Trấn Long Quan, Diêm Vương Mệnh

Chương 11. Nhà họ Tào, rực rỡ như mặt trời ban trưa 2

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Vậy để dịp khác tìm cơ hội xem.” Tôi cười nhạt, chuyển chủ đề, “Nghe nói mộ tổ của nhà họ Tào cũng nằm trên Thanh Long Sơn này?”

“Đúng đúng đúng. Có rất nhiều người chuyên tới đó thắp nhang cúng bái, nói là muốn nhận chút phúc khí của nhà họ Tào.” Bác tài Trương cười nói.

“Vậy à? Thế chúng ta cũng đi xem thử.” Tôi cười nói.

“Được.” Bác tài Trương dẫn tôi ra phía sau núi.

Đi được hơn nửa tiếng, phía trước thung lũng hiện ra một ngôi mộ vô cùng lớn và khí phái.

Quả thật có không ít người đang thắp hương tế bái, thậm chí còn có người quỳ xuống dập đầu. Nhìn vẻ thành kính đó, không biết còn tưởng là con cháu hiếu thảo của nhà họ Tào.

Trước mộ có bốn người đứng gác, bác tài Trương nói là người do nhà họ Tào phái tới giữ mộ để đề phòng xảy ra sự cố.

“Đi thôi, không có gì đáng xem đâu.”

Tôi chỉ liếc qua một cái rồi không đi tiếp.

Bởi vì ngôi mộ tổ nhà họ Tào nằm sừng sững ở đó, chắc chắn là đồ giả, được xây dựng để che mắt thiên hạ.

Ngôi mộ thật, bọn họ tuyệt đối sẽ không để lộ ra ngoài.

“Thế chúng ta bây giờ đi đâu?” Bác tài Trương ngẩn người hỏi.

Tôi bảo cứ đi dạo thêm một chút.

Bác tài Trương cùng tôi dạo quanh núi một lúc, cho đến khi trời chuyển tối mới xuống núi, lái xe về khu vực trung tâm Mai Thành.

Qua cửa sổ xe, tôi nhìn ngọn Thanh Long Sơn chìm trong bóng tối.

Nguồn gốc sự hưng thịnh của nhà họ Tào nằm ở Tỏa Long Huyệt – nơi đặt mộ tổ của họ. Muốn khiến nhà họ Tào diệt vong, cách trực tiếp nhất là phá hủy cục diện phong thủy này.

Đó là cách rút củi dưới đáy nồi.

Trước khi đến đây, tôi cũng đã dự tính như vậy.

Nhưng sau khi đi dạo một vòng quanh Thanh Long Sơn hôm nay, tôi biết cách này không khả thi nữa.

Người Tào gia vì bảo vệ huyết mạch của mình, không tiếc huy động nhân lực và vật lực vô cùng lớn, xây dựng một Tào Tiên Quán khổng lồ trên núi Thanh Long!

Đó không chỉ đơn thuần là đạo quán! Họ mượn địa hình, kết nối các địa mạch của Thanh Long Sơn, biến toàn bộ Thanh Long Sơn thành một trận pháp phong thủy khổng lồ.

Tào Tiên Quán này, chỉ là một mắt trận của cục diện phong thủy đó!

Thật là một cách bố trí lớn!

Cách bố trí này rất có thể còn mang theo dấu ấn của ông nội tôi, biến mộ tổ nhà họ Tào thành một nơi vững như thành đồng, vô cùng kiên cố.

Với tình hình hiện tại, muốn dùng các phương pháp phong thủy để phá giải cục diện này, thực sự quá khó.

Nhưng không sao, đường này không thông thì đi đường khác!

Nhà họ Tào không phải phong thủy tốt, khí vận hưng thịnh, nhân tài lớp lớp xuất hiện sao?

Vậy thì tôi sẽ đích thân tiêu diệt từng tên “đại thiện nhân” của gia đình bọn họ, xem họ còn hưng thịnh được nữa không!

“Bác tài Trương, ăn miếng bánh lót dạ tạm đi đã, lát nữa chúng ta tìm chỗ ăn cơm sau.”

Tôi tạt qua tiệm tạp hóa ven đường mua hai chai nước ngọt và một bịch bánh gạo Want Want lớn, mang lên xe.

“Hóa ra cậu thích ăn món này à, tôi cũng thích.” Bác tài Trương cười nói.

“Hồi bé tôi hay ăn, hôm nay ăn thấy khá hợp cảnh.” Tôi cười, bật nắp chai nước ngọt đưa qua.

“Hợp cảnh á?” Bác tài Trương khựng lại, rồi cười gật đầu, “Đúng đúng đúng, ai mà chẳng thích hưng vượng phát tài!”

Tôi cũng không giải thích.

Hai người ăn một chút trong xe, bác tài Trương tiếp tục lái xe. Khoảng nửa giờ sau, xe đi vào Mai Thành.

“Thay đổi nhiều thật.”

Nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, tôi bất giác nhớ lại lúc tôi và ông nội lần đầu tiên ngồi chiếc xe tải nhỏ đến Mai Thành, hai hốc mắt bỗng cay xè.

“Cậu đến Mai Thành từ lúc nào thế?” Bác tài Trương hỏi.

“Chắc mười năm rồi.”

“Vậy thì đúng rồi, trong mười năm qua, Mai Thành đã thay đổi rất nhiều. Ví dụ như ngôi nhà cũ của nhà họ Tào, cậu mà thấy bây giờ, đảm bảo sẽ giật mình!” Bác tài Trương cười nói.

“Nhà cũ nhà họ Tào thì sao?” Tôi hỏi.

“Chúng ta đến xem là biết ngay.” Bác tài Trương đạp ga, lái xe về phía Tây Nam Mai Thành.

Tôi nhớ trạch viện tổ của nhà họ Tào đúng là nằm ở hướng Tây Nam. Nhưng khi bác tài Trương dừng xe, chỉ tay về phía trước nói đó là nhà tổ nhà họ Tào, tôi vẫn vô cùng kinh ngạc.

Chỉ thấy một trang viên vô cùng lớn, đèn đóm sáng rực, vô cùng khí phái. Quy mô và độ hoành tráng của nó so với nhà tổ nhà họ Tào trong ký ức của tôi lớn hơn gấp mười lần!

“Nói đây là cung điện chắc cũng có người tin!” Bác tài Trương cảm thán, “Nhưng cũng xứng đáng để người ta hưởng phúc. Nói đến con cháu nhà họ Tào, ai nấy đều vô cùng xuất sắc! Ôi, đúng là so sánh người với người thì tức chết mất!”

“Tào Tùng có bốn người con phải không?” Tôi hỏi.

“Đúng, ông chủ Tào có ba cậu con trai, một cô con gái. Ba người con trai này đều là nhân trung long phượng! À, cậu hai nhà họ Tào còn làm cùng nghề với cậu đấy.”