Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bà Lưu vội vàng ra lệnh cho người nhà họ Lưu không được phát ra tiếng động nào, đồng loạt chắp tay, đứng im bất động.

Chỉ thấy Tôn đạo trưởng múa thanh kiếm gỗ đào, đi loanh quanh hương án, miệng lẩm nhẩm chú ngữ.

Một đệ tử của gã thì bắt đầu đánh trống.

“Ở Mai Thành, làm phép chuộng đánh trống lắm sao?” Tôi tò mò hỏi.

“Cái này... hình như chưa nghe nói bao giờ, tôi cũng mới thấy lần đầu.” Bác tài Trương ngớ người đáp.

Tên đệ tử trẻ tuổi đứng gác bên cạnh quát, “Bảo các người im lặng cơ mà, ai đang nói chuyện đó?”

Gã trừng mắt lườm chúng tôi một cái thật sắc.

Tôi nhấp một ngụm trà, bốc một nắm đậu phộng ăn. Bác tài Trương cũng tỏ vẻ dửng dưng, cầm ấm trà châm thêm cho tôi và bác Dương.

“Ai mà nói chuyện nữa, đừng trách tôi không khách sáo!” Tên đệ tử trẻ tuổi lạnh lùng cảnh cáo.

Chỉ nghe thấy tiếng vù vù, thanh kiếm gỗ đào của Tôn đạo trưởng chém vào không trung, lực đạo cũng không hề nhỏ.

Một tiếng vù vang lên, một lá bùa bị gã tung lên cao, ánh lửa lóe lên, lá bùa không có gió mà tự bốc cháy!

“Ôi chao!” Bà Lưu và đám người thấy vậy không kìm được khẽ thốt lên.

Thấy tên đệ tử lườm mắt sang, họ vội vàng nín thở, không dám động đậy.

“Tất cả lần lượt bước lên, đi uống một bát rượu!”

Tôn đạo trưởng cầm ngược thanh kiếm gỗ đào, uy nghiêm ra lệnh.

Mười tám thanh niên tráng kiện nghe lệnh, lần lượt bước đến góc Tây Nam, cầm bát rượu đặt dưới đất lên, từng người một ực cạn sạch sành sanh.

“Mấy người này được trả bao nhiêu tiền?” Tôi hỏi gã đàn ông đứng sau lưng.

“Chắc cũng sàn sàn như chúng tôi, khoảng hai vạn một đêm.” Gã vội vàng cúi xuống, cười rỉ tai tôi giải thích.

“Hai vạn?” Tôi vô cùng ngạc nhiên, “Bán một mạng người mà chỉ có ngần này tiền, đi bán thận có khi còn nhiều hơn ấy chứ?”

“Hả? Bán... bán mạng?” Gã đàn ông giật thót mình, lắp bắp hỏi lại.

Tiếng kêu thảng thốt của gã khiến toàn bộ đám thanh niên tráng kiện đồng loạt ngoái nhìn.

“Kẻ nào sai các người đến đây quậy phá?” Tôn đạo trưởng sa sầm mặt mày, lớn tiếng mắng mỏ.

Tôi thong thả nhấp một ngụm trà, tiếp tục bóc vỏ đậu phộng.

“Tôi đang nói chuyện với cậu đấy!” Tôn đạo trưởng nổi cơn thịnh nộ.

“Làm ầm ĩ cái gì?” Tôi liếc nhìn gã, “Ông dùng hai vạn để mua một mạng người, rẻ mạt như vậy rồi còn không biết đường giữ mồm giữ miệng.”

“Hai vạn mua một mạng người cái gì? Đúng là yêu ngôn hoặc chúng!” Tôn đạo trưởng quát tháo.

Thấy tất cả mọi người có mặt đều đổ dồn ánh mắt vào mình, tôi bật cười, “Mười tám thằng ngốc này đều là trai tân phải không?”

Bác tài Trương nhìn tôi với vẻ mặt kỳ quặc.

“Cậu muốn nói cái gì?” Tôn đạo trưởng sa sầm mặt xuống.

“Lát nữa ông còn định rải họ ra khắp các ngóc ngách trong ngôi nhà, mỗi người trấn giữ một phương hướng đúng không?” Tôi vừa nhai đậu phộng vừa nói.

Sắc mặt Tôn đạo trưởng biến dạng. Gã nhìn tôi thật sâu, lạnh lùng lên tiếng, “Mười tám vị hảo hán này đều do tôi mời đến trấn trạch. Để phá giải âm khí, đương nhiên phải dùng tấm thân đồng tử chưa lọt dương khí, cùng với máu đồng tử. Như vậy thì có vấn đề gì?”

“Cách này hay đấy, đạo trưởng quả thực lợi hại!” Tôi giơ ngón tay cái lên.

Tôn đạo trưởng hừ lạnh một tiếng, “Bổn tọa dùng bản lĩnh thật sự, không cần cậu tâng bốc...”

“Gấp gáp cái gì, tôi có tâng bốc ông đâu.” Không đợi gã nói hết, tôi ngắt lời, “Nói trắng ra, ông đang kéo toàn bộ oán khí vốn có trong ngôi nhà này trút lên đầu mười tám vị hảo hán kia. Tính toán hay gớm nhỉ!”

Mặt Tôn đạo trưởng tím lại, “Cậu nói xằng nói bậy cái gì...”

“Nói trúng tim đen quá chứ gì? Thôi được, tôi không nói nữa, kẻo lại đắc tội với người khác.” Tôi chốt lại một câu rồi quay đầu tiếp tục bóc đậu phộng.

“Cậu...” Tôn đạo trưởng nghiến răng nghiến lợi, “Đúng là nói nhăng nói cuội!”

Mười tám vị hảo hán đồng loạt chĩa ánh mắt về phía gã.

“Tôn đạo trưởng, rốt cuộc chuyện này là thế nào?” Có người không nhịn được bèn cất tiếng hỏi.

“Các người ngu thật hay giả vờ ngu? Thằng nhãi này nhìn là biết đến phá đám. Chẳng lẽ các người chưa từng nghe danh tiếng sư phụ tôi sao?” Một tên đệ tử của Tôn đạo trưởng lớn tiếng bênh vực.

“Cái lão họ Tôn này nổi tiếng lắm à?” Tôi hỏi bác tài Trương.

Bác tài Trương lắc đầu, rõ ràng là không hề hay biết.

“Thứ gì đâu, chưa từng nghe qua!” Gã đàn ông đứng phía sau chúng tôi cũng hùa theo một câu thật to.

Mọi người lại tiếp tục đổ dồn ánh nhìn.

“Tiểu Cán Tử, mày còn đứng ngây ra đó làm gì? Không muốn đi đầu thai sớm thì lăn về đây ngay cho tao!”

Gã đàn ông quát lớn với một thanh niên trong đám mười tám người.

Thanh niên nọ do dự một chút, rồi quay sang nói với Tôn đạo trưởng, “Tôi không làm nữa, tôi rút lui.”

Nói đoạn, cậu ta đi thẳng về phía chúng tôi.

Sự rời đi của cậu ta khiến mười bảy người còn lại bắt đầu xôn xao.