"..."
Nhìn 93 lọ thuốc trong không gian cá nhân, Trình Thực lại bồi hồi nhớ về khoảng thời gian vui vẻ khi tình cờ ghép trận trúng "vị đại ca kia".
Trong thử thách Phồn Vinh với nhiệm vụ bảo vệ ông chủ tiệm thuốc năm ấy, bọn họ đã bắt tay nhau tự tay tiễn ông chủ lên đường trước thời hạn rồi vơ vét sạch sẽ cửa hàng, vừa tránh được tình thế ông chủ rơi vào tay kẻ địch, vừa kết thúc thử thách một cách rất bất hợp lý và phi pháp.
Vì vụ đó mà mỗi người đồng đội đều bị trừ mất 20 điểm Thiên Thế.
Thế nhưng bù lại, mỗi người được chia tận 120 lọ Phồn Vinh Ngày Cũ.
Chậc, lỗ nhẹ.
"Ông bạn muốn cái gì? Thiếu vũ khí à?" Tên thanh niên họ Tạ vô cùng thắc mắc, gã gãi đầu ái ngại, "Tôi chưa tới phân khúc 2000 điểm, e là không cày nổi món vũ khí nào quá xịn đâu, cùng lắm chỉ đạt cấp A thôi."
Trình Thực cảm thấy vô cùng khó hiểu. Việc cày phó bản kiếm vũ khí, đặc biệt là phó bản lấy vũ khí cấp A là rất nguy hiểm. Bản thân đã mang thương tích đầy mình, không lo tĩnh dưỡng cho tốt mà sao cứ phải tự hành hạ mình làm gì chứ?
Cho dù có dùng thuốc chữa khỏi vết thương lúc này thì sau khi vào thử thách kế tiếp chẳng phải vẫn sẽ bị thương lại sao?
Chẳng lẽ gã có phương pháp gì giúp bản thân không bị thương trong các thử thách?
"Tôi thấy anh thương thế đâu có nặng lắm, có thực sự cần gấp đến thế không?"
Gã thanh niên họ Tạ khẽ mím môi, buồn phiền nói:
"Là Từ Lộ, cô ấy sắp không xong rồi."
"Ai cơ?"
Trình Thực ngẫm nghĩ một hồi lâu mới sực nhớ ra. Ở căn hộ phía dưới, chếch về hướng xa bên kia của tòa nhà có một cô gái tên là Từ Lộ sinh sống. Vì căn hộ đó nằm ở mặt tường khuất tầm mắt, nên hắn chưa bao giờ giáp mặt, chỉ nghe loáng thoáng qua những cuộc trò chuyện xuyên không gian của mọi người ở tầng dưới.
Nghe đồn đó là một nữ Ca Sĩ có giọng nói điệu đà nũng nịu.
"Hai người..."
"Cô ấy vừa mới đồng ý ở bên tôi... tôi không thể bỏ mặc cô ấy được..."
Vãi chưởng, đúng là tình yêu làm mờ mắt rồi ông bạn ơi.
Trình Thực nhận ra được gã không hề nói dối, đây hoàn toàn là tấm chân tình. Thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ, đối phương chắc chắn chẳng hề có chút lòng thành nào.
Nếu vết thương đã nặng đến mức cần thuốc cấp A để giữ mạng thì trong khoảng thời gian trì hoãn này người ta đã nghẻo từ đời nào rồi, làm sao có chuyện còn nhờ người nhắn tin xin thuốc trên kênh chat được chứ.
Trình Thực chần chừ giây lát, cuối cùng vẫn quyết định nhắc nhở gã một tiếng.
Có thể thấy đối phương tỏ ra vô cùng cảm kích, nhưng vẫn một mực khăng khăng muốn lấy thuốc.
"Cảm ơn ông bạn, tôi biết cách phân biệt người tốt kẻ xấu mà. Giống như việc tôi nhìn ra ông bạn hoàn toàn không phải là tín đồ của tà thần vậy."
"... "
"Thôi được rồi, cũng chẳng cần giấu ông bạn làm gì. Thật ra cô ấy là một 'nhà tiên tri', cô ấy đã tiên đoán được hiểm nguy trong lần thử thách sắp tới của mình, thế nên mới muốn chuẩn bị trước để phòng hờ."
Trình Thực nghệt mặt ra, ngơ ngác chớp chớp mắt.
Nhà tiên tri cơ đấy, Ca Sĩ của Mệnh đồ Vận Mệnh.
Thảo nào nghe giọng cứ sặc mùi trà xanh.
Trình Thực thấy không khuyên nổi đối phương liền ném lọ thuốc sang.
Tên thanh niên giơ tay chụp gọn lấy, gương mặt tràn đầy kinh ngạc.
"Ông bạn không sợ tôi cuỗm luôn lọ thuốc này à?"
Trình Thực cười xuề xòa: "Tôi lại mong anh cuỗm luôn đấy."
Tên thanh niên họ Tạ toàn thân chấn động, siết chặt lọ thuốc trong tay, trịnh trọng hứa hẹn:
"Cảm ơn nhé! Tôi đi đưa thuốc trước, lát nữa sẽ quay lại hỏi xem ông bạn cần loại vũ khí gì. Tôi nhất định sẽ mang nó về cho ông bạn! Tôi tên là Tạ Dương!"
Nói xong, gã gập người cúi chào một cái.
Đúng là trẻ trâu.
Trong lúc Trình Thực còn đang cân nhắc xem nên đáp lại thế nào, hành động tiếp theo của Tạ Dương đã trực tiếp khiến hắn đứng hình.
Gã vội vã chạy sang phía bên kia sân thượng, buộc dây vào lọ thuốc rồi bắt đầu thả xuống...
"Khoan đã... cô ấy đồng ý ở bên anh mà không cùng anh mở thử thách gộp không gian à?"
Tạ Dương quay đầu lại, nghiêm túc giải thích: "Lộ Lộ là người có nội tâm nhạy cảm, vẫn chưa dám mở lòng hoàn toàn với tôi. Nhưng không sao cả, tôi có thể chờ."
"... "
Khá khen cho ông bạn, tôi cứ tưởng anh là một thanh niên hệ năng động tưng tửng, ai dè anh lại là thằng dở người chính hiệu, thế mà cũng tin cho được?
Chậc.
Vận mệnh đúng là một con điếm.
Trình Thực nhìn gã si tình họ Tạ đang bò nhoài trên sân thượng để thả thuốc xuống dưới, hắn tặc lưỡi một cái rồi quay sang mở các kênh chat khác để tiếp tục tìm kiếm thông tin hữu ích.
Kênh Tín ngưỡng
"Mới bào chế được một loại thuốc mới tên là Bột Roi Rồng, có thể tăng mạnh ba chỉ số thuộc tính cho Chiến binh, giúp hàng tiên phong khỏe như rồng như hổ, rất hiệu nghiệm. Tiếc là không cách nào bán cho các ông được, ôi, đáng tiếc quá."
"Trong một thử thách nọ tôi có tăm tia được một em gái, dáng dấp ngon nghẻ cực kỳ, thế nhưng vừa hỏi đến tín ngưỡng thì mới biết em ấy thờ Ký Ức. Em ấy kể về chuyện của gã bạn trai cũ mà chi tiết đến từng cái dập, cụt cả hứng..."
"Mà này, kênh chat khu vực của tôi đang khóc lóc thảm thiết lắm, thử thách lần này khó đến thế cơ à? Tôi thì lừa cho bọn NPC đến mức mẹ đẻ nhìn không ra luôn, qua màn dễ như bỡn."
"Cười ẻ, ông bạn lừa anh em chúng tôi thì được rồi, chứ đừng tự lừa luôn cả bản thân mình thế chứ."
"Mọi người không phát hiện ra khóe miệng chiếc mặt nạ trong tay chúng ta đang ngoác ra rộng hơn à? Chẳng lẽ càng nhiều người chết thì nụ cười của mặt nạ càng lớn sao?"
"Cái này thì không rõ, tôi chỉ biết xúc xắc của bên Vận Mệnh dường như ngày càng có nhiều mặt hơn thì phải. Hôm nay tôi vừa đụng độ một chiếc hai mươi mặt, vãi chưởng, không chừng là Thần tuyển của Vận Mệnh đấy."
Trình Thực nhíu mày, cúi xuống nhìn chiếc xúc xắc trong tay mình.
Chiếc xúc xắc màu trắng xương kia vẫn chỉ có sáu mặt, không có chút thay đổi nào.
Nhưng điều kỳ quái nhất chính là, tín vật của tín ngưỡng Lừa Gạt rõ ràng là một chiếc mặt nạ cười giả tạo, vậy chiếc xúc xắc trong tay hắn rốt cuộc là thế nào?
Hắn rất muốn hỏi xem có ai bị biến mặt nạ thành xúc xắc giống mình không, nhưng hắn không dám.
Kẻ làm chuột bạch thí nghiệm luôn là kẻ chết sớm nhất, hắn tin chắc vào điều này.
Thôi kệ đi, tới đâu hay tới đó vậy.
Kênh chat tín ngưỡng toàn là những lời dối trá bốc phét, chỉ có kênh chat nghề nghiệp là còn có giá trị để xem.
Vừa mới chuyển kênh, hắn đã bắt gặp một câu hỏi xin ý kiến.
"Xin thỉnh giáo các cao thủ, có ai từng thấy qua dược phẩm cấp A mang tên Sự Khinh Miệt Của Người Chết chưa ạ?"
Trình Thực khựng lại một chút, lập tức nở nụ cười.
Xem ra người hỏi chính là cô nàng ngực phẳng Nam Cung đây mà.
"Đó là cái gì thế? Công dụng ra sao?"
"Nghe tên có vẻ giống thuốc của bên Tử Vong nhỉ, dùng để làm gì thế? Giữ mạng à?"
"Hiện tại trong danh sách thống kê có 1843 loại thuốc cấp A nhưng chưa từng thấy qua loại này, nó được rơi ra ở phân khúc bao nhiêu điểm thế?"
"Vãi thật, cao thủ nhớ dai thế! Chắc chắn là cao thủ của Ký Ức rồi."