Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái. Vừa bước ra khỏi phòng đã thấy Hà Thư đang loay hoay phơi thuốc ngoài sân. Tôi ra phụ một tay thì cô ấy lại vào nhà, cầm ra hai xấp tiền đưa cho tôi.
“Đây là phần của cậu tối qua.”
Hà Thư đưa tiền cho tôi, tôi nhìn hai xấp tiền trên tay cô ấy mà ngẩn người ra. Chuyện nhà họ Kim Tân hình như tôi có làm gì đâu?
Chỉ theo Hà Thư chạy đi chạy lại hai chuyến, giữa chừng cũng chẳng giúp được gì, thế mà lại được cầm hai mươi nghìn tệ? Cầm thì cũng ngại lắm chứ!
“Hình như tôi có giúp được gì đâu?” Tôi nói, dù nhìn hai mươi nghìn tệ cũng hơi ham nhưng vẫn chưa nhận lấy. Hà Thư nghe vậy thì tỏ vẻ không quan tâm, bảo tôi rằng chỉ cần đi theo cô ấy làm việc là được tính là góp sức rồi, nhưng cô ấy sẽ chia tiền dựa trên mức độ đóng góp của tôi.
Ví dụ như lần này, tôi không giúp được nhiều nên trong ba trăm nghìn tệ, cô ấy cho tôi hai mươi nghìn.
Nói xong, Hà Thư trực tiếp dúi hai mươi nghìn tệ vào tay tôi rồi quay vào nhà, giọng nói lãnh đạm vọng ra.
“Đó là số tiền cậu đáng được nhận. Nếu cậu thật sự không muốn thì cứ đem đi quyên góp cho trại trẻ mồ côi đi!”
Nghe vậy, tôi vội vàng cất tiền. Đùa à, tôi đâu phải đại gia, hơn nữa tôi còn phải để dành tiền lấy vợ. Bây giờ lấy vợ tốn kém lắm, tiền thách cưới thôi cũng đã chóng mặt rồi.
Trước đây ở quê thì còn đỡ, nếu tìm một cô gái ở nông thôn thì chỉ cần vài chục nghìn tệ tiền thách cưới là có thể dỗ dành được nhà gái rồi. Nhưng giờ chắc tạm thời chưa về quê được, muốn lấy vợ thì chỉ có thể tính đến chuyện tìm ở huyện thôi.
Nếu gặp phải cô nào có hộ khẩu thành phố, có xe có nhà thì tiền thách cưới còn cao hơn nữa. Tiền này không thể tiêu hoang được, phải tiết kiệm.
À mà, hình như nghĩ hơi xa rồi.
Hôm nay không có việc gì, tôi định ra ngoài đi loanh quanh một vòng. Mục đích chính là đến phố ẩm thực Ngũ Tinh xem ông chủ quán cá nấu chua kia đã về chưa. Tôi muốn xem camera của ông ta, xem rốt cuộc ông nội tôi đã gặp chuyện gì.
Buổi chiều, tôi bắt xe đến phố ẩm thực Ngũ Tinh. Mặc dù hầu hết các cửa hàng đều đã mở cửa nhưng giờ này vẫn chưa có khách, con phố này chủ yếu buôn bán vào buổi tối.
Tôi lại đến bên cạnh quán cá nấu chua, thấy cửa hàng vẫn khóa. Tôi nhìn quanh, vẫn không thấy ai.
“Bác gái, ông chủ vẫn chưa về ạ?”
Tôi đến quán ăn đêm bên cạnh, hỏi bà chủ quán. Bà ấy liếc nhìn rồi nói vẫn chưa, cửa hàng này vẫn đóng cửa im ỉm.
“Cậu muốn thuê lại cửa hàng này à?” Bà chủ tò mò hỏi, vì nếu tôi thuê lại cửa hàng này thì tôi sẽ là đối thủ cạnh tranh ngay bên cạnh bà ấy.
Tôi cười lắc đầu: “Không ạ, hôm trước cháu đánh rơi ví ở con hẻm kia, cháu thấy chỉ có camera của quán này mới quay được, cháu muốn xem ai đã nhặt được. Tiền thì cháu không cần, nhưng trong đó có giấy tờ quan trọng.”
Nghe tôi giải thích, nụ cười lại nở trên khuôn mặt bà chủ quán.
“À, ra là vậy. Thế này, cậu để lại số điện thoại cho tôi, khi nào ông chủ quán này về, tôi sẽ gọi báo cho cậu.”
Sau khi biết tôi không có ý định thuê lại cửa hàng để kinh doanh, bà chủ quán trở nên nhiệt tình hơn, vội vàng nói với tôi. Tôi nghĩ cứ cách một thời gian lại đến xem cũng không phải cách, nên cứ để lại số điện thoại cho bà ấy vậy.
Còn số điện thoại trên cửa hàng thì gọi mãi không được, nên tôi muốn hỏi xem khi nào họ quay lại cũng không được.
Để lại số điện thoại xong, tôi rời khỏi đó. Bỗng nhiên tôi nhớ ra hình như lần trước quên hỏi Ân Đình Đình làm việc ở đâu, nếu không thì có thể tiện đường ghé qua xem sao.
Dù sao ở huyện này tôi cũng không quen biết nhiều người, có vài người bạn học cũ cấp ba, cũng không biết bây giờ họ còn ở huyện này không. Quan trọng nhất là, sau khi biết tôi về quê, mấy đứa bạn học đó hầu như không ai liên lạc với tôi nữa.
Đây là một xã hội coi trọng các mối quan hệ, tôi về quê, chắc mấy đứa bạn học cấp ba đều nghĩ cả đời này tôi chỉ quanh quẩn ở nông thôn làm ruộng thôi, ai còn muốn liên lạc với tôi nữa.
Cuối cùng, tôi vẫn nhắn tin cho Ân Đình Đình, hỏi cô ấy có bận không.
Điều tôi không ngờ tới là Ân Đình Đình lại nhắn lại, nói hôm nay cô ấy được nghỉ.
Tôi mừng thầm, có lẽ đây chính là cái gọi là duyên phận trời ban, đúng lúc hôm nay tôi nhắn tin cho Ân Đình Đình thì cô ấy lại không bận, thật tuyệt!
Tôi tiếp tục nhắn tin cho Ân Đình Đình, hỏi cô ấy có muốn ra ngoài uống nước không. Ân Đình Đình lại bảo tôi rằng cô ấy đang đọc sách ở hiệu sách trong huyện, hỏi tôi có muốn đến không. Tôi lập tức đồng ý, hỏi cô ấy đang ở hiệu sách nào.
Thật ra tôi thấy việc có đọc sách cùng Ân Đình Đình hay không không quan trọng, quan trọng là bản thân tôi cũng khá thích học tập.
Tuy thành tích không tốt lắm, không thi đậu đại học, nhưng điều đó không mâu thuẫn với việc thích học tập, bây giờ đến thư viện đọc sách cũng chẳng có gì là sai trái.
Biết được vị trí của Ân Đình Đình, tôi vội vàng bắt xe đến đó. Vừa lên xe, bác tài xế đã nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.
“Trần Vô Kỵ? Không ngờ lại là cậu?”
Lúc lên xe, tôi cứ nghĩ đến chuyện Ân Đình Đình hẹn tôi, chỉ nói địa điểm cho bác tài, không phải tôi chưa trải sự đời, tôi đúng là một đứa nhà quê, mà Ân Đình Đình lại xinh xắn nữa chứ.
Giờ nghe thấy người ta gọi tên mình, tôi vội quay đầu lại nhìn.
“Lý Trường Quân, là mày à?”
Vừa mới nhắc đến bạn học cấp ba, giờ đã gặp ngay được một người. Anh bạn này chính là bạn cùng lớp cấp ba với tôi, không ngờ anh ta lại lái taxi ở huyện này.
“Tao đã bảo là không thể nhận nhầm mà. Sao mày lại ở huyện này? Bây giờ làm ở đâu?”
Lý Trường Quân cười, khởi động xe rồi bắt đầu hỏi han tình hình của tôi. Tôi liền nói mình đang làm tạp vụ ở tiệm thuốc bắc của bạn, thế là anh ta bắt đầu ba hoa đủ thứ, nào là bố mua cho anh ta chiếc Passat, rồi cái xe taxi này cũng là của bố anh ta, bây giờ anh ta chạy ca ngày, bố anh ta chạy ca đêm các kiểu.
Một tháng được bảy tám nghìn tệ, đó là tiền lương của riêng anh ta.
Cả đoạn đường, tôi chỉ cười trừ, thỉnh thoảng đáp lại vài câu. Cảm giác anh ta chỉ đến để khoe khoang thôi.
“Mày xem, tao bận rộn quá, đến cơm cũng chưa kịp ăn, chỉ mua được mấy cái bánh bao thịt.”
Lúc này, Lý Trường Quân nhìn tôi nói, rồi còn lấy mấy cái bánh bao ra cho tôi xem, hỏi tôi có ăn không. Tôi vội lắc đầu, nói mình đã ăn rồi.
“Tao nói cho mày biết, đây chính là bánh bao thịt Vương Ký nổi tiếng nhất huyện mình đấy, tiệm bánh bao này, ngày nào cũng đông khách lắm, tao vừa đến suýt nữa thì không xếp hàng được.”
Lý Trường Quân vừa ăn bánh bao vừa nói với tôi. Tôi thấy anh ta vừa ăn bánh bao vừa lái xe một tay, sợ xảy ra chuyện gì nhưng lại không tiện nói.
Khi Lý Trường Quân cắn một miếng bánh bao, một mùi thịt nồng nặc lập tức lan tỏa khắp xe. Tôi bỗng thấy nước miếng mình ứa ra.
Cái bánh bao này, hình như thơm thật đấy!
Tôi vội nhìn Lý Trường Quân, lúc này, tôi lại thấy ở ngoài mũi anh ta, dường như có một luồng khí đen chui vào...
--------------------