Trò Chơi Vận Mệnh Tuyệt Đối (Dịch)

Chương 1295. Sức mạnh tiên nhân, tuyệt cảnh khó thoát (3) (free)

(Hồi mới làm đọc tới chương đoàn diệt này mị thiếu điều liệm luôn bộ truyện, nay kỉ niệm cái chết lâm sàng kéo dài ba ngày ba đêm của nó, tick free cho đỡ mùi...)

---

"Ha ha ha ha, cuối cùng ngươi cũng hiểu ra rồi nhỉ Ẩn Nguyệt Tùy Phong."

Hồng Trần chân nhân sải bước đi ra từ trong lĩnh vực. Sau lưng lão vang lên một tiếng nổ lớn khi lĩnh vực ngưng đọng thời gian kết thúc, nhưng ngay cả một sợi tóc của lão cũng chẳng hề hấn gì.

Ánh mắt lão lạnh lùng quét qua mọi người.

"Lũ phàm nhân các ngươi, còn không mau cút đi."

"Cút cái mả mẹ mày!"

Ta Muốn Thành Tiên bất chợt gầm lên một tiếng, vung chuỳ Long Cốt lao thẳng lên.

Tiêu Kiệt thầm kêu không ổn, lúc này không phải là lúc để bốc đồng:

"Thành Tiên, mau chạy đi!"

Thế nhưng Ta Muốn Thành Tiên lại giận dữ hô to:

"Anh Phong, anh nói cái gì ngớ ngẩn thế? Em nhận được bao nhiêu sự giúp đỡ từ anh, lúc này mà bắt em chạy thì em còn là người nữa không? Muốn chạy thì anh chạy đi, để em chặn hậu cho."

Nói đoạn, cậu ta vừa gầm thét vừa điên cuồng tấn công Hồng Trần chân nhân, chuỳ Long Cốt trong tay dồn hết toàn lực vung ra, mỗi một đòn đều tạo ra những luồng sóng xung kích cực lớn.

Cộng thêm sát thương lan từ cơ thể khổng lồ, dưới những đòn tấn công dồn dập, Hồng Trần chân nhân trông như chiếc lá rụng giữa phong ba, bóng dáng mờ ảo, dường như có thể bị một chuỳ đập tan xác bất cứ lúc nào.

Chứng kiến cảnh đó, Dạ Lạc khẽ thở dài, cô lao nhanh ra phía sau Hồng Trần để tìm cơ hội đánh lén. An Nhiên cũng lập tức hóa thân thành gấu lớn Man Hoang, chuẩn bị thu hút thù hận thay cho Ta Muốn Thành Tiên.

Hiệp Nghĩa Vô Song tuốt kiếm khỏi bao, Hào Diệt vận hết khí kình, chuẩn bị tung chiêu cuối.

Ngược lại là Vấn Thiên Vô Cực, bóng dáng y loáng một cái đã ẩn mình vào trong gió.

Còn Tửu Kiếm Tiên sau một hồi lưỡng lự, cuối cùng cũng không bỏ chạy.

Trong khi đó, Deidara và Bạch Trạch lần lượt lùi lại giữ khoảng cách, chuẩn bị hỗ trợ từ xa.

Tiêu Kiệt nhìn thấy cảnh này vừa cảm động vừa lo lắng. Hắn cảm động vì nhóm bạn này đúng là tình nghĩa vào sinh ra tử, trong lúc nguy cấp thế này mà không một ai bỏ chạy.

Nhưng hắn lo là vì thứ này thực sự đánh không nổi.

Nhưng trận chiến đã bắt đầu, lúc này hắn cũng không thể một mình bỏ trốn được.

(Chắc chắn phải có cách, chắc chắn phải có cách!)

Bàn tay cầm chuột của Tiêu Kiệt gần như run rẩy, đại não hắn vận hành hết công suất: (Nghĩ đi Tiêu Kiệt! Nghĩ gì đi!)

Thời gian cấp bách, hắn đâu còn tâm trí nào mà suy tính thiệt hơn.

Liếc nhìn túi đồ, hai tấm bùa nằm chễm chệ ở vị trí dễ thấy nhất: bùa Độn Quang và bùa Cửu Uyên Tỏa Linh.

Bùa Cửu Uyên Tỏa Linh này do tiên nhân luyện chế, dù đối phương cũng là tiên nhân thì chắc vẫn có chút hiệu quả. Thời gian cấm pháp 30 giây, nếu đánh trúng cũng có thể câu giờ được một lúc.

Nhưng những đặc tính như siêu tốc độ, siêu sức mạnh kia hẳn là hiệu quả bị động của bản thân tiên nhân, e rằng chẳng cần dùng pháp thuật cũng đã mạnh đến mức vô lý rồi.

Còn bùa Độn Quang... nếu hắn sử dụng, Hồng Trần rất có thể sẽ ra tay ngăn cản. Loại bùa này cần vài giây thi pháp, với tốc độ của Hồng Trần, e là thanh thi triển vừa chạy đã bị cắt ngang. Hơn nữa, dù có chạy thoát thì càng tệ hại hơn, Hồng Trần nổi giận lên, sợ rằng sẽ giết sạch mọi người mới chịu thôi.

Huống hồ Tiêu Kiệt rất nghi ngờ, với sức mạnh của tiên nhân, dù hắn có dịch chuyển đi thì đối phương cũng có thể đuổi kịp trong nháy mắt.

Ngoài hai tấm bùa đó, chỗ dựa lớn nhất của Tiêu Kiệt chính là cây kỹ năng pháp thuật hóa hình.

Nhưng dù là Khiếu Nguyệt thương lang, Phong Bạo lôi ưng, Trấn Nhạc sơn quân hay Kim Lân thanh giao, theo Tiêu Kiệt thấy, đều không có cửa thắng.

Có lẽ chỉ khi mở Chân Long hóa hình mới có thể liều mạng một phen. Dù không lại, hắn cũng có thể phi long lên trời, Hồng Trần thấy hắn bỏ chạy chắc chắn sẽ đuổi theo, như vậy ít nhất đồng đội cũng được an toàn.

Chiêu này Tiêu Kiệt vốn định dùng làm con bài tẩy. Trước đó trong lúc hỗn chiến, vì sợ ngộ thương nên hắn không thể sử dụng loại pháp thuật biến thân siêu lớn này.

Nhưng giờ phút này, chẳng cần phải lo lắng nhiều đến thế nữa.

Trong lòng đã có quyết định, hắn vừa định ra tay thì nghe thấy một tiếng thét thảm. Ngẩng đầu lên, đập vào mắt là cảnh tượng khiến hắn giận sôi gan ruột.

Ta Muốn Thành Tiên đâu có ngốc. Quá trình Hồng Trần giết mấy người chơi kia cậu ta đều nhìn thấy cả. Cậu ta dám xông lên, một phần là vì nể tình Tiêu Kiệt dạy bảo và tình nghĩa xưa nay.

Phần khác, cũng là tự tin vào thực lực bản thân.

Trước khi khai chiến, cậu ta đã bật hết Thần Hựu thuật, Kim Thân pháp tướng, bùa Thiết Bích, bùa Kim Cang, Hộ Thể thần quang... tất cả trạng thái có thể buff đều đã buff lên người.

Cộng thêm độ bền và lượng máu gia tăng sau khi Cự Linh hóa thân, cậu ta lúc này chẳng khác nào một chiếc xe tăng hình người: cao hơn bốn mét, máu hai ngàn, giáp 540, độ bền 380.

Sức tấn công lại càng mạnh đến mức cường điệu.

Dù bị một con voi húc trúng, cậu ta cũng có thể đứng vững như bàn thạch, ngay cả phòng thủ cũng không phá nổi.

Với thực lực này, đòn tấn công của tiên nhân chắc cũng đỡ được vài cái.

Ta Muốn Thành Tiên nghĩ vậy nên ra tay không chút lưu tình, điên cuồng tung ra đủ loại chiến kỹ. Mỗi đòn đánh đều khiến mặt đất rung chuyển, nhưng Hồng Trần chân nhân lại chẳng hề bận tâm.