Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phải biết rằng Mộc Tiểu Diệp không chỉ có ngoại hình xuất chúng, bản thân còn là học sinh Thiên Đạo ban của Nhất Trung, nhân khí cực cao.

Còn Lục Thần thì sao?

Thiên phú bình thường, gia cảnh bình thường, tu vi cho dù ở trong Nhân Đạo ban cũng là đội sổ.

Chỉ có khuôn mặt tuấn tú kia là có thể mang ra khoe khoang.

Nhưng đẹp trai có mài ra ăn được không? Ít nhất đa số mọi người đều cảm thấy là không.

Bởi vì trong thế giới của Tiên Minh, chỉ có tu vi mới là vương đạo.

Vì vậy trong mắt rất nhiều người, giữa Mộc Tiểu Diệp và Lục Thần chính là sự khác biệt một trời một vực, không nên đi cùng nhau mới phải.

Nhìn sự “thân mật” không coi ai ra gì của hai người, có người ghen tị đến chua xót, có người hận đến nghiến răng nghiến lợi, cứ như thể bị ai đó đâm một nhát vào tim.

Và kẻ hận đến nghiến răng nghiến lợi kia, chính là bạn cùng bàn Thiên Đạo ban của Mộc Tiểu Diệp: Trần Hoa.

“Bạn Mộc, sao cậu vẫn còn chơi cùng với tên rác rưởi của Nhân Đạo ban này vậy? Cẩn thận hắn làm hư cậu đấy.”

Lục Thần và Mộc Tiểu Diệp đang đùa giỡn lập tức dừng lại, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Lục Thần nhìn Trần Hoa không hề che giấu sự thù địch đối với mình, nội tâm lại vô cùng bình tĩnh.

Nếu nói trong toàn bộ trường Nhất Trung ai nhìn cậu chướng mắt nhất, thì tuyệt đối không ai khác ngoài Trần Hoa.

Bởi vì sự ái mộ của hắn đối với Mộc Tiểu Diệp, gần như là chuyện ai ai cũng biết.

Và mối quan hệ giữa cậu và Mộc Tiểu Diệp, cũng là chuyện ai ai cũng biết.

Như vậy, hắn đương nhiên không chỉ một lần muốn giẫm đạp lên cậu để thượng vị, đặc biệt là khi có mặt Mộc Tiểu Diệp.

Nhưng mỗi khi đến lúc này, Lục Thần không cần phải làm gì, sẽ có người đứng ra.

“Trần Hoa, cậu có ý gì? Tốt nhất cậu nên rút lại lời vừa nói, nếu không đừng trách tôi nhắm vào cậu trong kỳ thi thử ba ngày tới.”

“Nói thêm một câu nữa, tôi và cậu không thân, không có việc gì thì đừng nói chuyện với chúng tôi.”

“Tiểu Lục chúng ta đi, đừng để ý đến tên ngốc này.”

Lục Thần nhìn Trần Hoa bị Mộc Tiểu Diệp chặn họng đến mức không nói nên lời, trong lòng thầm lắc đầu.

Hà tất phải vậy, lần nào cũng thế.

Không hiểu tại sao, Trần Hoa cứ thích sỉ nhục cậu trước mặt Mộc Tiểu Diệp.

Cứ như thể chỉ có làm vậy mới tôn lên sự xuất sắc của hắn và sự phế vật của cậu, khiến Mộc Tiểu Diệp phải nhìn hắn bằng con mắt khác.

Nhưng hắn không biết rằng, mối quan hệ giữa cậu và Mộc Tiểu Diệp còn xa mới chỉ đơn giản là thanh mai trúc mã.

Mười năm trước nếu không có cậu, Mộc Tiểu Diệp có lẽ đã sớm trở thành một đống xương khô trong đống đổ nát rồi.

Hơn nữa tại sao Lục Thần lại trở thành trẻ mồ côi, bản thân tại sao lại chỉ có hạ phẩm linh căn, đều không thoát khỏi liên quan đến chuyện năm xưa.

Mộc Tiểu Diệp nợ cậu quá nhiều.

Mặc dù Lục Thần không coi trọng chuyện năm xưa, nhưng Mộc Tiểu Diệp rõ ràng không nghĩ như vậy.

Cô luôn có một sự áy náy khó tả đối với Lục Thần.

Vì vậy mỗi khi Trần Hoa muốn chèn ép Lục Thần, Mộc Tiểu Diệp luôn là người đầu tiên đứng ra.

Cho dù ngay lúc đó cô không biết, nhưng chỉ cần biết được, sau đó nhất định sẽ tìm lại thể diện cho Lục Thần.

Lục Thần có thể sống yên ổn ở Nhất Trung như vậy, không thể không kể đến công lao của Mộc Tiểu Diệp.

Bởi vì ai cũng biết một chuyện.

Đó là ở Nhất Trung bạn có thể đắc tội với chính Mộc Tiểu Diệp, vì cô là người không có tính toán gì, sẽ không để trong lòng.

Nhưng nếu đắc tội với Lục Thần, thì Mộc Tiểu Diệp có thể ghim bạn cả đời, và chỉ cần có cơ hội là sẽ giúp Lục Thần đòi lại.

Ai mà không biết đứng sau tên đội sổ Nhân Đạo ban Lục Thần này, là một thiếu nữ thiên kiêu lọt top ba Thiên Đạo ban.

Cũng chỉ có kẻ cứng đầu và hormone bốc lên não như Trần Hoa, mới hết lần này đến lần khác cố gắng thách thức điều này, vui vẻ không biết mệt.

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Trần Hoa thầm nắm chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định.

“Mộc Tiểu Diệp, tôi sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh ai mới là người phù hợp nhất với cậu.”

Hắn chuẩn bị trong kỳ thi thử sẽ cho tên đội sổ Nhân Đạo ban Lục Thần này, một chút chấn động nho nhỏ của Thiên Đạo ban!

Để Mộc Tiểu Diệp nhìn rõ bản chất ngoài mạnh trong yếu của Lục Thần.

Nhưng Trần Hoa không ngờ rằng, một chàng trai nào đó đang chìm đắm trong game, lúc này cũng đang định phô diễn một chút thực lực của mình trong kỳ thi thử.

Cho mọi người một chút chấn động nho nhỏ của hack.

Kỳ thi thử lần này, định sẵn là sẽ không bình yên rồi.

[Tử Hà Dưỡng Sinh Công: Đại thành 1/10000]

[Hiệu quả: Tăng 200 năm dương thọ, 5000 điểm giới hạn linh lực tối đa, có thể thi triển Tử Hà Thần Quang]

[Phong Duệ Thuật: Đại thành 1/1000]

[Hiệu quả: Sau khi thi triển có thể đính kèm “Càn Kim Chi Lực” lên vũ khí, nâng cao cực độ sự sắc bén của vũ khí]

====================

“Tên Trần Hoa đó đúng là miệng chó không mọc được ngà voi, sáng sớm ra đã nói mấy lời buồn nôn.”

“Tiểu Lục ông yên tâm, tên đó sau này nếu còn dám đến tìm ông gây rắc rối, thì tôi sẽ đi tìm hắn gây rắc rối.”

Mộc Tiểu Diệp vừa nói, vừa giơ nắm đấm nhỏ của mình lên, lộ ra vẻ mặt hung dữ.

Hai chiếc răng khểnh lộ ra khóe miệng, hung dữ kiểu đáng yêu.

Thấy bộ dạng này của cô, Lục Thần dở khóc dở cười nói: “Tiểu Diệp Tử, rốt cuộc bà là học sinh hay là ma tu vậy, hơi tí là đòi đánh người, cho bà ngông cuồng hết phần thiên hạ rồi đấy.”

Nào ngờ Mộc Tiểu Diệp không lấy làm hổ thẹn, ngược lại còn lấy làm tự hào.

Cô chống hai tay lên hông, kiêu ngạo ngẩng cao cái đầu nhỏ của mình.

“Hừ, ai bảo bản tiểu thư là thiên tài cơ chứ, kiệt kiệt kiệt!”

Nghe vậy, Lục Thần bất đắc dĩ lắc đầu.

Nhưng cậu lại không thể không thừa nhận lời của Mộc Tiểu Diệp tuy có hơi ngông cuồng, nhưng câu nào câu nấy đều là sự thật.

Bởi vì với cực phẩm Hỏa linh căn, cô gần như không có đối thủ trong toàn bộ trường Nhất Trung.