Trấn Âm Quan

Chương 52. Tấm lệnh bài

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi là mình đã bị lừa. Tôi đã tự hỏi tại sao bà lão này lại xuất hiện đúng lúc Hà Thư đuổi theo con quỷ không mặt kia chứ.

Ra là mụ ta và con quỷ không mặt kia là một phe! Bà ta còn nói con quỷ không mặt là nha đầu nhà mình nữa chứ?

Lúc này tôi tuy hơi chột dạ nhưng không thể để lộ ra ngoài, bèn nhìn mụ ta, cố tỏ ra bình tĩnh: "Bà ơi, tôi khuyên bà nên đi xem nha đầu nhà bà đi, không thì lát nữa e là không gặp được nó đâu."

Tôi muốn dùng cách này để đuổi bà ta đi. Tôi không biết mụ ta đạo hạnh đến đâu, nhưng ít nhất tôi cũng không cảm nhận được chút khí nào từ bà ta. Tuy nhiên, tôi biết rõ, chính vì vậy mà đạo hạnh của mụ ta có khi còn cao hơn.

Vừa dứt lời, bà lão trước mặt khựng lại, rồi lắc đầu, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh lẽo.

"Hề hề, thằng nhóc ranh mãnh."

Dứt lời, bà ta đột nhiên vươn tay về phía tôi. Tôi giật mình, hoàn toàn không ngờ mụ ta lại ra tay nhanh như vậy. Chưa kịp phản ứng, một bàn tay khô héo đã đặt lên vai tôi.

Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo xuyên thấu cơ thể, khiến tôi rùng mình.

Ngay sau đó, tôi kinh hãi nhận ra toàn thân mình không thể cử động được nữa. Tôi hoảng sợ, bà lão này đáng sợ vậy sao? Tôi không có lấy một cơ hội phản kháng nào ư?

Tôi vùng vẫy dữ dội, nhưng cơ thể vẫn bất động.

Bà lão lắc đầu: "Thằng nhóc ranh, đừng giãy giụa nữa, ngoan ngoãn đi theo ta về, nha đầu nhà ta sẽ không bạc đãi ngươi đâu."

Giọng nói đều đều của bà lão vang lên, tôi nghe mà lạnh cả sống lưng. Vào tay con quỷ không mặt kia thì nó còn đối xử tốt với tôi sao?

Bà lão này nói được cũng hay lắm. Tôi tin bà mới lạ, mụ già này gian xảo lắm.

Nghĩ đến hình dạng của con quỷ không mặt, tôi lại nổi da gà. Một khuôn mặt người, xé ra còn chảy máu tươi.

Tôi nghĩ đến biện pháp cuối cùng. Bà lão này giữ tôi chặt cứng, tôi không thể động đậy. Dùng máu đầu lưỡi tuy tổn hại nguyên khí, nhưng bây giờ tôi chỉ nghĩ được cách này. Nhưng ngay khi tôi nhắm mắt, chuẩn bị chịu đau thì một tiếng quát vang lên từ ngoài cửa.

"Ai không biết điều dám xông vào đây?"

Dứt lời, bà lão trước mặt tôi mở to mắt. Lúc này tôi mới thấy rõ, bà ta thực sự không có con ngươi, trong mắt chỉ là hai hố đen.

Cùng lúc đó, bà lão buông tôi ra, lách sang một bên. Mấy viên đá rơi xuống người tôi, không đau lắm, và tay bà ta cũng rời khỏi vai tôi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn Hà Thư xuất hiện ở cửa, trong lòng mừng rỡ. Phải nói là, cô ấy quay lại khiến tôi có cảm giác an toàn hơn hẳn.

Hà Thư bước nhanh đến trước mặt tôi, nhìn chằm chằm vào bà lão đối diện.

"Không thấy đèn lồng treo ngoài kia à?"

Hà Thư lạnh lùng nhìn bà lão, giọng nói băng giá vang lên. Tôi đứng sau cô ấy, nhỏ giọng nhắc nhở cô ấy cẩn thận, bà lão này không đơn giản.

Bà lão nhìn Hà Thư, trên mặt hiện lên nụ cười kỳ dị, rồi giọng nói yếu ớt vang lên.

"Đèn Vô Thường? Cô nương, lão bà tử ta không muốn sống chết với cô, ta chỉ muốn thằng nhóc ranh này thôi."

Nói rồi, ánh mắt bà ta rơi vào tôi. Chính xác hơn là, bà ta không có ánh mắt, chỉ là hai hố đen. Nhìn cảnh này, tôi thấy khó chịu vô cùng.

"Ai thèm đi với bà chứ? Tôi nói cho bà biết, chúng tôi không phải dạng vừa đâu, tốt nhất bà nên đi ngay đi."

Tôi nói thẳng, bà lão này rõ ràng là cùng phe với con quỷ không mặt. Bây giờ Hà Thư đã quay lại, con quỷ không mặt rất có thể đã bị cô ấy xử lý rồi, bà lão này đáng lẽ phải lo lắng cho sự an nguy của nó mới đúng, nhưng bà ta lại có vẻ không quan tâm chút nào.

"Hừ, bà không muốn sống chết với tôi? Bà đã thấy đèn lồng mà còn cố tình vào đây, chứng tỏ bà biết rõ ý nghĩa của nó."

Hà Thư không nghe lời giải thích của bà lão, hừ lạnh một tiếng, lao về phía bà ta. Thấy Hà Thư chủ động tấn công, nụ cười trên mặt bà lão cứng lại.

"Bọn con gái bây giờ đều ngông cuồng như vậy sao? Nếu người lớn nhà cô ở đây, lão bà tử ta còn kiêng nể ba phần, nhưng cô..."

Nói đến cuối, bà lão không nói tiếp nữa. Khi Hà Thư tiến lên, bà ta vươn một tay ra, trên tay quấn quanh những luồng khí đen. Tôi thấy năm ngón tay của bà ta, móng tay đang mọc dài ra với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Không biết từ lúc nào trong tay Hà Thư đã xuất hiện một thanh kiếm tiền. Cô ấy vung kiếm về phía bà lão, bà lão cũng vươn tay ra, móng tay không chút do dự chộp lấy thanh kiếm tiền.

Tôi trố mắt nhìn. Trước ánh mắt kinh hãi của tôi, thanh kiếm tiền bị bà lão tóm gọn. Khí đen trên tay bà ta tuy bị kiếm tiền thiêu đốt không ngừng, nhưng rõ ràng là có thêm nhiều khí đen khác bù vào.

Bà ta không sợ kiếm tiền.

Sắc mặt Hà Thư sa sầm, cô ấy thò tay vào túi vải, định lấy thứ gì đó ra, nhưng bà lão chỉ khẽ vung tay, Hà Thư đã bị một lực mạnh hất văng sang một bên.

Thấy Hà Thư ngã xuống đất, tôi giật mình, sức mạnh của bà lão thật đáng sợ!

Tôi vội vàng chạy đến bên Hà Thư, hỏi cô ấy có sao không. Vừa định đỡ cô ấy dậy thì Hà Thư đã tự mình đứng lên, lạnh lùng nhìn bà lão đối diện.

Lúc này, bà lão lại chủ động tấn công, cả người trông vô cùng quỷ dị lao về phía này. Tôi rùng mình, thân ảnh của bà lão hoàn toàn không thể nắm bắt được.

Một con quỷ? Sức mạnh lại có thể khủng khiếp đến mức này.

Hà Thư cắn đầu ngón tay, bôi máu lên kiếm tiền, tôi thấy cô ấy đang niệm chú.

"Thiên địa vô cực, Càn Khôn kim kiếm, cấp cấp như luật lệnh..."

Một tiếng quát nhẹ vang lên, thanh kiếm tiền hóa thành một tia sáng đỏ, đâm thẳng về phía bà lão. Thấy vậy, khóe miệng bà lão hơi nhếch lên, dường như hoàn toàn không coi thanh kiếm tiền ra gì. Bà ta chụm tay thành vuốt, trong lòng bàn tay, vô số khí đen hội tụ lại, như tạo thành một vòng xoáy.

Thanh kiếm tiền đến lòng bàn tay bà ta, bắt đầu rung lên dữ dội, không thể tiến thêm được nữa.

--------------------