏ qua một vấn đề quan trọng nhất. Tôi cứ nghĩ Lưu Hiểu Thúy là phụ nữ, là người yếu thế. Nhưng liệu có khả năng nào khác là chính Lưu Hiểu Thúy có vấn đề không?
Nếu đúng như vậy thì tôi phải khâm phục khả năng diễn xuất của người phụ nữ này. Trong ký ức của tôi, cô ta chỉ là một người phụ nữ hơi biết ăn diện một chút. Nếu tất cả chỉ là giả vờ thì sao?
Liệu có khả năng đó không?
Sau khi trải qua những chuyện này, tôi thấy chẳng có gì là không thể xảy ra. Muốn biết Lưu Hiểu Thúy có vấn đề hay không thì không thể hỏi thẳng.
Làm vậy sẽ đánh rắn động cỏ. Nếu Lưu Hiểu Thúy thực sự có vấn đề mà tôi hỏi thẳng thì cô ta sẽ thừa nhận sao? Rõ ràng là không thể. Thậm chí cô ta còn có thể làm liều với tôi.
“Bà, vậy bà thấy cháu nên làm thế nào?”
Giờ tôi biết muốn xác minh xem Lưu Hiểu Thúy có vấn đề hay không thì chỉ dựa vào mình tôi e là không được. Nếu sự yếu đuối của cô ta chỉ là giả vờ thì một thằng con trai hai mươi tuổi đầu như tôi chắc chắn không phải là đối thủ của cô ta.
“Có vấn đề hay không, dẫn cô ta đi là biết ngay thôi.”
Khuôn mặt già nua của bà thoáng vẻ thích thú. Tôi cảm thấy bà có vẻ hứng thú với chuyện này. Dù không biết tại sao bà lại xuất hiện ở đây nhưng tôi cảm nhận được bà không có ác ý với tôi.
…
Đêm xuống, khi xung quanh chỉ còn tiếng côn trùng rả rích, tôi và bà hòa mình vào bóng tối. Bà còn bảo tôi tìm cho bà một miếng vải đen. Tôi thấy lạ, giờ cải trang thành hắc y nhân đang là mốt à?
Chúng tôi không dùng đèn pin mà mò mẫm đi đến nhà Vương Viễn Thắng.
Tuy đã tối muộn nhưng nhà Vương Viễn Thắng vẫn sáng đèn. Bà bảo tôi nấp ở đây, bà đi thử xem Lưu Hiểu Thúy có vấn đề gì không. Nếu Lưu Hiểu Thúy có vấn đề thì chắc chắn sẽ bị bà dẫn đi. Đó là lúc tôi lẻn vào nhà Vương Viễn Thắng xem xét.
Tình huống cứ như lần trước đi thăm dò nhà Yêu Công. Dù biết rõ có nguy hiểm nhưng tôi vẫn muốn xem Lưu Hiểu Thúy rốt cuộc đang giấu giếm điều gì.
Bóng bà biến mất bên cạnh tôi. Lúc này, thân thủ của bà nhanh nhẹn đến lạ thường.
Tôi thấy bà tiến lại gần nhà Vương Viễn Thắng. Một lát sau, mắt tôi nheo lại. Một bóng người mặc áo choàng đen từ trong nhà Vương Viễn Thắng lao ra, đuổi theo bà vào bóng tối.
Thấy cảnh tượng này, tim tôi thắt lại. Quả nhiên…
Hít sâu một hơi, tôi bắt đầu mò đến nhà Vương Viễn Thắng. Trong lòng tôi vẫn còn rất sốc. Lưu Hiểu Thúy, tôi không ngờ người phụ nữ này cũng có vấn đề.
--------------------