Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hà Áo nghi hoặc nhìn hắn: “Anh không đánh cược với tôi?”
“Tất nhiên, kỹ thuật của tôi không tốt,” Victor cười cười, nhìn Ludo đang từ từ bò dậy trong đám đông, rồi quay đầu nhìn Hà Áo, “Luôn phải cho người ta một cơ hội chứ.”
Ludo không bắt được ánh mắt của lão đại, nhưng có người nhìn thấy, thế là gã trực tiếp bị xốc đến trước bàn đánh bạc, đối diện với Hà Áo.
Hà Áo không nhìn Ludo, mà nhìn Victor: “Tôi cảm thấy đánh cược với sòng bạc, có phải nên tìm một Dealer không quá thành thạo thì hợp lý hơn không?”
Hàm ý là tôi cảm thấy anh không thích hợp làm Dealer.
“Vậy thì để cô Selina làm Dealer đi.”
Victor bị Hà Áo hỏi đến sững sờ, lập tức cười cười, nhìn Selina: “Dù sao thì một quý cô xinh đẹp làm Dealer cũng tốt hơn một gã thô kệch như tôi nhiều.”
“Hahaha”
Đám đông vây xem lập tức vang lên tiếng cười hùa theo.
Sòng bạc là một nơi thực ra rất thuần túy, nó đơn giản và thô bạo, hội tụ những dục vọng bản chất nhất của con người: tham lam, bạo ngược, sắc dục. Mọi dục vọng đều được phơi bày không giữ lại chút nào trong những tiếng la hét, tiếng va chạm của phỉnh cược, trong tiếng cười và tiếng khóc.
Selina vẫn còn hơi chưa phản ứng kịp, nhưng cô biết điều này có lợi cho phe mình.
Cô không thể gian lận, xung quanh đều là nhân viên lâu năm của sòng bạc, lại còn có một Victor ở đây, cô gian lận rất dễ bị phát hiện. Nhưng ít nhất điều này đảm bảo rằng, với tư cách là một Dealer, cô công bằng.
Nếu Victor chia bài, cô chưa chắc đã phát hiện ra Victor gian lận.
“Tôi có thể kiểm tra bộ bài này không?”
Trước khi Selina nhận lấy bộ bài, Hà Áo đột nhiên lên tiếng.
Siêu Ức, phát động!
“Tất nhiên là được.”
Victor rất tự nhiên ném bộ bài cho Hà Áo.
Hà Áo thuận tay đón lấy, toàn bộ bộ bài xếp ngay ngắn gọn gàng rơi vào lòng bàn tay cậu.
Cho dù không có sự gia trì của “Võ đạo”, thân thủ của bản thân Hà Áo cũng không hề tệ.
Một bộ bài poker được nhà máy sản xuất đồng loạt dành riêng cho sòng bạc, chỉ nhìn mặt lưng, bề ngoài gần như không có bất kỳ sự khác biệt nào. Cho dù dùng mắt cơ khí độ phân giải cao tiên tiến nhất, cũng rất khó để phân biệt rõ ràng từng lá bài.
Đây là điều Selina biết, ngay cả cô cũng không thể phân biệt được sự khác biệt ở mặt lưng của những lá bài này.
Hà Áo không biết những điều này, nhưng cậu muốn dùng Siêu Ức thử xem sao.
Khoảnh khắc khởi động Siêu Ức, toàn bộ thế giới trong mắt Hà Áo đều thay đổi. Khuôn mặt của tất cả mọi người, thậm chí cả lỗ chân lông trên má họ, đều hiện ra rõ mồn một.
Đây chính là Siêu Ức. Khoảnh khắc Siêu Ức khởi động, “thế giới” trong mắt Hà Áo đã khác biệt. Cậu có thể nhìn rõ từng đường vân của mọi vật, và nhanh chóng phân loại, in sâu những thứ này vào trong đầu.
Hà Áo thậm chí còn nghi ngờ, trong trạng thái Siêu Ức, cậu không phải đang dùng mắt để “nhìn”, mà là đang ở một góc nhìn cao hơn để “thu hết vào tầm mắt” những thứ xung quanh.
Nhưng thời gian của Siêu Ức có hạn, cậu cũng không có thời gian nghiên cứu kỹ những thứ này. Cậu nhìn bộ bài trên tay, tùy ý cầm lá bài trên cùng lên, đặt nó dưới ánh đèn.
Đây là một lá 2 Rô. Hà Áo lật qua lật lại vài vòng quan sát kỹ các chi tiết của lá bài này.
Sau đó cậu lại nhanh chóng đổi sang một lá bài khác.
Vốn dĩ cậu định thử xem có thể dựa vào việc ghi nhớ những điểm khác biệt nhỏ nhặt giữa các lá bài này, để trực tiếp nhớ được con số tương ứng của lá bài hay không.
Nhưng cậu đã phát hiện ra một điều thú vị trên lá bài. Hoa văn ở mặt lưng của mỗi lá bài, thực ra có sự khác biệt rất nhỏ.
Những sự khác biệt nhỏ nhặt này dường như không hiển thị trong phạm vi ánh sáng nhìn thấy được. Hà Áo chỉ có thể lờ mờ nhận ra sự khác biệt của những hoa văn này, và những điểm khác biệt đó, chỉ khi nhìn thẳng vào mặt lưng của lá bài và ở một số góc độ đặc biệt, mới có thể nhìn thấy.
Hà Áo nâng bộ bài lên, nhanh chóng lướt qua từng lá bài một.
Kết quả không ngoài dự đoán của cậu, mỗi lá bài đều có “thiết kế” đặc biệt như vậy. Đại não cậu nhanh chóng thiết lập mối liên hệ giữa loại hoa văn này và mặt bài tương ứng.
Đây vốn dĩ là một bộ bài đã bị “động tay động chân”. Người của sòng bạc chắc hẳn có công cụ đặc biệt để không cần lật bài cũng có thể biết được nội dung mặt bài của bộ bài này.
Thú vị rồi đây.
Hà Áo đưa lại bộ bài cho Victor, khẽ cười nói: “Không có vấn đề gì.”
Victor kiểm tra lại bộ bài một lượt, xác định Hà Áo không giở trò với bộ bài, sau đó mới đưa bộ bài cho Selina: “Vậy thì, bắt đầu trò chơi thôi.”
Hắn lùi lại hai bước, nhân viên sòng bạc hai bên mang đến hai chiếc ghế đặt sau lưng Hà Áo và Ludo.
Ludo run rẩy liếc nhìn Hà Áo, lại nhìn bộ bài trong tay Selina, trong lòng dường như đã an tâm hơn một chút, chậm rãi ngồi xuống ghế.
Hà Áo dường như cũng hơi căng thẳng, hít sâu vài hơi, từ từ bình phục lại cảm xúc, mới ngồi xuống ghế. Cậu đặt tay lên bàn, rồi lại dường như cảm thấy không ổn, rụt tay xuống dưới bàn, thậm chí còn nhét vào túi.
Sau đó dưới ánh mắt của mọi người, cậu lại rút tay từ trong túi ra. Nhịp thở của cậu vẫn luôn dồn dập, dường như vẫn luôn rất căng thẳng.
Nhìn hành động của Hà Áo, tâm trạng của Ludo dần bình tĩnh lại. Hà Áo tuy giết người đánh nhau thì được, nhưng trên bàn cờ bạc vẫn chỉ là một tay mơ. Lát nữa gã sẽ có thể báo thù phát súng vừa nãy.
“Ander?”
Selina nhìn bộ dạng căng thẳng của Hà Áo, hơi lo lắng nhìn cậu.
“Không sao!” Tuy nhiên Hà Áo lại khẽ gật đầu với cô, “Thử xem sao, không thiệt.”
Bỏ cuộc và thất bại là giống nhau, còn đánh cược thì vẫn có khả năng chiến thắng.
Nghe Hà Áo nói vậy, Selina cũng hít một hơi, rồi bắt đầu chia bài cho hai bên.
Động tác chia bài của cô không chuyên nghiệp, nhưng những người có mặt ở đây đều không quan tâm đến điều này.
Hà Áo bây giờ đánh cược với Ludo, thực chất là đang đánh cược với sòng bạc, là đang đến phá quán.