Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Sở thích của bà già này cũng mặn mòi phết nhỉ.” Tôi vừa khéo bước tới, tiện mồm chêm vào một câu.

Lưu Hạo liếc nhìn tôi, mặt hơi sượng lại, giải thích: “Đó là phong tục ở quê chúng tôi.”

“Thôi được rồi, mau khiêng ra đây!” Vệ Đông Đình phẩy tay.

“Vâng vâng.” Lưu Hạo vội vàng xoay người rời đi.

Tôi gọi với theo: “Nhớ xử lý nốt mấy việc còn lại nhanh nhẹn lên nhé.”

Lưu Hạo khựng người lại, hừ lạnh một tiếng rồi rảo bước bỏ đi.

“Đưa bác Dương về nghỉ ngơi trước đã.”

Thấy bác Dương đã khóc đến lả người, tôi dặn dò Thiết Đầu và mọi người.

“Được!” Đám Thiết Đầu và Tiểu Cán Tử vội vàng xốc nách bác Dương đưa về phòng.

“Cậu nói xem rốt cuộc chuyện này là sao?” Bác tài Trương xán lại gần tôi hỏi nhỏ, mặt hầm hầm phẫn nộ, “Có khi nào hai mẹ con nhà họ Lưu đã hại chết Tú Ngọc rồi không?”

“Hèn gì chúng ta đòi gặp Tú Ngọc, tên họ Lưu này cứ thoái thác năm lần bảy lượt!”

Càng nói càng kích động, bác tài Trương đấm mạnh nắm tay vào lòng bàn tay còn lại, “Đều tại tôi lúc trước không nhìn ra chút manh mối nào, nếu không có khi Tú Ngọc đã...”

“Cái này cũng đâu trách bác được, vả lại sự tình thế nào còn chưa rõ ràng, chúng ta cứ về đã.” Tôi vỗ vai an ủi bác tài Trương.

“Haiz!” Bác tài Trương buông tiếng thở dài.

Đang đi giữa đường, bác tài Trương lại sáp tới thì thầm, “Chúng ta có nên báo cảnh sát không?”

“Đợi thêm chút nữa đi.” Tôi ngẫm nghĩ rồi đáp.

“Được, nghe theo cậu.” Bác tài Trương gật đầu.

Chúng tôi về đến phòng, bác Dương được Thiết Đầu và Tiểu Cán Tử dìu nằm nghỉ trên giường.

Nhưng vừa định thần lại, bác Dương lại không kìm được nước mắt tuôn rơi.

“Mẹ kiếp!” Thiết Đầu tức tối đấm mạnh xuống bàn.

Tôi rót một bát nước ấm mang đến cho bác Dương, “Bác Dương, lát nữa còn có việc quan trọng cần bác làm, bác phải cố gắng xốc lại tinh thần mới được.”

“Việc gì cơ?” Bác Dương ngơ ngác hỏi.

“Bác thử nhớ lại xem trên người Tú Ngọc có đặc điểm nhận dạng gì, lát nữa bác nhìn thật kỹ để xác nhận lại.” Tôi dặn dò.

Bác Dương nghe vậy, bỗng chốc bừng tỉnh, ngập ngừng hỏi: “Cậu... ý cậu là, thi thể đó có khả năng không phải là Tú Ngọc?”

“Bây giờ chưa nói trước được.” Tôi đưa bát nước cho ông, “Trước đây bác và bác tài Trương chẳng bảo cảm giác Tú Ngọc cứ như biến thành người khác sao?”

“Đúng rồi!” Bác tài Trương vỗ đùi đánh đét, “Cậu Lâm nói thế tôi mới thấy lạ, có khi nào cái cô Tú Ngọc này chỉ là người giống người thôi không?”

“Đúng đúng đúng, có khả năng, có khả năng lắm...” Bác Dương mừng rỡ gật đầu liên hồi.

Thực ra theo lẽ thường, khả năng này cực kỳ mong manh. Nhưng lúc này đối với bác Dương, nó chẳng khác nào cọng rơm cứu mạng đối với người sắp chết đuối, dù hy vọng mong manh đến đâu cũng sẽ được phóng đại lên gấp trăm ngàn lần.

“Bác Dương uống chút nước, ăn chút gì đó nghỉ ngơi cho lại sức, lát nữa chúng ta quay lại đó.” Tôi mỉm cười khuyên nhủ.

“Tôi uống, tôi uống ngay.” Bác Dương run rẩy nhận lấy bát nước.

Chờ bác Dương lấy lại tinh thần, tôi cùng Thiết Đầu, bác tài Trương lại tháp tùng ông trở lại hiện trường một lần nữa.

Lúc này, một linh đường tạm bợ đã được dựng lên ở hậu viện. Bốn chiếc ghế băng được đặt dưới đất, một cỗ quan tài màu đỏ chót gác ngang bên trên, lơ lửng giữa không trung.

Chữ "Thọ" to tướng viết bên hông quan tài đỏ rực đến gai mắt giữa màn đêm.

Vệ Đông Đình chắp hai tay sau lưng, mặt mày hắc ám, đang chỉ huy đám Lưu Hạo chuẩn bị đóng đinh quan tài.

“Gấp gáp cái gì?” Tôi từ xa hét vọng lại, dẫn bác Dương và mọi người rảo bước tiến tới.

“Mày lại tính làm trò gì nữa?” Vệ Đông Đình ngoái đầu liếc chúng tôi, lạnh giọng chất vấn.

“Bố đẻ người ta còn chưa gật đầu, đóng đinh cái nỗi gì?” Tôi vặn lại.

Vệ Đông Đình hừ lạnh, “Tao nể tình đồng nghiệp mới nhẫn nhịn mày hết lần này đến lần khác, mày đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu, thách thức giới hạn của tao!”

“Giới hạn cái quái gì? Hay là cái ranh giới đạo đức của anh nó bị thủng đáy cmnr?”

Tôi châm chọc một câu rồi cũng chẳng thèm để tâm đến gã nữa, bước tới quát mấy gã đang lăm lăm búa đinh, “Bảo dừng tay không nghe thấy à, dừng lại, dừng ngay!”

Đám người kia đành bất lực buông tay, đưa mắt dò xét thái độ của Lưu Hạo.

“Cậu lại tính dở trò gì đây?” Lưu Hạo cau mày.

Tôi không thèm trả lời, chỉ vẫy tay gọi bác Dương, “Bác Dương, bác ra nhìn đi.”

“Được.” Vừa bước tới nơi, nước mắt bác Dương đã chực trào. Ông nén tiếng nức nở bước lên, đôi bàn tay run rẩy gạt mớ tóc bết dính trên mặt nữ thi ra.

Đối diện với một xác chết kinh dị như vậy, người ngoài mới lại gần đã lạnh sống lưng, nói gì đến chuyện dùng tay không chạm vào. Thế nhưng, trong mắt một người cha, dẫu con gái có biến dạng ra sao, vẫn mãi là núm ruột do ông rứt ruột đẻ ra.

Bác Dương nhìn chằm chằm khuôn mặt nữ thi hồi lâu, cố nén nước mắt, lóng ngóng vén ống quần trái của thi thể lên tận đầu gối. Chăm chú nhìn một chốc, ông bỗng gào lên khóc nức nở.